Nhìn những dòng chữ trên màn hình, trong lòng tôi dâng lên cảm giác sảng khoái đã lâu không có.

“Được.”

“Nhưng cậu phải chuẩn bị tâm lý. Một khi khởi kiện, anh ta sẽ phản công, mẹ anh ta cũng sẽ gây chuyện, thậm chí có thể tìm người đe dọa cậu.”

Tiêu Nhiên nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Cậu chịu được không?”

Tôi nhớ đến bàn tay Chu Kiến Minh giơ lên tối qua, nhớ đến câu nói của mẹ chồng: “Cô không sinh được, Khả Nhi nhà người ta sinh được.”

Tôi nhớ đến cảnh Tô Khả Nhi đứng trước cửa nhà tôi, nói: “Căn nhà này chẳng bao lâu nữa sẽ là của tôi.”

“Tớ chịu được.”

Hai chữ được nói ra vô cùng kiên quyết.

Tiêu Nhiên đóng máy tính.

“Vậy ngày mai đến tòa án, nộp đơn khởi kiện trước ngày ba mươi.”

“Đúng rồi, chẳng phải cậu nói mình đã 28 ngày không chạm vào máy tính sao?”

Cô ấy đột nhiên hỏi.

Tôi sửng sốt.

“Đúng vậy, có chuyện gì?”

“Vậy 28 ngày qua cậu làm gì?”

Trong mắt Tiêu Nhiên ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa nào đó.

Tôi cúi đầu, không trả lời.

Điện thoại rung lên.

Trên màn hình hiện tin nhắn:

“Luật sư Vương: Luật sư Giang, vụ án của Tập đoàn Chu thị sẽ mở phiên tòa vào ngày mai. Cô chắc chắn không tham dự sao?”

Tôi nhanh chóng tắt tin nhắn, ngẩng đầu lên thì Tiêu Nhiên đã xem điện thoại.

“Đi thôi, tớ còn một phiên tòa.”

Cô ấy đứng dậy, cầm túi.

Tôi cũng đứng lên đi theo. Vừa đi được hai bước, Tiêu Nhiên đột nhiên quay lại.

“Giang Hiểu Vũ, cậu thật sự chỉ là một bà nội trợ toàn thời gian sao?”

Tim tôi lỡ mất một nhịp.

“Nếu không thì sao?”

Tiêu Nhiên nhìn tôi vài giây, cuối cùng bật cười.

“Thôi bỏ đi, dù sao ngày mai cũng sẽ biết.”

Cô ấy quay người đi về phía cửa. Tiếng giày cao gót gõ trên sàn vang lên dứt khoát.

Tôi đứng tại chỗ, ngón tay siết chặt điện thoại.

Vẫn còn 45 giờ.

Bí mật của tôi còn có thể giấu thêm 45 giờ.

04

Khi tôi về đến nhà đã là ba giờ chiều.

Vừa mở cửa, tôi đã ngửi thấy mùi sữa nồng đậm.

Trong phòng khách, Tô Khả Nhi đang ngồi trên ghế sofa của tôi, cho con bú.

Cô ta mặc đồ ngủ của tôi.

Bộ đồ ngủ bằng lụa ấy tôi mua năm ngoái với giá 3.000 tệ, mới chỉ mặc hai lần.

Bây giờ nó rộng thùng thình trên người cô ta, cổ áo mở rộng, bên trong không mặc gì.

Chu Kiến Minh ngồi cạnh, cầm điện thoại chụp ảnh cho cô ta.

“Khả Nhi, em đẹp thật đấy. Góc này trông đặc biệt dịu dàng.”

Giọng anh ta tràn đầy cưng chiều.

Mẹ chồng bưng một bát canh từ trong bếp ra.

“Khả Nhi mau uống đi, đây là canh gà mẹ hầm suốt ba tiếng, giúp có nhiều sữa.”

Tô Khả Nhi cười, nhận lấy bát.

“Cảm ơn mẹ.”

Mẹ.

