Nghe xong lời ta, thân thể Giang Ngọc Hành lảo đảo như bị đánh một cú mạnh.
Nhưng hắn vẫn cố gắng trấn định để đối mặt với ta.
Chỉ lắc đầu cười khổ:
“Chẳng lẽ, trong mắt lão phu nhân, ta chỉ là một kẻ vô dụng như thế sao?”
Đúng vậy, ở kiếp trước, ta đã nhìn rõ bộ mặt cặn bã của ngươi rồi.
Ngươi chẳng qua chỉ là con đỉa hút máu bám vào nhà họ Thẩm chúng ta mà thôi.
Còn mấy công lao quân sự của ngươi, so với cháu trai ta chẳng là gì cả.
7.
Kiếp trước, ta và con dâu Trương thị gần như dốc hết hồi môn gả cho Yên nhi.
Cháu trai ta – Thẩm Chiêu – là người thừa kế duy nhất của Hầu phủ, vậy mà không hề oán trách, thậm chí còn theo gót lên chiến trường để khôi phục danh vọng cho nhà họ Thẩm.
Không ngờ tên khốn Giang Ngọc Hành kia lại cướp công của cháu ta.
Hắn là phó tướng mà dám phản bội thượng tướng trên chiến trường, sau khi cho rằng Thẩm Chiêu đã chết, liền đoạt công, tự bịa ra hình tượng “thiếu niên thần tướng”, dương dương tự đắc khải hoàn hồi triều.
Còn cháu ta – Thẩm Chiêu – trong khi không ai biết còn sống, chỉ mang theo vài trăm thân binh, đột nhập vào hậu phương địch, tập kích doanh trại, thu phục lại lãnh thổ, lập nên chiến công hiển hách.
Đáng tiếc lúc nó trở về, chân tướng vừa lộ rõ thì em gái nó đã bệnh chết, không còn kịp nhìn thấy cảnh nhà họ Thẩm phục hưng.
Đời này, nhờ có ta sắp đặt trước, để xem Giang Ngọc Hành còn làm sao cướp công cháu ta được nữa!
Tên Giang Ngọc Hành này, càng nhìn càng ngứa mắt.
Huống hồ trước mặt Tiêu Nguyên Triệt, ta cũng chẳng muốn lãng phí lời với hắn.
Chỉ nói:
“Đừng nói những lời vô dụng nữa, hiện giờ ý của phủ Vĩnh An Hầu chắc Giang tướng quân đã rõ.”
“Nếu không đồng ý, lão thân không tiếc gì cái danh hàm nhất phẩm này, sẽ tự mình vào cung, cầu xin bệ hạ vì nể tình ông nội Yên nhi, hủy bỏ hôn ước này!”
“Ngươi!”
Giang Ngọc Hành trừng mắt nhìn ta, không thể giả vờ thêm.
“Ta và Yên nhi là chân tình! Bà lão ngươi lại muốn chia rẽ đôi lứa!”
Yên nhi nghe thế liền nổi giận.
“Giang Ngọc Hành, huynh nói gì tổ mẫu ta?”
Giang Ngọc Hành bực bội đáp:
“Yên nhi, tổ mẫu muội cố tình gây khó dễ ta, không muốn gả muội cho ta, muội không nhìn ra sao?”
Yên nhi tức đến bật khóc:
“Tổ mẫu làm vậy cũng là vì tương lai chúng ta, muốn huynh cố gắng hơn. Sao huynh lại không hiểu lòng tốt của người?”
Giang Ngọc Hành tức giận:
“Lẽ nào muội cũng chê phủ Trấn Quốc tướng quân nhà ta sa sút, cảm thấy ta vô dụng???”
“Hôn sự này là do tổ phụ muội và tổ phụ ta khi còn sống đã định, không ngờ phủ Vĩnh An Hầu các người lại thực dụng thế, coi thường người khác!”
Ta bị lời lẽ hồ đồ của hắn làm cho tức đến toàn thân run rẩy.
