Ta trời sinh lòng dạ hẹp hòi, kẻ nào dám hắt nước bẩn lên người ta, ta nhất định khiến cả phủ hắn không ngày nào được yên.

Thuở nhỏ, có kẻ hàng xóm vu oan ta trộm đồ nhà nàng, ngay trong đêm đó ta liền dỡ tung mái nhà nàng.

Sau khi trưởng thành, có quý nữ tại yến tiệc chê bai ta thô tục thất lễ, ba ngày sau, cuốn diễm thư nàng ta tư thông với phu xe đã truyền khắp kinh thành.

Từ đó không còn ai dám trêu chọc ta, ai ai cũng nói đích nữ phủ Tể tướng là một sát tinh.

Cho đến khi hoàng đế ban hôn, đem ta gả cho Thế tử phủ Trấn Bắc Vương.

Trước đại hôn, hồng nhan tri kỷ của hắn tựa trong lòng hắn, ngay trước mặt mọi người cười nhạo ta:

“Tỷ tỷ, nghe nói mẫu thân tỷ là ca kỹ leo giường mà thượng vị, tỷ ở trong khuê phòng cũng chẳng trong sạch, toàn nhờ ban hôn mới trèo được lên cành cao Thế tử gia đúng không?”

Cả sảnh khách cười ầm lên, chờ xem trò cười của ta.

Ta ngước mắt nhìn vị hôn phu của mình:

“Thế tử, chàng nếu đã có tri kỷ khắp thiên hạ, bớt đi một hồng nhan, hẳn cũng chẳng ảnh hưởng gì chứ?”…

1

Kinh thành không ai không biết, ta Thẩm Tri Vi là một kẻ khó đối phó.

Hôm nay là yến tiệc của Thế tử Tiêu Tuyệt, mà ta – vị chuẩn Thế tử phi này – đương nhiên phải tới lộ diện một phen.

“Tiểu thư, đã tới rồi.”

Giọng nha hoàn Thanh Từ vang lên ngoài rèm xe.

Lúc bước xuống xe, ta nghe thấy vài tiếng nghị luận cố ý hạ thấp giọng.

“Đó chính là Thẩm Tri Vi sao? Chậc, quả nhiên là một bộ dạng hồ ly tinh.”

“Nghe nói hôm trước tiểu thư nhà Ngự sử Trương chỉ buột miệng chê màu váy nàng ta quá diêm dúa, hôm sau sổ sách tham ô của Trương Ngự sử đã bị đưa thẳng tới Đô Sát Viện…”

“Điên nữ, cũng chỉ có Thế tử Trấn Bắc Vương dạng như vậy mới dám cưới.”

Rất tốt, danh tiếng đã truyền xa, cũng giúp ta bớt đi không ít phiền phức.

Yến tiệc được tổ chức tại hậu hoa viên của Vương phủ.

Khi ta bước vào vườn, tiếng cười nói khắp nơi lập tức im bặt.

Tiêu Tuyệt ngồi ở vị trí chủ tọa, đây là lần đầu tiên ta gặp hắn.

Hắn mặc một thân cẩm bào màu huyền, nghiêng người tựa trên ghế Thái sư, trong tay tùy ý xoay nhẹ chén rượu.

“Thẩm tiểu thư đã tới, mời ngồi.”

Ta ngồi xuống chỗ trống bên cạnh hắn.

“Đây chính là Thẩm tỷ tỷ sao?”

Một giọng nói dịu dàng vang lên.

Ta nhìn thấy một nữ tử mặc váy vàng nhạt từ phía bên kia Tiêu Tuyệt bước tới.

Dung mạo nàng ta thanh tú, nhưng giữa hàng mi ánh mắt lại ẩn giấu vài phần yếu đuối mang theo sự lấy lòng có chủ ý.

Lâm Uyển Nhi, thứ nữ phủ Lâm tướng quân, thanh mai trúc mã của Tiêu Tuyệt, cũng là hồng nhan tri kỷ mà cả kinh thành đều biết.

