Sau một đêm với người đàn ông xa lạ, tôi không may dính bầu.
Đang rầu vì không có tiền làm thủ thuật, trước mắt tôi bỗng hiện lên mấy dòng bình luận bay:
【Nam phụ bị yếu tinh trùng. Cặp song thai trong bụng cô gái qua đường này là hai đứa con duy nhất cả đời của nam phụ, tiếc là sắp bị bỏ rồi.】
【Nếu cô gái qua đường này không bỏ cặp song thai đó, khối tài sản nghìn tỷ của nam phụ đã có người thừa kế rồi. Không thì phú quý ngút trời này cũng chẳng đến lượt con của nữ chính đâu, đúng là hồ đồ!】
【Cũng chưa chắc. Lỡ nam phụ bị ngu não, không nhận đứa bé trong bụng cô ta thì sao? Dù biết rồi cũng chưa chắc giữ lại.】
Tôi không thèm khối tài sản nghìn tỷ của anh ta.
Nhưng tìm anh ta chia đôi tiền làm thủ thuật chắc không quá đáng đâu nhỉ?
1
Một vấn đề vừa được giải quyết, vấn đề mới lại xuất hiện.
Tôi hoàn toàn không biết “nam phụ” là ai!
Ban đầu tôi còn trông chờ bình luận bay tiết lộ thêm thông tin.
Nhưng sau khi biến mất, chúng không hề xuất hiện thêm lần nào nữa.
Có lẽ vì tôi chỉ là nhân vật qua đường, đất diễn quá ít.
Hết cách, tôi chỉ có thể tiếp tục chờ.
Và lần chờ này kéo dài tận một tháng.
Ngay lúc tôi đang cân nhắc có nên đăng bài lên mạng hỏi: “Vị tổng tài bị yếu tinh trùng đã có một đêm mây mưa với tôi ở khách sạn chuỗi một tháng trước là ai?” thì bình luận bay cuối cùng cũng xuất hiện.
【Dù biết Ôn Húc sẽ bị loại, nhưng nhìn nữ chính từ chối anh ấy vẫn thấy tiếc ghê.】
【Biết sao được, ai bảo anh ấy không còn trong sạch nữa.】
【Nói mới nhớ, nam chính đúng là chơi bẩn thật. Để nam phụ hoàn toàn mất tư cách cạnh tranh, hắn lừa nam phụ đến khách sạn chuỗi rồi còn bỏ loại thuốc đó.】
【Nếu nam phụ không chạy nhanh, sự trong sạch hai mươi bảy năm của anh ấy đã giao cho một cô gái da đen và một người chuyển giới rồi. May mà cuối cùng lại bị một cô gái qua đường xinh đẹp ngủ mất.】
【Nói ra thì cô gái qua đường cũng đúng là tai bay vạ gió.】
Tối hôm đó, khi nam phụ gõ cửa phòng tôi, tôi đã tưởng nhầm anh là nam người mẫu tôi gọi tới. Tôi còn chưa đợi anh nói hết câu đã nhào tới đè anh xuống.
Đến lần cuối cùng kết thúc, anh ngủ thiếp đi, còn tôi thì tỉnh rượu.
Tôi vừa hối hận vừa hoảng sợ, mặc quần áo rồi chuồn mất.
Vậy nên chuyện này không thể dùng đạo đức để ép nam phụ chịu trách nhiệm hoàn toàn được.
Tôi nhìn trái nhìn phải, không thấy ai giống nam phụ và nữ chính, cuối cùng đưa mắt nhìn về phía quán cà phê.
Ở vị trí gần cửa sổ có một nam một nữ ngồi đối diện nhau.
Nam thì đẹp trai, nữ thì xinh đẹp, khí chất của cả hai đều không tầm thường.
Nói thật, tôi không nhớ rõ nam phụ trông như thế nào.
Nhưng trực giác mách bảo tôi rằng cặp nam nữ kia chắc chắn chính là nam phụ và nữ chính.
【Ủa? Sao cô gái qua đường này lại xuất hiện? Lẽ ra cô ta phải bỏ đứa bé từ lâu rồi chứ? Sao vẫn còn đất diễn?】
【Hình như cô gái qua đường nhận ra Ôn Húc rồi. Cô ta sẽ không đi theo tuyến nữ phụ ác độc đấy chứ?】
Tôi trợn trắng mắt.
Tôi rảnh đến vậy sao?
2
Ôn Húc và nữ chính cứ trò chuyện mãi, tôi đành đứng bên ngoài chờ.
Khoảng nửa tiếng sau, nữ chính nhận một cuộc điện thoại rồi rời đi.
