“Starbucks, chỗ cũ.”

Tôi gọi một chiếc xe rồi đọc địa chỉ.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng chói mắt.

Vẫn còn 46 giờ.

03

Trong một góc của Starbucks, Tiêu Nhiên đã gọi sẵn cà phê.

Cô ấy mặc bộ vest đen, trên vai đeo chiếc túi luật sư trị giá tám vạn tệ, nhìn là biết vừa từ tòa án trở về.

“Sắc mặt không được tốt lắm.”

Tiêu Nhiên đưa cho tôi một cốc Americano.

“Tối qua không ngủ ngon. Con của tiểu tam khóc cả đêm.”

“Bọn họ thật sự đưa đứa bé về nhà sao?”

Tiêu Nhiên cau mày.

Tôi gật đầu, uống một ngụm cà phê. Vị đắng lan trên đầu lưỡi.

“Giang Hiểu Vũ, cậu điên rồi sao? Còn để bọn họ ở trong nhà cậu?”

“Không còn cách nào khác. Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu vẫn có tên anh ta, tớ không thể đuổi anh ta đi.”

Tiêu Nhiên đặt cốc cà phê xuống, ánh mắt trở nên sắc bén.

“Vậy cậu định làm thế nào?”

“Ngày ba mươi ly hôn. Căn nhà do tớ trả toàn bộ tiền trước khi kết hôn, nhưng đã thêm tên anh ta nên anh ta muốn chia một nửa.”

“Xe do cậu mua nhưng đăng ký dưới tên anh ta, vì thế anh ta cũng muốn lấy.”

Tiêu Nhiên lần lượt giúp tôi sắp xếp lại vấn đề tài sản.

Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu khuấy cà phê.

“Cậu có biết anh ta đang chuyển dịch tài sản không?”

Tiêu Nhiên đột nhiên hỏi.

Tôi ngẩng đầu.

“Ý cậu là sao?”

“Tớ nhờ bạn kiểm tra rồi. Chiếc xe đứng tên Chu Kiến Minh đã được sang tên cho Tô Khả Nhi vào tuần trước.”

“Còn 35 vạn tệ trong tài khoản chung của hai người, anh ta chia làm ba lần chuyển cho mẹ mình, ghi chú là ‘sinh hoạt phí’.”

Mỗi câu nói đều giống như một nhát dao.

35 vạn tệ.

Đó là tiền sinh hoạt tôi gửi vào tài khoản chung suốt ba năm qua. Mỗi tháng tôi đều chuyển một vạn tệ, không hề gián đoạn.

Bây giờ, tất cả đã rơi vào túi mẹ chồng.

“Còn gì nữa không?”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

Tiêu Nhiên nhìn tôi, dường như muốn xác nhận xem tôi có thật sự không tức giận hay không.

“Anh ta cũng muốn sang tên căn nhà, nhưng cần chữ ký của cậu nên không thành công.”

“Có điều, anh ta đã tìm môi giới, nói rằng sau khi ly hôn sẽ bán nhà ngay rồi chia đôi số tiền.”

Tôi bật cười.

“Chia đôi? Anh ta tính toán giỏi thật.”

Căn nhà 280 vạn tệ, hiện có giá thị trường 380 vạn tệ. Anh ta không bỏ ra một đồng mà còn muốn lấy 190 vạn.

“Giang Hiểu Vũ, đừng nói với tớ là cậu thật sự định để anh ta chiếm lợi nhé?”

Giọng Tiêu Nhiên hơi sốt ruột.

“Tớ quen cậu bao nhiêu năm rồi, có khi nào cậu chịu thiệt đâu?”

Tôi nâng cốc cà phê, uống một ngụm lớn.

“Tiêu Nhiên, cậu nghĩ anh ta có thể lấy được bao nhiêu?”

“Theo pháp luật, phần tăng giá của căn nhà sau khi kết hôn sẽ được chia đôi. Nhiều nhất anh ta chỉ lấy được 50 vạn.”

“Xe tuy đăng ký dưới tên anh ta nhưng nếu chứng minh được tiền do cậu bỏ ra, cậu vẫn có thể lấy lại.”

“Tiền trong tài khoản chung, chỉ cần chứng minh được nguồn gốc, cậu cũng có thể đòi lại một phần.”

Tiêu Nhiên nói rất chuyên nghiệp, mỗi điều đều bám sát quy định pháp luật.

Tôi đặt cốc xuống.

“Không đủ.”

“Cái gì không đủ?”

“Như thế còn lâu mới đủ.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiếu lên mặt kính, phản xạ thứ ánh sáng chói mắt.

“Anh ta khiến tớ ba năm không đi làm, cắt đứt sự nghiệp của tớ, hủy hoại danh tiếng của tớ, bây giờ còn đưa tiểu tam và con riêng về nhà làm nhục tớ.”

“Những gì anh ta nợ tớ không chỉ có chút tiền ấy.”

Tiêu Nhiên im lặng vài giây.

“Cậu muốn làm thế nào?”

Tôi lấy một chiếc USB trong túi, đẩy đến trước mặt cô ấy.

“Bên trong là những bản ghi âm trong 28 ngày qua, tổng cộng 107 đoạn. Đoạn nào cũng có lời anh ta hoặc mẹ anh ta thừa nhận đứa bé là con riêng của anh ta.”

“Còn có lịch sử chuyển khoản, ảnh chụp màn hình trò chuyện và video giám sát của bệnh viện khi anh ta đi cùng tiểu tam sinh con.”

Tiêu Nhiên nhận lấy USB, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Cậu chuẩn bị từ bao giờ?”

“Ngay từ ngày đầu tiên.”

Giọng tôi rất khẽ.

“Suốt 28 ngày, tớ nhìn anh ta ngày nào cũng ra ngoài ở bên tiểu tam, nhìn anh ta đặt ảnh con riêng làm hình nền, nhìn mẹ anh ta khoe khoang trước mặt tớ rằng ‘nhà họ Chu cuối cùng cũng có người nối dõi’.”

“Tớ không phản bác một câu nào, chỉ mở điện thoại rồi nhấn nút ghi âm.”

Tiêu Nhiên nhìn chằm chằm chiếc USB, hồi lâu không nói gì.

“Cậu thay đổi rồi.”

Cô ấy đột nhiên nói.

“Ba năm trước, lúc cậu vừa kết hôn, tớ nhớ cậu từng nói mình muốn có một mái ấm, một người chồng yêu cậu và một cuộc hôn nhân hạnh phúc.”

“Cậu nói có thể hy sinh sự nghiệp vì gia đình, cậu không để tâm.”

“Còn bây giờ thì sao?”

Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu mờ nhạt của mình trong cốc cà phê.

“Bây giờ tớ chỉ muốn lấy lại những thứ thuộc về mình.”

“Không được thiếu một đồng.”

Tiêu Nhiên cười, một nụ cười lạnh đặc trưng của luật sư.

“Được, vậy chúng ta chơi một ván lớn.”

Cô ấy mở máy tính, lấy ra một tài liệu.

“Tớ đã sắp xếp lại phương án tố tụng theo tình hình của cậu. Không ly hôn theo thỏa thuận nữa mà trực tiếp khởi kiện.”

“Lý do: ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, có con riêng và chuyển dịch tài sản.”

“Yêu cầu khởi kiện: nhà thuộc về cậu, xe thuộc về cậu, anh ta phải ra đi tay trắng, đồng thời bồi thường tổn thất tinh thần cho cậu 100 vạn tệ.”