“Đã sớm nghe danh Thẩm tỷ tỷ tài mạo song toàn, hôm nay gặp mặt, quả nhiên…” nàng ta che miệng cười khẽ, “khác biệt hơn người.”

Lời này nói thật khéo, vừa tâng bốc ta, lại vừa ngầm ám chỉ ta quá mức phô trương.

“Lâm tiểu thư quá khen. So với việc Lâm tiểu thư còn ở trong khuê phòng đã có thể xem phủ Trấn Bắc Vương như hậu viện nhà mình, ra vào tùy ý, thì ta đây quả thực chẳng đáng nhắc tới.”

Sắc mặt Lâm Uyển Nhi khẽ biến.

Bên cạnh đã có quý nữ cười hòa giải:

“Uyển Nhi tỷ tỷ và Thế tử quen biết từ nhỏ, tình nghĩa tự nhiên khác biệt.”

“Đúng vậy, nghe nói mẫu thân của Thẩm tiểu thư… năm đó cũng là một giai nhân? Đáng tiếc hồng nhan bạc mệnh.”

Ta đặt chén trà xuống.

Thanh Từ đứng phía sau ta, tay đã đặt lên thanh nhuyễn kiếm bên hông.

“Chuyện của gia mẫu, không cần chư vị nhọc lòng.”

“Ngược lại là Tam tiểu thư phủ Lưu Thị lang, tháng trước đi thành ngoại dâng hương trong chùa, ở trong thiền phòng suốt hai canh giờ mới bước ra, không biết là cầu được quẻ gì mà linh nghiệm đến vậy, lúc ra khỏi phòng ngay cả trâm cài tóc cũng lệch cả rồi?”

Sắc mặt quý nữ kia lập tức trắng bệch.

Ai cũng biết, chuyện phong lưu giữa Lưu Tam tiểu thư và một kẻ đã có thê thất, là bí mật mà các phủ đều ngầm hiểu mà không nói.

Thấy vậy, Lâm Uyển Nhi dịu giọng nói:

“Tỷ tỷ cần gì phải nổi giận? Mọi người chẳng qua chỉ đang chuyện phiếm mà thôi. Nói ra thì… hai hôm trước muội còn nghe người ta nhắc lại một chuyện cũ, nói rằng mẫu thân của tỷ năm đó không phải bệnh mất, mà là… tư thông bỏ trốn không thành, xấu hổ phẫn uất mà tự vẫn?”

“Còn có người nói,” giọng Lâm Uyển Nhi dịu dàng, nhưng từng chữ như d /ao, “tỷ ở trong khuê phòng đã chẳng trong sạch, toàn nhờ ban hôn mới trèo được lên Thế tử gia đúng không?”

Nàng ta nói xong, lại tựa sát hơn vào bên cạnh Tiêu Tuyệt.

Tiêu Tuyệt vẫn đang tùy ý xoay chén rượu, tựa như hoàn toàn không nghe thấy.

Ta cười.

Chậm rãi đứng dậy.

Cầm lấy chén rượu trên bàn, ném mạnh xuống đất.

Lâm Uyển Nhi kinh hô một tiếng, lùi lại phía sau, lại bị vạt váy vướng chân, chật vật ngã ngồi xuống đất.

Ta nhặt lên một mảnh sứ sắc nhất, bước tới trước mặt Lâm Uyển Nhi.

Nàng ta ngồi dưới đất ngẩng đầu nhìn ta, vẻ đắc ý trong mắt sớm đã biến thành hoảng sợ.

“Lâm tiểu thư, vừa rồi cô nói gì vậy? Ta nghe chưa rõ.”

Ta ngẩng mắt.

Nhìn về phía người nam nhân đang ngồi trên chủ vị.

“Huynh đệ của chàng nhiều như vậy, bớt đi một hồng nhan, hẳn cũng chẳng đáng gì đúng không?”

Tất cả mọi người đều nín thở, nhìn về phía Tiêu Tuyệt.

Thế tử phủ Trấn Bắc Vương sẽ làm gì?

