Trong tiệc thôi nôi của con gái, thư ký của chồng tôi bế con bé, duyên dáng bước đến trước mặt tôi nâng ly.
“Chị Mộ, chị mang thai mười tháng vất vả rồi, nhưng chị không thấy Vãn Vãn trông giống em với kỹ sư Lục hơn sao?”
Đám thiết kế dưới quyền chồng tôi lập tức bật cười đầy ẩn ý. Tô Dao còn thân mật ôm đứa bé, cả người gần như dựa hẳn vào chồng tôi, nghiễm nhiên mang dáng vẻ của nữ chủ nhân.
Thấy sắc mặt tôi lập tức lạnh xuống, cô ta lại giả vờ vô tội xin lỗi.
“Xem em này, chỉ đùa một câu thôi mà. Chị Mộ đừng tưởng thật nhé. Vãn Vãn là bảo bối chị vất vả làm thụ tinh ống nghiệm suốt hai năm, lại mang thai đủ mười tháng mới sinh được, sao có thể liên quan đến em với kỹ sư Lục chứ!”
“Với lại, nếu em với kỹ sư Lục thật sự có gì đó, em nào dám nói như vậy ngay trong tiệc thôi nôi của tiểu công chúa!”
Đầu ngón tay tôi lạnh ngắt, nhưng lòng bàn tay đã bị chính móng tay mình bấm đến bật máu.
Chỉ vì một bí mật tôi không thể nói ra thành lời.
Con gái tôi mang nhóm máu A.
Còn tôi và Lục Trạch Xuyên đều mang nhóm máu O.
…
Phòng tiệc im lặng trong chốc lát, Lục Trạch Xuyên lúc này mới ung dung đón đứa bé từ tay Tô Dao.
“Đến uống rượu thôi nôi của con gái tôi mà vẫn không bịt được cái miệng cô lại.”
Tô Dao nũng nịu một tiếng, thuận thế quấn tay lấy cánh tay Lục Trạch Xuyên, sự chiếm hữu không hề che giấu.
“Rượu thôi nôi làm sao ngon bằng ‘rượu’ của kỹ sư Lục được!”
Ánh mắt cô ta đầy ẩn ý lướt xuống dưới, lập tức khiến cả bàn lại vang lên một trận cười.
Mấy quản lý dự án nhận ra sự khó xử của tôi, vội vàng bước tới giảng hòa.
“Chị Lục, Tiểu Tô ở văn phòng ngày thường quen đùa với kỹ sư Lục rồi, chị tuyệt đối đừng để trong lòng.”
Lục Trạch Xuyên cũng nói theo.
“Người trẻ tính tình hoạt bát, nói chuyện không biết chừng mực, em đừng chấp cô ấy.”
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng lại chẳng cảm thấy chút đau đớn nào.
Rõ ràng là Tô Dao hết lần này đến lần khác khiêu khích tôi.
Thế nhưng tất cả mọi người đều khuyên tôi phải rộng lượng.
Tôi nhìn Tô Dao bằng ánh mắt lạnh như băng.
“Vậy cô có muốn nếm thử nước tiểu của con gái tôi không?”
“Chẳng phải cô muốn làm mẹ nuôi của con bé sao? Đến của chồng tôi cô còn không chê, chắc của con gái tôi cô cũng chẳng chê đâu nhỉ?”
Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để tất cả những người có mặt nghe thấy.
Sắc mặt Tô Dao lập tức trở nên khó coi, vành mắt nhanh chóng đỏ lên.
“Chị Mộ, sao chị có thể như vậy! Chẳng qua chỉ là vài câu đùa thôi, chị có cần phải ép người quá đáng thế không?”
Lục Trạch Xuyên lập tức chắn Tô Dao ra sau lưng, sắc mặt âm trầm nhìn tôi.
“Mộ Tình, Tiểu Dao chỉ là một cô gái trẻ thích đùa, em có cần khiến cô ấy mất mặt thế này không?”
Nói xong, anh ta nắm lấy cổ tay tôi.
“Mau xin lỗi Tiểu Dao.”