Sau khi nữ chính đi, Ôn Húc lại ngồi thêm một lúc mới thất thần bước ra ngoài.
Tôi lấy hết can đảm đi về phía anh, lúng túng chào: “Xin chào!”
Ôn Húc dừng bước, lạnh nhạt mà nghi hoặc nhìn tôi: “Chúng ta quen nhau à?”
Tôi cắn răng nói: “Chuyện đó… anh có thể chia đôi tiền làm thủ thuật với tôi không?”
Ôn Húc nghe vậy thì hơi khựng lại: “Hả?”
Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của anh, tôi mới nhận ra anh không nhận ra tôi.
Tôi đành cứng da đầu giải thích: “Hai tháng trước, tức là tối ngày hai mươi sáu tháng sáu, trong một khách sạn chuỗi, có phải anh đã cùng một cô gái… ngủ với nhau không?”
Vẻ mặt vốn hờ hững của Ôn Húc lập tức trở nên nghiêm trọng.
Im lặng hai giây, anh nhìn tôi bằng vẻ ngoài có vẻ bình tĩnh: “Cô muốn gì?”
Nhìn biểu cảm của anh là tôi biết chắc chắn anh nghĩ tôi muốn nhân cơ hội tống tiền.
Vậy thì anh hiểu lầm rồi, tôi không có gan và cũng không có thủ đoạn đó.
Nhưng nếu anh nhất quyết muốn bồi thường thêm ngoài tiền làm thủ thuật, tôi chắc chắn sẽ không từ chối.
Tôi lấy tờ giấy kiểm tra trong túi ra cho anh xem, cẩn thận nói: “Tôi mang thai rồi, cần làm thủ thuật. Năm nay tôi vừa tốt nghiệp đại học, không có tiền tiết kiệm, nên anh có thể… chia đôi tiền làm thủ thuật với tôi không?”
Ôn Húc cúi mắt nhìn tờ báo cáo trong tay tôi, lông mày lập tức nhíu chặt hơn: “Của tôi?”
Giọng anh đầy nghi ngờ.
Tôi hoàn toàn có thể hiểu được.
Dù sao anh cũng bị yếu tinh trùng mà, không nghi ngờ mới lạ.
Tôi giả vờ tưởng anh hiểu lầm về thời gian, lập tức giải thích: “Bác sĩ nói tuổi thai được tính từ ngày đầu tiên của kỳ kinh cuối, nên sẽ sớm hơn thời điểm… quan hệ vài ngày.”
“Tôi chỉ từng… ngủ với anh thôi, nên đứa bé chắc chắn là của anh!”
“Nếu anh không tin, đến lúc đó có thể làm xét nghiệm ADN!”
Ôn Húc im lặng một lúc lâu, sau đó nhìn chằm chằm tôi vô cùng nghiêm túc: “Cô biết hậu quả của việc lừa tôi là gì không?”
Tôi nghe ra sự uy hiếp trong lời anh, nhưng tôi không sợ.
Dù sao đứa bé một trăm phần trăm là của anh!
Tôi dũng cảm nhìn thẳng vào anh, hùng hồn nói: “Tối đó tuy là tôi chủ động… ra tay trước, nhưng anh cũng đâu có phản kháng. Vậy không tính là tôi ép anh!”
“Đứa bé anh cũng có phần. Xét tình xét lý, tiền làm thủ thuật anh đều nên trả một nửa!”
Nghe nói người càng giàu càng keo kiệt.
Nhưng dù sao anh cũng là tổng tài nghìn tỷ, chắc không đến mức tiếc cả tiền làm thủ thuật đâu nhỉ!
Khóe miệng Ôn Húc giật mạnh.
【Cưng à, chỉ bắt anh ấy trả tiền làm thủ thuật thôi là lỗ to rồi. Sinh con ra để kế thừa khối tài sản nghìn tỷ của anh ấy đi!】
【Cô gái qua đường này vừa nhát vừa gan, cảm giác hơi đáng yêu đó chứ #dở khóc dở cười】
【@Tác giả, đại đại cho họ thành một cặp đi, cũng dễ ship lắm.】
【Đồng ý!】
【Đồng ý +1】
…
Tôi cũng muốn sinh con ra để kế thừa khối tài sản nghìn tỷ của anh ta lắm chứ.
Nhưng với tư cách nam phụ si tình, chắc chắn anh thà tuyệt tự chứ không để người phụ nữ nào ngoài nữ chính sinh con cho mình.
Dù sao tiểu thuyết đều viết như vậy mà!
3
Nửa tiếng sau, Ôn Húc đưa tôi đến một bệnh viện tư.