Vì một vị hôn thê thanh danh chẳng mấy tốt đẹp mà xử trí hồng nhan tri kỷ thanh mai trúc mã trước mặt mọi người sao?

Lâm Uyển Nhi ánh mắt đáng thương nhìn về phía Tiêu Tuyệt:

“Thế tử ca ca, muội… muội chỉ là nói đùa thôi…”

Tiêu Tuyệt đặt chén rượu xuống.

Bước tới trước mặt ta.

Ta siết chặt mảnh sứ trong tay, chuẩn bị đón nhận cơn phẫn nộ của hắn.

“Tay đau không?”

Ta sững lại.

Lúc này hắn mới nhìn về phía Lâm Uyển Nhi đang ngồi dưới đất.

“Kéo xuống.”

Hắn nói với thị vệ phía sau.

“Đừng để bẩn mắt Thế tử phi.”

Thị vệ lập tức tiến lên, bịt miệng Lâm Uyển Nhi, không chút lưu tình kéo nàng ta rời khỏi hoa viên.

Trong đôi mắt mở to của nàng ta, tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Tiêu Tuyệt nhìn ta.

“Lần sau dùng cái o’t/ca’y này.”

Hắn lấy từ trong tay áo ra một thanh chủy thủ.

“Thuận tay hơn.”

“Tạ ơn Thế tử.”

Ta ném mảnh sứ xuống đất, cất chủy thủ đi.

“Gọi phu quân.”

Ta cong khóe mắt, mỉm cười:

“Vâng, phu quân.”

Yến tiệc kết thúc một cách vội vàng.

Trên xe ngựa trở về phủ, Thanh Từ nhịn không được mở lời:

“Tiểu thư, Thế tử người…”

“Hắn không phải đang bảo vệ ta. Hắn chỉ đang nói cho tất cả mọi người biết, đồ của hắn, chỉ có hắn mới được động vào.”

Trở về phủ Tể tướng, ta vừa bước vào viện đã nhìn thấy trên bàn đặt một phong thư.

Bên trong chỉ có hai chữ:

Rất tốt.

Xem ra vị hôn phu này còn thú vị hơn ta tưởng.

2

Thư của Tiêu Tuyệt, ta không hồi đáp.

Thanh Từ có chút bất an:

“Tiểu thư, bên phía Thế tử…”

“Gấp cái gì.”

Ta vừa tỉa một chậu cúc vừa nói:

“Hắn nếu thật sự có ý, tự nhiên sẽ lại tìm tới.”

Ngày hôm sau, người của Tiêu Tuyệt liền tới.

Người đến là một thị vệ, dung mạo lạnh lùng cứng rắn, tự xưng Huyền Thất.

“Lễ vật Thế tử tặng cho tiểu thư.”

Ta mở chiếc hộp ra.

Bên trong không phải châu báu ngọc ngà, mà chỉ có vài cuộn giấy.

Phía trên cùng là một bản khẩu cung, in dấu huyết thủ ấn, ghi chép chi tiết việc Lâm Uyển Nhi đã mua chuộc hạ nhân, tung tin đồn khắp kinh thành về chuyện mẫu thân ta “ca kỹ leo giường”, còn ta thì “khuê phòng không sạch”.

Nhân chứng, tiền bạc qua lại, thời gian địa điểm, tất cả đều đầy đủ.

Ý tứ đã rất rõ ràng.

Hắn đã xử trí Lâm Uyển Nhi, tỏ rõ thành ý.

Vậy còn ta?

Ta có thể cho hắn thứ gì?

“Chờ một chút.”

Ta đứng dậy trở về thư phòng, vẽ một bản đồ.

Bản đồ bố phòng mới nhất của kinh thành.

Đội vệ binh nào đóng giữ cổng nào vào thời điểm nào, vị tướng nào thân cận với vị hoàng tử nào, thậm chí cả việc Ngự Lâm quân mấy ngày gần đây điều động bất thường ra sao.

Những tin tức này, một phần đến từ những tai mắt ta cài cắm trong kinh thành suốt những năm qua.

