“Không ai trông con, mẹ vợ cũng không giúp được gì, Lệ Lệ cũng không yên tâm giao con cho bảo mẫu, bây giờ mệt đến mức suýt nữa đòi ly hôn với con rồi!”
“Giờ công ty lại gặp vấn đề, muốn tìm ba con mượn mười vạn mà ông ấy cũng không cho….”
Tôi bình tĩnh chờ nó phát tiết xong, mới chậm rãi nói:
“Nói xong chưa? Nói xong thì cút nhanh đi, đây là nhà của tôi, cậu không có quyền ra vào.”
Con trai không dám tin nhìn tôi: “Mẹ, mẹ sao lại thành ra như vậy?”
Tôi chỉ muốn cười.
Ở kiếp trước, tôi tận tâm tận lực giúp nó trông con, để nó yên tâm bận rộn với sự nghiệp.
Khi công ty nó gặp khủng hoảng, tôi không hề do dự mà bán số vàng mình để dành dưỡng già, bù vào khoản thiếu hụt cho nó.
Thế mà rốt cuộc nó đã đối xử với tôi thế nào?
Con trai dường như nghĩ thông suốt điều gì đó, bất lực lắc đầu.
“Còn đang giận vì chuyện của dì Tiểu Nhu à?”
“Được rồi, tuy mẹ không bằng người ta, nhưng dù sao mẹ cũng là mẹ ruột của con, chỉ cần bây giờ mẹ chịu san sẻ áp lực với con, sau này con vẫn sẽ dưỡng già cho mẹ.”
“Đi với con về nhanh lên, trước tiên xin lỗi Lệ Lệ đã, sau này mẹ cứ ở chỗ con, giúp con trông con.”
Tôi gạt tay nó ra, “Lâm Nhất Chu, nghe cho rõ đây, từ hôm nay trở đi, tôi với cậu cắt đứt quan hệ mẹ con. Việc của cậu, tôi sẽ không quản nữa.”
Vừa dứt lời, Lâm Nhất Chu lập tức sững người tại chỗ, vẻ mặt hơi méo mó, cứ như vừa nghe thấy chuyện gì đó không thể tin nổi vậy.
Mấy bà chị em lớn tuổi trong đại viện chạy tới tìm tôi.
Vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng tôi tranh cãi với Lâm Nhất Chu.
Các bà xông vào, chắn tôi ra sau lưng, mỗi người một câu, mắng Lâm Nhất Chu đến mức cẩu huyết lâm đầu.
Lâm Nhất Chu tức đến mặt đỏ bừng, nhưng lại không thể động tay với mấy bà già.
Cuối cùng chỉ có thể bỏ lại một câu đe dọa rồi sầm cửa bỏ đi.
Sau khi tôi dọn dẹp lại căn nhà xong, liền đổi mật mã cửa chính.
Sau này, căn nhà này ngoại trừ tôi ra, không ai có thể vào được nữa.
10
Để cảm ơn mọi người đã giúp đỡ, tôi mời họ ăn trưa, vậy mà lại gặp phải Lâm Hướng Vãn.
Nó khoác tay bạn trai, đi đến trước bàn rồi hừ lạnh một tiếng.
“Con mụ già chết tiệt, chỉ biết tự mình sống sung sướng, hại tôi mấy ngày nay chỉ có thể đặt đồ ăn ngoài. Gặp phải bà mẹ như bà, đúng là xui xẻo.”
Chưa kịp để tôi mở miệng, cô ta đã kéo bạn trai ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh.
“Phục vụ, mang hết mấy món đắt nhất ở quán các anh lên đây cho tôi.”
Rất nhanh, trên bàn của nó đã bày đầy đủ loại hải sản, còn có cả một con cua hoàng đế béo ngậy.
Tôi tiếp tục cùng các chị em lớn tuổi ăn ngon, trò chuyện rôm rả, hoàn toàn phớt lờ sự khiêu khích của nó.
Thế nhưng đến lúc thanh toán, tôi lại giật nảy mình.
“Cô nói bao nhiêu?”
“83900.”
“Không thể nào, chúng tôi đâu có gọi món gì đắt tiền……”
Cho đến khi nhân viên đưa hóa đơn cho tôi, tôi mới biết thì ra Lâm Hướng Vãn đã tính cả hóa đơn của nó vào đầu tôi.
Tôi đặt hóa đơn xuống, nghiêm mặt nói: “Tôi không quen cô ta, tôi chỉ trả tiền bàn của mình.”
“Nhưng……”
“Tôi khuyên cô tốt nhất mau đuổi theo cô ta đi, biết đâu cô ta vẫn là kẻ quen quỵt tiền.”
Sắc mặt nhân viên lập tức thay đổi.
Lâm Hướng Vãn và bạn trai bị nhân viên coi là kẻ ăn quỵt, lúc bị chặn lại, giọng điệu của nhân viên cũng chẳng còn khách khí nữa.
Nó mất hết mặt mũi ngay trên đường, ánh mắt nhìn tôi như thể đang nhìn kẻ thù.
Tôi không để ý đến nó, dứt khoát xoay người rời đi.
Ở kiếp trước, vì thương con gái nên mỗi tuần tôi đều cố định mấy ngày đến dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm cho nó.
Nhưng nó lại cho rằng đó đều là việc tôi nên làm, từ trước đến giờ chưa từng biết ơn.
Thậm chí có một lần, nó uống say, còn ngay trước mặt tôi mà than phiền với bạn bè:
“Chỉ cần nghĩ một trong hai quả thận của tôi là của cái bà già đó, tôi đã thấy buồn nôn rồi. Thật sợ gen xấu của bà ta sẽ cắm rễ trong cơ thể tôi……”
Đã ghét bỏ tôi, còn thấy tôi làm mất mặt nó.
Vậy thì tôi dứt khoát thành toàn cho nó, để nó đi nhận người phụ nữ xinh đẹp, học thức cao kia làm mẹ.

