Vừa nói, cô ta vừa nũng nịu ôm lấy vai Thẩm phu nhân, làm nũng,

“Mẹ, mẹ không thấy Lệ phu nhân và mẹ có mấy phần giống nhau sao? Biết đâu đây chính là chị gái mà ông trời tặng cho con thì sao?”

Thẩm phu nhân lập tức cười gượng gật đầu,

“Bảo Châu, đừng nói bậy. Lệ phu nhân phong hoa tuyệt đại, là rồng phượng trong loài người, tôi đâu có cái phúc đó.”

Tôi nhìn hai người kẻ tung người hứng, chợt khẽ bật cười,

“Biết đâu tôi thật sự là con gái thất lạc của Thẩm gia thì sao?”

“Dù sao, tôi nhìn Thẩm tiểu thư cũng thấy quen mắt đấy?”

Sao mà không quen cho được?

Năm tôi mười tuổi, tôi không chịu nổi sự bắt nạt của đám trẻ lớn trong trại trẻ mồ côi, nửa đêm ôm cánh tay bị gãy xương, trèo tường chạy về Thẩm gia.

Ngày đó, tôi lần đầu tiên gặp Thẩm Bảo Châu. Cô ta mặc một chiếc váy công chúa trắng tinh, trên đầu đội vương miện lấp lánh, đang được mẹ ôm trong lòng cắt một chiếc bánh kem khổng lồ.

Cảnh tượng đó, tôi chỉ mới từng thấy một lần trên tivi.

Hôm ấy, trong phòng khách chất đầy đủ loại búp bê và những bộ váy đẹp.

Tôi không nhịn được lòng khát khao, xông thẳng vào, lớn tiếng gọi,

“Mẹ, đón con về đi, bọn họ đều bắt nạt con, sau này con nhất định sẽ ngoan, không làm mẹ giận nữa.”

Ngày đó, Thẩm Bảo Châu vừa thấy tôi toàn thân dơ bẩn, kích động la hét ầm ĩ thì lập tức sợ đến mức ôm cổ mẹ mà khóc oa oa.

Mẹ một phát túm lấy cánh tay tôi, ném tôi văng ra xa năm mét,

“Con nhãi chết tiệt, ai cho mày trở về, mày vừa về là chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả, nhìn xem đã dọa Bảo Châu thành ra thế nào rồi?”

Mười tuổi, lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự bất công, cảm nhận được cơn giận đang cuộn trào trong lòng.

“Mẹ, con cũng là con gái của mẹ, dựa vào đâu mà mẹ đối xử với con như vậy? Tại sao các người không yêu con, con đã làm sai điều gì?”

“Trong mắt mẹ chỉ có Bảo Châu, tại sao không thể ôm con một cái?”

Tôi lớn tiếng gào lên, căm phẫn chất vấn bọn họ.

Mẹ ném tới một cái chén,

“Đúng là phản rồi! Mới mười tuổi đã ngang ngược như thế, còn ghen tị với Bảo Châu, lớn lên thì còn ra gì nữa. Lý bá, đuổi nó ra ngoài, sau này vĩnh viễn không cho nó bước lại gần cửa nhà một bước!”

Cha nhíu mày, giọng đầy chán ghét,

“Đứa trẻ này, con không thể ngoan ngoãn ở lại trại trẻ mồ côi sao?”

“Đợi mọi thứ ổn rồi, Thẩm gia có thực lực, tự nhiên sẽ đón con về. Sao con lại không hiểu chuyện như vậy?”

“Nếu con mang tai họa về cho nhà này, chúng ta còn giữ mạng con kiểu gì?”

Ngày đó, tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, lạnh gấp mười gấp trăm lần trại trẻ mồ côi.

Nước mắt tôi chảy thành sông, trong tiếng chửi rủa non nớt của Thẩm Bảo Châu, bị Lý bá túm lấy cánh tay ném ra ngoài.

Tiếng hét của Thẩm Bảo Châu cứ vang mãi bên tai,

“Cô ta chính là con ăn mày hôi hám, tôi không muốn nhìn thấy cô ta.”

“Ba ba ma ma, nếu bố mẹ còn để cô ta trở về, con sẽ khóc chết mất, con không muốn có một người chị hôi hám như thế.”

Khoảnh khắc đó, tôi biết rằng, tôi sẽ vĩnh viễn không được yêu thương nữa, tôi chỉ là một đứa trẻ không có nhà.

【3】

3

Thẩm Bảo Châu lập tức mừng rỡ, tiến lên nắm lấy tay tôi,

“Lệ phu nhân, ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã rất ngưỡng mộ cô, cô thật sự bằng lòng làm chị của tôi sao?”

Ánh mắt tôi rơi xuống bộ lễ phục đính đầy kim cương vụn trên người cô ta, đó là mẫu mới trên sàn diễn tuần lễ thời trang Milan, trị giá sáu con số.

Làn da trắng mịn như quả trứng vừa bóc vỏ, đáy mắt ánh lên vẻ ngây thơ được nuông chiều từ nhỏ.

Tôi hất mạnh bàn tay cô ta đang nắm tới ra, sắc mặt nghiêm lại,

“Tôi e là mình không có phúc phận làm chị của tiểu thư Thẩm, dù sao nhận họ hàng trước mặt mọi người, cũng là không hợp phép tắc của thế gia.”

Nói rồi, tôi từng chữ từng chữ bật ra,