Một phần đến từ thư phòng của vị phụ thân tốt của ta – Thẩm tướng.

Ông luôn cho rằng ta chỉ là một kẻ điên chỉ biết trả thù.

Lại không hề biết ta vẫn lén đọc mật thư của ông.

Ta gấp bản đồ lại.

Lại lấy ra một chiếc bình nhỏ.

“Cái này cũng mang theo.”

Ta đưa bản đồ và bình thuốc cho Huyền Thất:

“Trong bình là kim sang dược thượng hạng, có hiệu quả kỳ diệu với ngoại thương. Còn bản đồ… coi như là lễ hồi đáp của ta.”

Huyền Thất nhận lấy:

“Thuộc hạ cáo lui.”

Thanh Từ hạ thấp giọng:

“Tiểu thư, người đem cả bố phòng kinh thành giao cho Thế tử sao? Lỡ như hắn…”

“Hắn nếu muốn phản, đã sớm phản rồi.”

Ta lại cầm kéo lên, cắt bỏ một đóa cúc đang nở quá thịnh.

“Hoàng đế kiêng dè phủ Trấn Bắc Vương không phải một hai ngày, Tiêu Tuyệt còn hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Hiện tại tuyệt đối không phải thời cơ động thủ. Ta đưa cho hắn thứ này, là để nói cho hắn biết ta có giá trị.”

Ba ngày sau, quy trình đại hôn bắt đầu.

Nạp thái, vấn danh, nạp cát…

Mọi lễ nghi rườm rà đến mức khiến người ta đau đầu.

Ma ma do Vương phủ phái tới là một lão phụ ánh mắt tinh ranh, lời nói lúc nào cũng như đang thăm dò giới hạn của ta.

“Thế tử phi, theo quy củ, người cần chọn hai nha hoàn trong phủ mang theo, sau này cũng tiện giúp đỡ.”

Bà ta đưa cho ta một quyển danh sách, phía trên liệt kê hơn mười cái tên.

“Những người này đều có xuất thân trong sạch.”

Ta thậm chí còn chưa lật xem.

Liền trực tiếp khép lại.

“Không cần. Ta dùng Thanh Từ đã quen, người khác hầu hạ không quen.”

Ma ma vẫn giữ nguyên nụ cười:

“Nhưng đây là quy củ…”

“Quy củ? Ma ma là đang nói, quy củ của Vương phủ còn lớn hơn thánh chỉ sao?”

Sắc mặt bà ta lập tức biến đổi:

“Lão nô không dám!”

“Lúc bệ hạ ban hôn, cũng đâu nói ta phải mang theo nha hoàn hồi môn nào.”

Ta nâng chén trà lên.

“Ma ma nếu cảm thấy không ổn, chi bằng chúng ta lập tức vào cung, thỉnh bệ hạ định đoạt?”

Mồ hôi lạnh trên trán ma ma lập tức rịn ra.

Cuối cùng bà ta cũng không dám nhắc lại chuyện này nữa.

Đêm trước đại hôn, xảy ra biến cố.

Theo lễ nghi, ta phải tới từ đường Vương phủ dâng hương, xem như trước đó bái kiến tổ tiên.

Nghi thức vốn không phức tạp.

Phức tạp là quy trình.

Thay y phục.

Xông hương.

Lại thay y phục.

Quỳ bái.

Mỗi một bước đều có vô số ánh mắt dõi theo.

Ngay lúc ta thay lễ phục lần thứ ba, Thanh Từ lặng lẽ bước tới bên cạnh ta.

“Tiểu thư, trong từ đường có giấu một người.”

“Là người nào?”

“Trông giống một tên tiểu tư, bước chân hư phù, không giống người luyện võ.”

Vu oan hãm hại.

Thủ đoạn đơn giản nhất.

Lúc ta thay y phục, nhét vào một tín vật tư thông, hoặc lén giấu vài món đồ quý của Vương phủ.

Ngày mai đại hôn, chỉ cần khám người một lần.

Chính là trăm miệng cũng khó bề biện bạch.