Tôi nhìn đôi nam nữ trước mặt giống hệt một cặp trời sinh, bỗng bật cười.
“Chẳng phải cô ta nói mình thích đùa sao? Tôi cũng đang đùa thôi mà.”
“Hay là chỉ cho phép cô ta đùa, còn tôi thì không?”
Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, tôi siết chặt lòng bàn tay, cố gắng không để chúng rơi xuống vào lúc này.
Sắc mặt Lục Trạch Xuyên xanh mét, anh ta đột ngột siết mạnh cổ tay tôi.
“Mộ Tình, hôm nay là tiệc thôi nôi của con gái chúng ta, em nhất định phải khiến mọi chuyện khó coi trước mặt toàn bộ nhân viên trong văn phòng mới chịu sao?”
Những người khác cũng vây tới khuyên can.
“Đúng đó chị dâu, Tiểu Tô còn trẻ không hiểu chuyện, chị là người lớn thì rộng lượng một chút.”
“Tiểu Tô ở bên cạnh kỹ sư Lục suốt hai năm nay, đã giúp anh ấy chia sẻ bao nhiêu công việc, làm mẹ nuôi của Vãn Vãn cũng là chuyện nên làm.”
“Cứ nói hợp đồng thiết kế năm triệu tháng trước đi. Nếu không nhờ Tiểu Tô thức trắng mấy đêm liền thì làm sao ký được nhanh như vậy? Nói cho cùng, tiền sữa của con gái chị cũng có một phần công sức của Tiểu Tô đấy.”
Tôi đảo mắt nhìn quanh.
Những người này từng được tôi nâng đỡ, từng được chính tay tôi dẫn vào giới này.
Vậy mà giờ đây, không một ngoại lệ, tất cả đều đứng về phía Tô Dao.
Lục Trạch Xuyên nhét một ly vang đỏ vào tay tôi.
“Tiểu Tô bây giờ là công thần của văn phòng. Em kính cô ấy một ly, chuyện này coi như bỏ qua! Nếu không, anh không ngại chuyển vị trí đối tác của em cho Tiểu Tô!”
Tôi nhìn chất lỏng đỏ sẫm trong ly, bật cười lạnh.
“Lục Trạch Xuyên, anh đúng là loại sói mắt trắng ăn cháo đá bát!”
Lời còn chưa dứt, tôi giơ tay, đập mạnh chiếc ly vào trán anh ta.
“Choang!”
Thủy tinh văng tung tóe, tiếng la hét lập tức nhấn chìm cả hội trường.
Chương 2
Năm đó khi Lục Trạch Xuyên thành lập văn phòng thiết kế, anh ta có tài năng thiết kế nhưng hoàn toàn không có đường đi hay quan hệ.
Chính tôi đã vận dụng những mối quan hệ gia đình tích lũy nhiều năm, tham dự vô số bữa tiệc xã giao để giới thiệu khách hàng cho anh ta, trải đường cho anh ta, mới giúp anh ta có được địa vị như ngày hôm nay trong giới thiết kế kiến trúc.
Sau này sự nghiệp của anh ta ngày càng phát triển, nhưng cơ thể tôi lại suy sụp vì ngày này qua ngày khác chạy vạy và lo âu, cuối cùng bị chẩn đoán cực kỳ khó mang thai.
Để cho anh ta một gia đình trọn vẹn, tôi đã thử thụ tinh ống nghiệm suốt hai năm, chịu đủ mọi giày vò mới cuối cùng sinh được con gái.
Nhưng bây giờ, anh ta lại vì một cô thư ký mà muốn cướp đi tất cả mọi thứ của tôi.
Lục Trạch Xuyên ôm trán, máu đỏ tươi chảy qua kẽ ngón tay.
Tôi xoay người định đi, Tô Dao lại bước lên chắn đường.
“Mộ Tình, cô đánh người rồi còn muốn cứ thế bỏ đi sao?”
Tôi lạnh lùng liếc cô ta.
“Tôi dạy dỗ chồng mình thì liên quan gì đến cô? Hay làm mẹ nuôi vẫn chưa đủ, cô còn muốn leo lên làm mẹ của Lục Trạch Xuyên luôn?”
