“Thà tìm bà nội thử vận may còn hơn!”
Mẹ tôi lại lắc đầu: “Càng không được!”
“Phu nhân nhà họ Cố cực kỳ ghét con riêng. Khi mẹ mới ở bên bố con, bà ấy đã cảnh cáo mẹ đừng hòng dựa vào con mà trèo cao! Nếu không sẽ khiến mẹ và đứa trẻ cùng biến mất!”
Tim tôi run lên.
“Bà nội cũng là người tàn nhẫn thật…”
Mẹ tôi lại nói với giọng khâm phục: “Đương nhiên! Nếu không, bố con không biết đã có bao nhiêu anh chị em cùng cha khác mẹ rồi.”
Tôi bỗng nhận ra một điều:
“Mẹ… lúc mẹ quyết định giữ con lại, thật ra không phải vì khối tài sản nghìn tỷ của bố đúng không?”
Mẹ dịu dàng cười: “Nghìn tỷ cũng phải có mạng mà tiêu. Con đã nói chuyện với mẹ rồi, mẹ sao còn nỡ bỏ con?”
“Chẳng qua là một cái mạng thôi, mẹ thua cũng chịu được!”
“Bé à, chúng ta cược một phen, tìm nam chính cầu cứu!”
Tôi tưởng mình nghe nhầm:
“Tìm nam chính?!”
Mẹ gật đầu chắc nịch: “Đúng vậy, tìm Lâm Yến Châu!”
“Bố con là tình địch của anh ta, giờ Tô Miên Miên lại đi gần bố con như vậy, người sốt ruột nhất chính là anh ta!”
“Sự tồn tại của con chính là vũ khí sắc bén nhất để anh ta tấn công bố con, anh ta nhất định sẽ không từ chối!”
8
Ôm tâm lý còn nước còn tát, hai mẹ con quyết định thử một lần.
Nhưng vấn đề mới lại xuất hiện: mẹ tôi không có cách liên lạc của Lâm Yến Châu.
May mà mẹ nhanh trí nghĩ ra cách.
Bà lên mạng xã hội, gửi tin nhắn riêng cho anh ta:
“Tôi có thứ có thể giúp anh đánh bại tình địch, cần trao đổi qua điện thoại.”
Chỉ định thử vận may, không ngờ chẳng bao lâu sau Lâm Yến Châu đã gọi lại.
“Cô có thứ gì giúp được tôi?”
Mẹ hít sâu một hơi, lấy hết can đảm:
“Tôi mang thai con của Cố Từ. Tôi có thể làm vũ khí cho anh, nhưng điều kiện tiên quyết là anh phải bảo vệ an toàn cho tôi và đứa bé!”
Cả tôi và mẹ đều hiểu, lời đảm bảo chẳng có giá trị gì.
Chúng tôi đang cược vào nhân phẩm của Lâm Yến Châu!
Anh ta không lập tức đồng ý.
“Tôi có thể giao dịch với cô, nhưng trước tiên phải xác nhận đứa trẻ đúng là con của Cố Từ, nên cần làm giám định huyết thống.”
Việc anh ta lấy được mẫu sinh học của bố tôi không có gì lạ.
Dù sao người ta có hào quang nam chính, chuyện gì cũng làm được.
Mẹ không do dự:
“Tôi hợp tác hết. Nhưng hiện tại có người muốn hại đứa bé trong bụng tôi, anh phải lập tức cho người tới đón tôi!”
Lâm Yến Châu cũng rất dứt khoát: “Gửi vị trí cho tôi, tôi sẽ điều người gần đó tới.”
Cúp máy xong, mẹ lập tức gửi địa chỉ.
Bà lo kẻ xấu sẽ tới ngay nên lặng lẽ rời khỏi khu chung cư.
Thực tế chứng minh quyết định rời đi là hoàn toàn đúng đắn.
Hai mẹ con vừa rời khỏi nhà thì đã có kẻ lạ lén xông vào.
Phát hiện mẹ không có ở đó, chúng lập tức đuổi theo, lái xe rượt đuổi như phim hành động.
Nguy hiểm nhất là lúc xe của kẻ xấu ép xe mẹ tôi dừng lại.
Khoảnh khắc then chốt, một chiếc xe phía sau không kịp phanh, đâm thẳng vào xe của kẻ xấu.
Mẹ chớp thời cơ thoát đi, một mạch lái xe thẳng vào đồn cảnh sát gần nhất.
Xuống xe, chân mẹ mềm nhũn.
Bà lấy lý do bị hoảng sợ để ở lại đồn cảnh sát chờ người của Lâm Yến Châu tới.
Khoảng nửa tiếng sau, người của anh ta đã đến.
Dưới sự hộ tống của họ, mẹ lên máy bay trở về Bắc Kinh.
Chuyến đi thuận lợi.
Ngày thứ hai sau khi tới Bắc Kinh, mẹ mới gặp được Lâm Yến Châu.
Mẹ chủ động hỏi: “Lâm tiên sinh, khi nào làm giám định huyết thống?”
Anh ta lắc đầu: “Tôi tin cô Thời không lừa tôi, nên không cần thiết phải giám định nữa.”
Mẹ tôi rất bất ngờ, sững lại rồi nói: “Được. Nhưng nếu Lâm tiên sinh cần, tôi luôn sẵn sàng hợp tác.”
Lâm Yến Châu gật đầu: “Được.”
9
Lâm Yến Châu không ở lại lâu, dặn dò vài việc rồi rời đi.
Người giúp việc trong biệt thự đối xử với mẹ tôi vô cùng cung kính, có cầu tất ứng.
Quản gia còn đặc biệt sắp xếp cho mẹ một chuyên gia dinh dưỡng dành cho thai phụ.
Nói chung là tốt đến mức khiến cả tôi và mẹ đều bất an.
“Bé à, con nói xem Lâm Yến Châu có phải nuôi mẹ béo lên rồi mới ra tay không?”
“Mẹ yên tâm, cùng lắm thì chết thôi!”
“Dù sao bố con sau này cũng chết, cả nhà đoàn tụ dưới đó cũng không tệ.”