Anh để bác sĩ lấy máu tĩnh mạch của tôi, làm xét nghiệm ADN không xâm lấn.
Báo cáo phải hai mươi bốn tiếng nữa mới có.
Lấy máu xong, chúng tôi rời khỏi bệnh viện.
Đi đến cổng lớn, tôi đang chuẩn bị chào tạm biệt anh thì anh bỗng nói: “Cô ở đâu? Tôi đưa cô về.”
Tôi vội xua tay: “Không cần đâu, tôi tự bắt xe về là được.”
Ôn Húc lặp lại: “Tôi đưa cô về.”
Dù trên mặt anh mang nụ cười, giọng nói lại có sự mạnh mẽ không cho phép từ chối, khiến tôi không dám tiếp tục cự tuyệt, đành nói địa chỉ cho anh.
Sự lúng túng lan ra trong không gian chật hẹp.
Tôi gò bó ngồi ở ghế phụ, hai tay siết chặt dây an toàn, mắt nhìn thẳng phía trước không dám liếc ngang.
Ôn Húc cũng rất im lặng.
Một lúc sau, anh đột nhiên lên tiếng: “Tối đó tôi bị người ta gài bẫy. Tôi gõ cửa vốn là muốn mượn điện thoại để gọi…”
Tôi chột dạ cúi đầu: “Xin lỗi, tôi tưởng anh là nam người mẫu tôi gọi.”
Sau một khoảng im lặng kỳ quặc, Ôn Húc mới hỏi: “Tại sao lại gọi nam người mẫu? Rõ ràng cô vẫn còn…”
Đầu tôi càng cúi thấp hơn: “Tôi vì bạn trai cũ mà đến thành phố này, vậy mà anh ta lại ngoại tình với đồng nghiệp.”
“Tôi mượn rượu giải sầu. Rượu vào làm người nhát gan cũng bạo dạn hơn, nhất thời kích động nên mới nảy ra ý nghĩ đó.”
Vậy nên sau khi tỉnh rượu tôi mới hối hận.
“Hôm đó là kỳ an toàn của tôi, tôi lại ngại đi mua thuốc, nên không để ý nữa.”
Ôn Húc lại im lặng thêm vài giây: “Cô tìm tôi lâu rồi à?”
Tôi thành thật nói: “Không lâu lắm, một tháng.”
Ôn Húc bất lực thở dài: “Nếu đứa bé là của tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Anh hơi dừng lại, bổ sung: “Ý tôi là chịu trách nhiệm với đứa bé. Sau chuyện này, tôi sẽ bồi thường cho cô một khoản tiền xem như phí vất vả.”
Tôi ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn anh: “Ý anh là muốn tôi sinh đứa bé ra?!”
Ôn Húc khẽ gật đầu: “Ừ. Tôi có người mình thích, không thể… kết hôn với cô.”
Ban đầu tôi còn tưởng anh không muốn hai đứa bé này.
Nếu anh đồng ý giữ lại chúng thì quá tốt rồi.
Con tôi sau này sẽ là người thừa kế hào môn!
Tôi cố gắng kiềm chế sự kích động và vui mừng trong lòng: “Tôi có thể thăm con không? Mỗi tuần, mỗi tháng một lần cũng được!”
Ôn Húc dứt khoát gật đầu: “Mỗi tuần một lần đi. Cô là mẹ của bọn trẻ, cần thiết phải đồng hành trong quá trình trưởng thành của chúng.”
Tôi chân thành cảm kích: “Cảm ơn!”
Ôn Húc: “Đó là điều nên làm, không cần khách sáo.”
【Nói mới nhớ, nam phụ không phải yếu tinh trùng à? Sao cô gái qua đường chỉ một lần đã dính?】
【Quần nhau từ tối đến gần sáng, sao có thể chỉ một lần được #cười gian】
【Cô gái qua đường này chắc là thể chất dễ mang thai, nên mấy lần là trúng luôn.】
4
Ôn Húc đưa tôi về dưới lầu khu chung cư.
Trước khi xuống xe, chúng tôi trao đổi số điện thoại.
Anh rời đi không lâu, bình luận bay nói anh đã sai trợ lý điều tra lai lịch của tôi.
Tôi trong sạch, không sợ bị điều tra.
Sáng hôm sau vừa ăn sáng xong, Ôn Húc gọi điện tới.
Tôi căng thẳng bắt máy: “Có kết quả rồi sao?”
Giọng Ôn Húc bình thản: “Có rồi. Bây giờ cô có rảnh không? Chúng ta gặp mặt nói chuyện.”