Tô Dao nhìn tôi bằng ánh mắt đầy căm hận.
“Tôi chỉ cảm thấy không đáng thay cho kỹ sư Lục.”
Tôi tiện tay cầm một chai rượu trên bàn ăn, chỉ thẳng vào cô ta.
“Nếu cô không muốn có kết cục giống anh ta thì tránh ra.”
Tôi vừa dứt lời, một bàn tay lớn đã siết lấy cổ tay tôi.
“Mộ Tình, em điên đủ chưa? Chỉ vì một câu nói đùa mà nhất định phải làm ầm ĩ đến mức này sao?”
Tô Dao lập tức trốn sau lưng Lục Trạch Xuyên, tủi thân nói:
“Kỹ sư Lục, em thấy chị Mộ đã oán em từ lâu, hôm nay cố ý mượn tiệc thôi nôi để phát tác thôi!”
Lục Trạch Xuyên nhìn tôi bằng ánh mắt vừa xa lạ vừa hung ác, trong mắt tràn đầy căm ghét.
“Chuyện em đánh anh, anh có thể không truy cứu. Nhưng hôm nay, em nhất định phải xin lỗi Tiểu Dao.”
Tôi cười lạnh.
“Nếu tôi không xin lỗi thì sao?”
Lục Trạch Xuyên khinh miệt nhìn tôi, trên mặt hiện lên vẻ chế giễu như thể đã nắm chắc phần thắng.
“Nếu em không xin lỗi, chúng ta ly hôn. Một người phụ nữ đến con cũng khó mang thai như em, rời khỏi anh rồi, anh xem còn ai muốn em?”
Lời của Lục Trạch Xuyên như một con dao tẩm độc, đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi đã hy sinh sức khỏe vì sự nghiệp của anh ta.
Vậy mà anh ta lại vì một cô thư ký, dùng chính chuyện đó để sỉ nhục tôi.
Tôi không biểu cảm, lấy từ trong túi ra một bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn, ném trước mặt anh ta.
“Được thôi. Ký đi.”
Lục Trạch Xuyên sững người.
Rõ ràng anh ta không ngờ tôi sẽ nghiêm túc.
“Mộ Tình, có phải hormone sau sinh làm đầu óc em không tỉnh táo rồi không? Một người phụ nữ không sinh nổi con như em, rời khỏi anh rồi em nghĩ mình còn tìm được người khác sao?”
Tô Dao nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn, trong mắt lóe lên vẻ mừng như điên, nhưng ngoài mặt vẫn giả tạo bước tới khuyên.
“Chị Mộ, lúc này mà chị ly hôn, sau này một mình nuôi con thì sống thế nào đây!”
Tôi nhìn cô ta, kéo môi thành một nụ cười lạnh lẽo.
“Đứa bé, tôi không cần.”
Sau đó tôi chuyển mắt sang Lục Trạch Xuyên, nói từng chữ một.
“Nhưng tôi muốn anh ra đi tay trắng.”
Lời vừa dứt, cả hội trường lập tức xôn xao.
“Mộ Tình điên rồi à! Ai mà chẳng biết Thiết kế Xuyên Trạch do kỹ sư Lục một tay sáng lập. Hơn nữa người có vấn đề sinh sản là cô ta, thật sự tính người có lỗi thì cũng phải là cô ta mới đúng. Cô ta lấy tư cách gì bắt kỹ sư Lục ra đi tay trắng?”
“Tôi thấy chắc cô ta làm thụ tinh ống nghiệm, tiêm thuốc nhiều đến hỏng não rồi. Bản thân không bị đuổi đi tay trắng đã là kỹ sư Lục nhân từ lắm rồi, vậy mà còn dám đưa ra yêu cầu như thế?”
Lục Trạch Xuyên nhìn tôi như nhìn một kẻ thần kinh.
“Chỉ vì một câu nói đùa, em không những muốn ly hôn mà ngay cả đứa con gái em vất vả chuẩn bị mang thai suốt hai năm mới có được cũng không cần?”