Nếu không phải hắn giở trò âm mưu trước, phủ Vĩnh An Hầu chúng ta nào đến nỗi phải bội tín?
Ngay lúc ta đang giận sôi, Tiêu Nguyên Triệt – người nãy giờ vẫn ngồi một bên uống trà – đột nhiên lên tiếng.
“Vô lễ!”
“Lão phu nhân nhà họ Thẩm là quả phụ của công thần, được tiên đế đích thân phong làm nhất phẩm cáo mệnh, ngang hàng với tổ phụ ngươi, Giang tướng quân ngươi sao dám ăn nói vô lễ?”
“Bản vương thật muốn hỏi Giang lão tướng quân, rốt cuộc dạy con kiểu gì?”
“Nếu ông ta không dạy nổi, bản vương không ngại thay ông dạy giùm!”
Đời này nhà họ Thẩm không có ai theo nghiệp sách vở, con trai ta cũng chỉ có cái danh văn quan hữu danh vô thực.
Yên nhi chỉ có một người huynh trưởng, đến giờ vẫn chưa có chức quan gì.
Bị đắc tội thì cũng thôi.
Nhưng Tiêu Nguyên Triệt thì khác, hắn là con trai út của tiên đế, là hoàng thúc của đương kim hoàng thượng.
Chỉ cần hắn giậm chân, cả kinh thành đều phải run rẩy.
Quả nhiên, lời vừa nói ra, Giang Ngọc Hành lập tức quỳ xuống xin tội.
“Điện hạ bớt giận, tại hạ nhất thời nóng nảy, thất thố mất rồi.”
“Xin điện hạ tha thứ, tại hạ đồng ý theo đề nghị của lão phu nhân, sẽ ra chiến trường lập công, ba năm sau công thành danh toại sẽ tới cầu hôn lại thiên kim Hầu phủ!”
Tiêu Nguyên Triệt dựa lưng vào ghế, không thèm nhìn hắn lấy một cái, chỉ lạnh nhạt nói:
“Trước khi xuất chinh, đến doanh tiền phong của bản vương nhận năm mươi quân côn.”
Ánh mắt hắn dường như xuyên qua cả bình phong, rơi thẳng vào mặt ta.
“Xử trí như vậy, lão phu nhân thấy hài lòng chưa?”
Hài lòng. Ta cực kỳ hài lòng.
Giá mà đánh chết được tên súc sinh này thì càng tốt, đỡ cho ta phải nhịn nhục cùng hắn dây dưa thêm nữa.
“Lão thân không dám, mọi việc xin nghe theo sắp xếp của điện hạ.”
8.
Dù gì cũng có bình phong che giữa, ta cũng không sợ Tiêu Nguyên Triệt thấy mặt ta mà sinh nghi.
Chỉ giả vờ nói mệt, muốn lui xuống.
“Điện hạ thứ lỗi, lão thân tuổi già sức yếu, lại mới khỏi bệnh, không tiện ngồi lâu, xin phép cáo lui trước.”
“Yên nhi, thay tổ mẫu tiễn điện hạ và Giang tướng quân.”
Yên nhi ngoan ngoãn đáp: “Vâng, tổ mẫu.”
Không ngờ Tiêu Nguyên Triệt lại quay sang Giang Ngọc Hành nói:
“Nghe thấy chưa? Lão phu nhân đã đuổi khách rồi, ngươi có thể đi.”
Giang Ngọc Hành mặt đầy không cam lòng, nhưng không dám cãi lời Nhiếp chính vương.
Đành miễn cưỡng chắp tay hành lễ:
“Tại hạ cáo lui!”
Rồi giận dữ xoay người bỏ đi.
Yên nhi chớp mắt nhìn Tiêu Nguyên Triệt, tò mò hỏi:
“Điện hạ, trời cũng không còn sớm, người không về phủ sao?”
Khác hẳn thái độ đối với Giang Ngọc Hành, Tiêu Nguyên Triệt lại hòa nhã nháy mắt với Yên nhi.