Cô ta gọi mẹ chồng tôi là mẹ.

Tôi đứng ở cửa, trong tay cầm bữa tối vừa mua, một suất cơm hộp giá 39 tệ.

Không ai chú ý đến việc tôi đã về.

Tôi đặt hộp cơm lên tủ giày ở lối vào, thay giày rồi bước vào phòng khách.

“Ồ, về rồi à?”

Mẹ chồng nhìn tôi, giọng điệu lạnh nhạt.

“Buổi trưa con đi đâu? Trong nhà có bao nhiêu việc mà con chỉ biết chạy ra ngoài.”

“Có việc.”

Tôi đi về phía phòng ngủ.

“Đứng lại!”

Giọng mẹ chồng đột nhiên cao lên.

Tôi dừng bước.

“Thái độ gì thế? Mẹ đang nói chuyện với con đấy!”

“Bà là bậc trưởng bối mà còn có chút dáng vẻ nào của trưởng bối không?”

Tôi quay người, nhìn mẹ chồng.

Bà bị ánh mắt của tôi dọa giật mình, nhưng rất nhanh lại trở nên hùng hồn.

“Ý cô là gì? Tôi có chỗ nào không giống trưởng bối?”

“Trưởng bối sẽ bắt con dâu chăm sóc con của tiểu tam sao?”

“Trưởng bối sẽ để tiểu tam vào ở trong căn nhà do con dâu mua sao?”

“Trưởng bối sẽ chuyển toàn bộ tiền sinh hoạt con dâu đưa vào túi mình sao?”

Tôi hỏi từng câu một, mỗi câu đều giống như một cái tát.

Mặt mẹ chồng đỏ bừng.

“Cô… cô nói linh tinh gì thế?”

“Tôi nói linh tinh?”

Tôi cười lạnh, lấy điện thoại ra, mở lịch sử chuyển khoản.

“Từ năm 2021 đến năm 2024, tổng cộng tôi đã chuyển cho bà 83 vạn tệ, phần ghi chú đều viết là ‘biếu bố mẹ’.”

“Tuần trước, Chu Kiến Minh chuyển 35 vạn tệ từ tài khoản chung cho bà. Bà tưởng tôi không biết sao?”

Những con số trên màn hình hiện lên rõ ràng. Sắc mặt mẹ chồng từ đỏ chuyển sang trắng.

Chu Kiến Minh đứng dậy, chắn trước mặt mẹ mình.

“Cô điều tra tài khoản của mẹ tôi?”

“Đó là tài khoản chung, tôi có quyền kiểm tra.”

“Giang Hiểu Vũ, cô đừng quá đáng!”

Giọng Chu Kiến Minh mang theo sự đe dọa.

Tôi không để ý đến anh ta mà nhìn mẹ chồng.

“Sau ngày ba mươi, tôi sẽ dùng biện pháp pháp lý để lấy lại số tiền ấy.”

“Không được thiếu một đồng.”

“Cô dám!”

Giọng mẹ chồng chói tai như muốn đâm thủng màng nhĩ.

“Tôi là mẹ chồng của cô! Cô dám kiện tôi sao?”

“Đợi đến khi bà không còn là mẹ chồng tôi nữa, tại sao tôi lại không dám?”

Nói xong, tôi quay người đi về phòng ngủ.

Phía sau vang lên tiếng khóc của mẹ chồng.

“Kiến Minh, con nhìn xem mình cưới phải thứ gì! Đồ vong ơn! Chúng ta đối xử tốt với nó như thế mà bây giờ nó còn muốn kiện chúng ta!”

Chu Kiến Minh an ủi mẹ mình, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi đóng cửa phòng ngủ, tựa vào cửa rồi hít sâu một hơi.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của chị Vương:

“Hiểu Vũ à, vừa rồi chị gặp chị Trương dưới nhà. Chị ấy nói nhìn thấy một phụ nữ trẻ ôm con vào nhà em, còn mặc đồ ngủ. Chuyện gì vậy?”