Con gái trong nôi phía sau đúng lúc này bật khóc chói tai.
Nhưng tôi giống như không nghe thấy, lạnh lùng gật đầu.
“Đúng. Con gái tôi cũng không cần.”
Sau đó tôi lấy điện thoại ra, gửi cho anh ta ảnh chụp màn hình lịch hẹn ly hôn.
“Chín giờ sáng mai, gặp ở cửa Cục Dân chính.”
Nói xong, trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, tôi nhanh chóng rời khỏi đó.
Vừa bước khỏi phòng tiệc sáng choang, điện thoại tôi đã reo.
Tôi nhận máy.
Một giọng nam trầm thấp, bình tĩnh truyền tới.
“Kết quả giám định quan hệ huyết thống có rồi.”
Tôi nhìn bản báo cáo điện tử vừa nhận được trên màn hình điện thoại, bàn tay cầm máy không thể kiềm chế mà run lên.
Sau đó, tôi gửi một tin nhắn.
【Lập tức giúp tôi thuê đội luật sư hàng đầu. Tôi muốn Lục Trạch Xuyên thân bại danh liệt.】
Chương 3
Ngày hôm sau.
Không ngoài dự đoán, Lục Trạch Xuyên không xuất hiện ở Cục Dân chính.
Buổi chiều, tôi đến văn phòng của anh ta, định kiểm tra lai lịch bên chủ đầu tư của hợp đồng thiết kế năm triệu kia.
Vừa bước vào cửa, ánh mắt của tất cả mọi người lập tức đổ dồn lên tôi, tràn đầy dò xét và khinh thường.
“Cô ta chính là vị đối tác ít khi xuất hiện, chỉ vì thư ký Tô nói đùa một câu đã đòi ly hôn, còn đòi kỹ sư Lục ra đi tay trắng à?”
“Đúng là điên rồi! Bản thân cô ta có vấn đề sức khỏe, kỹ sư Lục không những không ghét bỏ mà còn cùng cô ta làm thụ tinh ống nghiệm, thế mà giờ cô ta còn cắn ngược một cái, quá vô lý.”
Đúng lúc đó, cửa văn phòng Lục Trạch Xuyên mở ra.
Anh ta và Tô Dao một trước một sau bước ra ngoài, trên mặt cả hai vẫn còn chút ửng đỏ chưa tan.
Nhìn thấy tôi, đáy mắt Tô Dao lóe lên vẻ đắc ý.
Cô ta cố ý hất tóc, để lộ vết đỏ mờ ám trên xương quai xanh.
“Em còn tưởng hôm qua chị Mộ nói tuyệt tình như thế thì phải có khí phách lắm chứ! Không ngờ hôm nay đã tự mình chạy đến văn phòng cầu hòa rồi.”
Lục Trạch Xuyên âm trầm nhìn tôi.
“Nếu đã đến rồi thì trước mặt toàn thể nhân viên, xin lỗi Tiểu Dao đi. Chuyện ở bữa tiệc tối qua, anh sẽ coi như chưa từng xảy ra.”
Trong nháy mắt, mọi người trong văn phòng đều bu lại.
Ai nấy đều mang vẻ mặt chờ xem kịch hay, muốn nhìn dáng vẻ nhục nhã của tôi.
Tô Dao đắc ý bước tới trước mặt tôi, cố tình “vô ý” làm rơi xấp tài liệu trong tay xuống đất.
“Ôi, trượt tay mất rồi. Chị Mộ, lúc chị xin lỗi thì tiện thể nhặt giúp em luôn nhé!”
Tôi nhìn những bản vẽ rơi đầy đất, biết cô ta muốn tôi cúi người trước mặt cô ta giữa chốn đông người.
Tôi bật cười khẽ, giơ tay tát thẳng một cái thật mạnh vào mặt Tô Dao.
“Bốp!”
Cả không gian lập tức im phăng phắc.
“Bắt tôi xin lỗi? Cô cũng xứng sao?”
Tô Dao ôm gò má nhanh chóng đỏ bừng, đáng thương nhìn Lục Trạch Xuyên.