Tôi: “Được, anh gửi địa chỉ cho tôi.”
Ôn Húc: “Tôi qua tìm cô. Đến dưới lầu tôi sẽ gọi.”
Tôi: “Vâng.”
Một tiếng sau, chúng tôi đến quán cà phê gần đó.
Ôn Húc đi thẳng vào vấn đề: “Tất cả chi phí trong quá trình cô mang thai, sinh con và hồi phục sau sinh, tôi sẽ chịu.”
“Trong thời gian mang thai, mỗi tháng tôi cho cô một triệu tệ phí vất vả. Sau khi con chào đời, tôi sẽ cho cô thêm mười triệu tệ. Cô thấy thế nào?”
Tôi không chút do dự gật đầu: “Tôi đồng ý!”
Ít nhất cũng mười lăm triệu.
Với năng lực của tôi, đi làm cả đời cũng không kiếm nổi nhiều tiền như vậy.
Hơn nữa con tôi tương lai còn kế thừa khối tài sản nghìn tỷ.
Cho dù sau này chúng không nhận tôi, tôi cũng mừng thay cho chúng.
Sau khi đạt được thống nhất, Ôn Húc lấy ra một bản thỏa thuận cho tôi ký.
Tôi nhanh chóng xem một lượt, thấy không có vấn đề thì ký tên.
Cất thỏa thuận xong, Ôn Húc lập tức chuyển cho tôi một triệu.
Đặt điện thoại xuống, Ôn Húc nói: “Tôi có một căn hộ duplex để trống gần bệnh viện. Nếu cô không ngại, có thể chuyển qua đó.”
Lương tôi thấp, thuê một căn nhà cũ kỹ xuống cấp, môi trường sống rất tệ.
Anh muốn cho con môi trường tốt hơn, tôi đương nhiên không có ý kiến.
Tôi gật đầu: “Được.”
Ra khỏi quán cà phê, tôi lập tức về phòng trọ thu dọn hành lý.
Trên đường, tôi nhắn tin cho chủ nhà, nói muốn trả nhà trước hạn, tiền nhà còn lại và tiền cọc cứ để chị ấy thuê người dọn vệ sinh.
Trong căn hộ cái gì cũng có sẵn, còn có cả bảo mẫu và chuyên gia dinh dưỡng.
Trước khi rời đi, Ôn Húc dặn: “Ngày mai chị Trương sẽ đi cùng cô đến bệnh viện khám thai. Có vấn đề gì cứ liên hệ tôi bất cứ lúc nào.”
Tôi gật đầu: “Được.”
Tiễn Ôn Húc đi, tôi bắt đầu tận hưởng cuộc sống.
Vừa ăn trái cây, vừa xem bình luận bay:
【Hai người này khách sáo vậy, liệu có tuyến tình cảm không?】
【Vậy phải xem tác giả viết thế nào rồi.】
【Dù sao nam nữ chính cũng thành đôi rồi, cứ để nam phụ ở bên mẹ của con anh ấy đi. Cả nhà đoàn viên tốt biết bao.】
Không có bình luận giả tạo, tôi càng xem càng vui.
5
Ngày hôm sau, dưới sự đồng hành của chuyên gia dinh dưỡng chị Trương, tôi đến bệnh viện khám thai.
Có lẽ do trước đó dinh dưỡng không theo kịp, cả hai đứa bé đều hơi nhỏ.
Sau khi trở về, chị Trương lập tức lập một kế hoạch bổ sung dinh dưỡng hoàn chỉnh.
Ôn Húc không bao giờ đến căn hộ, cũng rất hiếm khi liên lạc với tôi, chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm đứa bé trong bụng.
Tôi không có bất kỳ bất mãn nào.
Dù sao tôi và anh không có tình cảm gì, chỉ đơn thuần là quan hệ giao dịch.
Bình luận bay nói Ôn Húc đã mất “trong sạch” lại còn có con, hoàn toàn bị nam chính đá khỏi cuộc chơi.
Ôn Húc biết mình không còn cơ hội, nên từ trạng thái cạnh tranh chuyển sang âm thầm bảo vệ.
Tóm lại là si tình lắm.
Mẹ của Ôn Húc thấy cuối cùng anh cũng “từ bỏ” nữ chính, lập tức bắt đầu chọn đối tượng kết hôn cho anh.
Rất nhanh, bà nhắm trúng một tiểu thư hào môn tên Lâm Nhược Vi.
Dù biết Ôn Húc sẽ vì nữ chính mà cô độc cả đời, tôi vẫn thấy chuyện này hơi rắc rối.

