Không ai ngờ được, ta ngày thường vẫn luôn rụt rè nhu nhược, lại dám đánh hoàng hậu.

Sau khi Tiêu Huyền Dạ hoàn hồn, hắn giận dữ quát:

“Thẩm Chiêu Ninh! Ngươi to gan!”

“Trẫm niệm tình cũ mà nhiều lần dung thứ, ngươi lại được voi đòi tiên! Nếu ngươi đã không biết thức thời, vậy trẫm cũng chẳng còn gì phải bận lòng nữa.”

“Người đâu! Áp Thẩm Chiêu Ninh xuống, lập tức đưa đến quân doanh, sung làm quân kỹ!”

Hai tên thị vệ bước lên, vừa định đưa tay.

“Ai dám đụng vào mẫu phi ta!”

Một giọng nói trong trẻo vang lên từ cửa cung.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Chỉ thấy Thái tử Tiêu Thừa An thân khoác ngân giáp, sải bước đi vào.

Trên khôi giáp của hắn còn dính vết máu, phong trần mệt mỏi, nhưng vẫn không giấu nổi sát khí ngùn ngụt toàn thân.

Phía sau, Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử……

Từng người một, san sát chằng chịt, tám mươi vị hoàng tử chỉnh tề đứng dày đặc, vây kín cả chỗ giặt áo đến nước chảy cũng không lọt.

Tiếng rút đao kiếm ra khỏi vỏ đồng loạt vang lên, chấn đến mức da đầu người ta tê dại.

Sắc mặt Tiêu Huyền Dạ đại biến:

“Thừa An! Ngươi làm gì vậy! Trẫm đã lệnh cho các ngươi ở ngoài chờ chỉ, ai cho các ngươi xông vào cung!”

Tiêu Thừa An chẳng buồn nhìn hắn lấy một cái.

Hắn đi thẳng đến trước mặt ta, quỳ một gối xuống:

“Mẫu phi, nhi thần tới muộn rồi.”

Phía sau, tám mươi vị hoàng tử cùng quỳ xuống, tiếng vang chấn động tận mây xanh:

“Nhi thần tới muộn rồi!”

Hốc mắt ta nóng lên, gắng gượng kìm nén.

Tiêu Thừa An đứng dậy, xoay người đối mặt với Tiêu Huyền Dạ.

Ánh mắt hắn lạnh như lưỡi đao đã tẩm qua hàn quang:

“Phụ hoàng, nhi thần vừa rồi ở bên ngoài đã nghe thấy rồi.”

“Ngươi muốn đưa mẫu phi của ta đi làm quân kỹ?”

Tiêu Huyền Dạ lùi lại một bước, ngoài mạnh trong yếu:

“Nàng bất quá chỉ là một cung nữ của trẫm, trẫm xử trí thế nào, còn chưa đến lượt ngươi quản!”

“Cung nữ?”

Tiêu Thừa An cười lạnh.

Hắn giơ tay lên, phía sau tám mươi vị hoàng tử đồng loạt rút kiếm bên hông, ánh hàn quang khiến cả Tẩy Y cục sáng như ban ngày.

“Người đâu.”

Thanh âm của Tiêu Thừa An không lớn, nhưng từng chữ đều vang dội:

“Bệ hạ long thể bất an, từ hôm nay dời giá tới Thái Dịch trì dưỡng bệnh. Chuyện triều chính, do bổn cung tạm thời thay mặt.”

Sắc mặt Tiêu Huyền Dạ chợt trắng bệch:

“Ngươi muốn tạo phản hay sao!”

Tiêu Thừa An chậm rãi rút trường kiếm bên hông, mũi kiếm chỉ xuống đất:

“Phụ hoàng, nhi thần không phải tạo phản.”

“Nhi thần là phế đế!”

Chương 5

Sắc mặt Tiêu Huyền Dạ từ trắng bệch biến thành xanh mét, rồi lại biến thành màu gan heo.

Hắn há miệng, muốn nói gì đó, song ánh hàn quang phản chiếu từ tám mươi thanh trường kiếm làm chói mắt đến mức không sao mở mắt nổi.

“Nghịch tử… nghịch tử!”

Hắn run rẩy chỉ về phía Tiêu Thừa An, trong giọng đầy vẻ không thể tin nổi,

“Trẫm đãi ngươi không bạc, lập ngươi làm Thái tử, giao thiên hạ cho ngươi quản lý, ngươi chính là đáp lại trẫm như thế đó sao?”

Tiêu Thừa An không nhìn hắn, mà quay đầu nhìn về phía ta.

Trong đôi mắt hạnh giống hệt ta ấy, tràn đầy thương xót.

“Mẫu phi, người gầy đi rồi.”

Mộ Dung Dật che mặt đứng một bên, rốt cuộc cũng hoàn hồn.

Nàng hét lên một tiếng:

“Loạn rồi! Loạn rồi! Tiêu Thừa An, ngươi đây là mưu phản! Bệ hạ còn chưa chết, ngươi đã nóng lòng soán vị, truyền ra ngoài chẳng lẽ không sợ thiên hạ chê cười sao!”

Tiêu Thừa An lúc này mới bố thí cho nàng một cái liếc mắt.

“Hoàng hậu nương nương.”

“Vừa rồi người nói muốn đưa mẫu phi của ta đi quân doanh, món nợ này, chúng ta từ từ tính.”

Mộ Dung Dật bị ánh mắt của hắn dọa đến lùi lại một bước, ngã vào trong lòng Tiêu Huyền Dạ.