“Vợ của Thành Châu, nghe nói cô bán suất thi đại học rồi.” Trong lúc xếp hàng, dì Lưu ở khu tập thể chen tới hỏi tôi: “Ở khu khác, suất thi có thể bán được cả nghìn tệ, cô bán được bao nhiêu?”

Đầu óc tôi ong lên một tiếng.

Khu tập thể chỉ được phân một suất dành cho thí sinh xã hội.

Tôi khó khăn lắm mới thi được hạng nhất để giành lấy suất đó, sao có thể dễ dàng bán đi được.

“Tôi không bán, sao dì biết chuyện này?” Tôi hoảng hốt.

Dì Lưu ngạc nhiên: “Bạch Hân khoe khoang suốt bao lâu là sẽ đi thi đại học, cô không biết à? Cùng một khu với chúng ta, nếu cô ta không dùng suất của cô thì còn ai dùng được nữa?”

Tim tôi chợt siết chặt.

Tôi lập tức chạy về nhà từ bệnh viện huyện.

Khi tìm được Lê Thành Châu, anh ta đang cùng bạn bè tổ chức tiệc tiễn Bạch Hân đi thi đại học.

Thấy tôi tới, sắc mặt tất cả đều không vui.

“Tại sao lại đưa suất của tôi cho cô ta?!”

Tôi cố nén cơn giận, chất vấn.

“Cô ấy xứng đáng lên đại học hơn cô.”

Ánh mắt Lê Thành Châu rơi xuống bụng tôi đang nhô cao: “Cô chỉ cần dưỡng thai cho tốt, chăm con cho đàng hoàng, làm một người mẹ tốt là đủ rồi, lên đại học vốn không phải điều cô nên nghĩ tới.”

“Đây là suất tôi thi được, anh không có tư cách——”

“Tôi là chồng cô, đương nhiên tôi có tư cách.”

Anh ta đứng dậy mở cửa, mạnh tay đẩy tôi ra ngoài: “Nhân lúc tôi còn kiên nhẫn, đừng ra ngoài làm mất mặt nữa.”

Cửa ầm một tiếng đóng sập lại.

Trong phòng lại vang lên tiếng cười nói rôm rả.

Kiếp trước, dù tôi chỉ học một trường đại học bình thường.

Nhưng nhờ bằng cấp đó và năng lực chuyên môn vững vàng, tôi được lãnh đạo trọng dụng, sự nghiệp cũng thuận buồm xuôi gió.

Vậy nên kiếp này, Lê Thành Châu thà cướp cũng nhất quyết đưa suất thi đại học cho Bạch Hân.

Tôi cười thê lương một tiếng, bụng lớn vượt mặt đi tìm lãnh đạo.

“Đây là đơn ly hôn của tôi.” Tôi đưa cho ông ấy một tờ giấy: “Tôi muốn ly hôn với Lê Thành Châu.”

Trên đơn đã có sẵn chữ ký của tôi và Lê Thành Châu.

Đó là tôi nhân lúc anh ta không để ý, lừa anh ta ký.

Ban đầu tôi định đợi thi đại học xong, sinh con gái rồi mới nói.

Nhưng anh ta đã tiêu hao sạch kiên nhẫn của tôi.

“Cô sắp sinh rồi mà đòi ly hôn?” Sắc mặt lãnh đạo rất khó coi: “Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm lành, bụng mang dạ chửa mà ly hôn thì ra thể thống gì!”

“Cho dù tôi phê chuẩn, các lãnh đạo khác cũng không duyệt đâu!”

Tôi lắc đầu: “Cuộc hôn nhân này nhất định phải ly, anh ta muốn đưa suất thi đại học của tôi cho Bạch Hân.”

Lãnh đạo sững ra một lúc, rồi thở dài thật sâu.

“Thật vô lý!” Ông nghiến răng nghiến lợi: “Cô cứ về ôn thi trước đi, còn tình hình của cô và Lê Thành Châu, tôi sẽ lập tức xin chỉ thị từ cấp trên.”

“Nếu tình hình là sự thật, cuộc hôn nhân này tôi nhất định sẽ cho cô ly!”

Cảm ơn xong, tôi rời khỏi phòng.

Đến nước này, tôi chỉ có thể chờ.

Ngày thi đại học đến, tôi cầm theo giấy báo danh, bút và giấy đến trường thi.

“Cô tới làm gì?”

Ngoài trường thi, Lê Thành Châu đến đưa Bạch Hân đi thi thấy tôi thì vô cùng kinh ngạc: “Không phải đã thông báo từ sớm là cô không cần tới rồi à?”

Tôi bình tĩnh rút giấy báo danh ra.

“Giấy báo danh của tôi là thật, còn của cô ta là giả.” Tôi chỉ vào Bạch Hân: “Cô ta căn bản không có tư cách vào phòng thi.”

Bạch Hân cầm giấy báo danh giả, mặt lập tức tái nhợt.

Cô ta căn bản không ngờ tôi lại làm một tờ giấy báo danh giả, cố ý để Lê Thành Châu trộm đi đưa cho cô ta.

“Cô vu khống tôi!”

Cô ta vừa gấp vừa tức, ánh mắt liếc xuống bụng bầu của tôi.

Nhân lúc tôi không chú ý, cô ta đột nhiên đẩy tôi ngã xuống đất.

Tôi mất thăng bằng, ngã thật mạnh xuống nền.

“A! Cô ấy sắp sinh rồi!” Bạch Hân cố ý hét lên: “Mau đưa cô ấy đến bệnh viện!”

“Không, tôi không sao——”