Bác sĩ nói con bé không phải bị ngốc, mà là trí nhớ quay về năm 5, 6 tuổi. Không chỉ trí nhớ, mà cả hành động và khả năng phán đoán cũng quay về thời điểm đó. Vì vậy, con bé không biết nước nóng sẽ gây bỏng, ly nước lập tức bị đổ ra.

Con bé hét lên một tiếng. Tôi vội vàng lao vào.

Thấy có người vào, phản ứng đầu tiên của Uyển Thi không phải là than vãn hay đòi an ủi, mà là lập tức co rúm lại trong góc, gào lên: “Con không dám nữa, con không dám nữa!”

May mắn là nước nóng không làm con bé bị bỏng. Nhìn Uyển Thi sợ hãi đến cực điểm, nước mắt tôi nhòe đi.

Uyển Thi của mẹ ơi, lúc mẹ nhìn thấy con, con là một đại tiểu thư hạnh phúc, vui vẻ. Mẹ cứ ngỡ con luôn vui vẻ như vậy. Không ngờ, con của năm 6 tuổi, trước khi được nhà họ Ôn nhận nuôi, đã phải sống trong sợ hãi như thế này.

Không sao đâu, tôi cúi người, đưa tay về phía Uyển Thi. Mẹ đã bỏ lỡ cả cuộc đời con, giờ mẹ sẽ nuôi con lại từ đầu.

Uyển Thi chỉ nhìn tôi đầy cảnh giác. Con bé không biết tôi. Từ lúc con sinh ra cho đến giờ, đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt.

Khi tiến lại gần, tôi ngửi thấy trong phòng có một mùi hương không mấy dễ chịu. Lật chăn lên, tôi chạm tay vào. Tấm nệm ướt sũng, vẫn chưa được thay. Quần áo trên người Uyển Thi cũng có mùi mồ hôi chua nồng.

“Đây là cái gọi là ‘thuê người chăm sóc Uyển Thi’ mà các người nói sao?” Tôi quay lại hỏi những người vừa đi vào.

Vợ chồng nhà họ Ôn há hốc mồm, không biết nói gì. Ôn Thời An, em trai của Ôn Hân, hừ lạnh: “Kẻ ngốc tè dầm thì có gì lạ đâu.”

Có em trai làm tiền đề, Ôn Hân cũng tiếp lời. Cô ta vừa khóc xong, giọng vẫn còn khàn: “Hồi nhỏ tôi tè dầm bị bố mẹ nuôi đánh cho gần chết. Ôn Uyển Thi thế này là may mắn lắm rồi.”

“Cô Ôn, cô nói đủ chưa?” Tôi nghiêm giọng ngắt lời cô ta, “Vì cô từng thảm, nên Uyển Thi nhất định phải sống khổ sở hơn cô thì cô mới vừa lòng?”

Thấy tôi vạch trần tâm tư, mặt Ôn Hân tái đi: “Tôi không hiểu bà đang nói gì.”

Trình Húc Ninh chắn trước mặt cô ta: “Bà thím, tôi khuyên bà nên khách sáo với Hân Hân một chút, nếu không—”

“Nếu không thì sao? Giết tôi à?” Tôi sợ làm Uyển Thi hoảng, nên hạ thấp giọng, “Xã hội thượng tôn pháp luật, hy vọng Ảnh đế Trình đừng mang thói hư tật xấu vào giới giải trí. Ôn Hân, những gì cô trải qua chẳng liên quan gì đến Uyển Thi cả. Nỗi khổ của cô là do bố mẹ cô gây ra. Chính kẻ thù của bố mẹ cô đã bắt cóc rồi vứt cô đi. Cô hận đi hận lại, cuối cùng lại trút lên đầu Uyển Thi vô tội. Cô thật đáng thương.”

“Bà nói dối, tôi không hề hận. Tôi căn bản chẳng quan tâm!” Ôn Hân vội vàng phủ nhận.

Vợ chồng nhà họ Ôn nhìn Uyển Thi, rồi nói với tôi: “Thế này đi, đợi kết quả ra, nếu Uyển Thi đúng là con gái bà, bà cứ việc mang con bé đi. Bao nhiêu năm qua, nhà họ Ôn đối với con bé cũng coi như nhân chí nghĩa tận rồi.”

Không ngờ, người không đồng ý lại là Ôn Hân.

“Không được, những gì nhà họ Ôn cho chị ta, chị ta phải trả lại hết.” Ôn Hân nhếch mép cười lạnh, “20 triệu tệ, 20 triệu tệ thì dì mới được mang chị ta đi.”

Vẻ mặt cô ta đầy tự tin, như muốn nói rằng nếu không đưa ra tiền, tôi sẽ phải trơ mắt nhìn Uyển Thi bị ngược đãi, ngày ngày ngủ trên tấm nệm ướt, mặc quần áo bẩn, sống không có tôn nghiêm.

Nhưng tôi cũng mỉm cười: “Được thôi, nhưng trước hết, hãy tính toán số tiền Uyển Thi đã đóng góp cho nhà họ Ôn đi đã. Bốn năm trước, album của Uyển Thi bán chạy, thu nhập 30 triệu tệ. Lúc đó nhà họ Ôn trên bờ vực phá sản, chính Uyển Thi đã dùng số tiền đó để cứu sống gia đình này.”

“Cái gì? Không thể nào!” Ôn Hân tức giận quay sang nhìn bố mẹ, thấy vẻ mặt ngượng ngùng của họ thì hiểu ra là thật.

Bố mẹ Ôn khuyên: “Cứ để Uyển Thi đi theo mẹ nó đi.”