Ngày mẹ cô ta tới trường thu dọn đồ đạc, có người chụp ảnh đăng vào nhóm, kèm theo dòng chữ:
“Đây chính là mẹ của kẻ nói dối.”
Không còn ai chửi tôi nữa.
Bức ảnh chụp báo cáo trên hệ thống quản lý ký túc xá vẫn luôn được tôi giữ lại, không xóa.
Không phải để đề phòng ai.
Chỉ là để nhắc nhở bản thân.
Lòng tốt có thể cho đi, nhưng nhất định phải để lại dấu vết.
Nhà trường đăng thông báo khôi phục suất tuyển thẳng cao học cho tôi.
Lãnh đạo khoa đích thân gọi điện, nói rằng:
“Suất đó vẫn được giữ lại cho em.”
Cố vấn sinh viên được đổi thành một nữ giáo viên trẻ tuổi.
Ngày đầu tiên nhận chức, cô ấy tổ chức hướng dẫn sử dụng hệ thống điểm danh cho toàn bộ ký túc xá, còn nói:
“Từ nay về sau, tất cả mọi người đều phải ký điện tử, sẽ không để bất cứ ai phải gánh tội thay nữa.”
Một tối nọ, Trần Tiểu Vũ trở mình trên giường, đột nhiên nhỏ giọng hỏi:
“Lâm Vãn, cậu có đổi phòng không?”
“Không đổi.”
“Cậu không hận mình sao? Ban đầu mình…”
“Cậu chỉ không lên tiếng thôi.”
Cô ấy im lặng một lúc.
“Những tin nhắn mà sau này cậu công khai đều được gửi trước khi xảy ra chuyện, đúng không? Cậu thực sự quan tâm đến cô ấy.”
“Ừ.”
“Vậy tại sao cô ấy không trả lời cậu?”
Tôi tắt đèn bàn.
Trong bóng tối, tôi nhìn trần nhà, suy nghĩ vài giây.
“Bởi vì nếu trả lời thì cô ấy sẽ phải trở về, phải tuân thủ quy định. Cô ấy không muốn về.”
Trần Tiểu Vũ không hỏi thêm nữa.
Gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, làm rèm cửa phồng lên.
Đèn trong các phòng ký túc xá ở tòa nhà đối diện lần lượt tắt. Trong không khí thoang thoảng mùi bột giặt, giống hệt ngày tôi sống lại.
Tôi trở mình, rút dây sạc điện thoại ra.
Màn hình sáng lên một cái rồi lại tối đi. Trên đó vẫn còn bức ảnh chụp bản báo cáo, dấu thời gian dừng rõ ràng ở chín giờ bốn mươi tám phút tối ngày 12 tháng 9 năm 2024.
Tôi mở nó ra, nhấn giữ rồi xóa.
Tin nhắn “Chẳng phải cậu nói chúng ta là bạn thân sao?” của Tô Dao, tôi không xóa.
Tôi cứ để nó nằm ở cuối khung trò chuyện, mỗi lần mở WeChat đều có thể nhìn thấy.
Không phải vì hận, cũng không phải vì tức giận.
Chỉ là để ghi nhớ.
Lòng tốt có thể cho đi, nhưng nhất định phải để lại dấu vết.
Nếu được làm lại một trăm lần, tôi vẫn sẽ ký cái tên đó giúp cô ta, nhưng tôi cũng sẽ bấm nút “gửi báo cáo”.
Đèn trong tòa ký túc xá ngoài cửa sổ đã tắt hết.
Đêm khuya tối đen hoàn toàn, mọi âm thanh đều lắng xuống, chỉ còn ánh đèn xanh của biển báo lối thoát hiểm ở cuối hành lang lặng lẽ sáng lên.
Tôi nhắm mắt.
Lần này, mọi chuyện thực sự kết thúc rồi.
Ngày mai, mặt trời vẫn sẽ mọc như thường lệ.
Tôi vẫn còn suất tuyển thẳng cao học, một bộ hồ sơ trong sạch và một cơ hội để bắt đầu lại.
Tôi trở mình, quấn chặt chăn, hơi thở dần trở nên đều đặn.
Lần này, tôi không cần phải tỉnh lại nữa.
Bởi vì tôi đã thực sự tỉnh rồi.

