“Hắn… hắn… hắn sao lại tới?”
Hôm đó ta từng lỡ miệng nói ra thân phận của mình.
Hắn chẳng lẽ tới tính sổ với ta sao?
Hồng Thử bên cạnh nhận ra sự bất thường, khẽ nói:
“Lão phu nhân, Nhiếp chính vương là hoàng thúc của bệ hạ, quyền khuynh triều dã, lại nghe nói thủ đoạn tàn nhẫn, thù dai vô cùng, không thể đắc tội đâu ạ…”
Ta sao có thể không biết?
Ngay lần gặp đầu tiên ta đã lĩnh giáo sự hung dữ của hắn rồi.
Ta cố gắng trấn tĩnh, nghĩ rằng hôm đó Tiêu Nguyên Triệt trúng dược, thần trí không rõ, chưa chắc còn nhớ ra bà lão như ta.
Liền nói:
“Chuẩn bị trà, mời Nhiếp chính vương và thiếu tướng quân vào.”
Trong hoa sảnh, ta ngồi ngay ngắn sau tấm bình phong, tay lần tràng hạt, khẽ gật đầu ra hiệu Hồng Thử dâng trà.
“Lão thân góa bụa đã lâu, không tiện ra gặp khách, mong Nhiếp chính vương thứ lỗi.”
Phu quân ta khi còn sống là Vĩnh An Hầu, năm xưa từng theo tiên đế chinh chiến, lập không ít công lao.
Dù sao cũng không đến mức để ta — một bà lão ngoài năm mươi — phải quỳ lạy một hậu bối.
Tiêu Nguyên Triệt không tỏ vẻ gì khác thường, chỉ thản nhiên nói:
“Không sao, là bản vương và Giang thiếu tướng quân đường đột tới thăm.”
Ta nhíu mày:
“Không biết Vương gia và Giang thiếu tướng quân tới phủ Vĩnh An Hầu có việc gì?”
Giang Ngọc Hành vừa định mở miệng, thì giọng Yên nhi đã vang lên ngoài cửa.
“Ngọc Hành ca ca, sao huynh lại tới đây?”
Giang Ngọc Hành đứng dậy, vẻ mặt lo lắng nhìn nó.
“Yên nhi, thấy muội không sao ta mới yên tâm.”
“Mấy hôm nay ta viết thư cho muội, muội đều không hồi âm, ta còn lo muội gặp chuyện gì nữa.”
Yên nhi nghe vậy liền nhíu mày.
“Thư? Thư gì cơ?”
“Mấy hôm trước tổ mẫu bệnh, giữ ta ở bên cạnh hầu hạ, chắc là hạ nhân quên đưa thư tới, để ta về kiểm tra lại.”
Nói xong, ánh mắt rơi lên người Tiêu Nguyên Triệt bên cạnh.
“Vị này… là?”
Giang Ngọc Hành lập tức nói:
“Yên nhi, không được vô lễ, đây là Nhiếp chính vương đương triều.”
Yên nhi liền đứng dậy hành lễ.
“Dân nữ Thẩm Yên, bái kiến Nhiếp chính vương điện hạ.”
Tiêu Nguyên Triệt không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không hề đặt lên người Yên nhi.
Còn ta thì căng thẳng siết chặt khăn tay, sợ hắn nhìn ra manh mối gì đó.
Kiếp trước, chính Yên nhi bị Tiêu Nguyên Triệt đoạt mất thân trong sạch, rồi mới gả vào phủ tướng quân, thủ tiết cả đời.
Ta không muốn Yên nhi lặp lại bi kịch ấy, vội vàng chạy đi cứu nó, kết quả lại chính mình bước vào vết xe đổ của nó…
Yên nhi có vài phần giống ta, Tiêu Nguyên Triệt tuyệt đối đừng nhìn ra mới tốt!
Ngay lúc ta còn đang rối trí, Tiêu Nguyên Triệt đột nhiên lên tiếng.
“Nửa tháng trước, cô nương ở đâu?”
“Có từng tới Báo Quốc Tự ngoài thành không?”
6.
Một câu của Tiêu Nguyên Triệt khiến tim ta nhảy thót lên tới cổ họng.
Yên nhi tuy ngây thơ hoạt bát, nhưng không phải đứa ngốc không biết gì.
Nó hiểu rõ chuyện hôm đó bị đánh ngất, suýt bị kẻ xấu bắt đi không phải chuyện nhỏ.
Liền đáp: “Không ạ, nửa tháng trước ta ở nhà chăm tổ mẫu, đâu có đi đâu cả!”
Ta vội đỡ lời: “Đúng vậy, Yên nhi ngoan ngoãn nghe lời, biết ta cô quạnh nên thường xuyên ở bên bầu bạn.”
“Nói đến đây, Giang tướng quân, lão thân có một việc muốn xin ý kiến ngươi.”
“Yên nhi vừa mới cập kê, tuổi còn nhỏ. Ta đã bàn bạc với cha mẹ nó, muốn dời ngày thành hôn đến sau khi nó tròn mười tám tuổi rồi mới bàn tính chuyện hôn nhân.”
Vừa dứt lời, sắc mặt Giang Ngọc Hành lập tức biến đổi, buột miệng kêu lên: “Không được!”
Yên nhi sửng sốt.
“Ngọc Hành ca ca, tại sao vậy?”
Bình thường Giang Ngọc Hành luôn dịu dàng lễ độ trước mặt nó, chưa từng dùng giọng điệu như vậy.
“Bà nội chỉ vì thương ta thôi, sao huynh lại hung dữ thế?”
Giang Ngọc Hành nhận ra mình thất thố, gượng cười: “Không phải vậy, Yên nhi, chỉ là ta quá yêu muội, muốn nhanh chóng thành thân với muội.”
“Còn ba năm nữa mới tới mười tám tuổi, ta sợ mình không chờ nổi.”
Ta liền lạnh mặt:
“Nhà họ Thẩm chúng ta có gia quy, chưa đủ mười tám không được thành hôn!”
“Nếu Giang tướng quân không đợi được, thì chi bằng hủy bỏ hôn ước, tìm người khác cho hợp!”
Sắc mặt Giang Ngọc Hành rõ ràng tái đi, vội vàng biện hộ: “Lão phu nhân hiểu lầm rồi, vãn bối không có ý đó.”
“Chỉ là, chỉ là…”
Ta cười lạnh:
“Chỉ là gì? Chỉ là nhà họ Giang các ngươi sắp sụp đổ, muốn vội vã lấy hồi môn nhà họ Thẩm để lấp lỗ thủng?”
Yên nhi nghe đến đây hơi sốt ruột.
“Bà nội…”
Ta liếc mắt ra hiệu cho Hồng Thử.
Hồng Thử lập tức kéo nó lại, khẽ lắc đầu ra hiệu đừng lên tiếng.
Yên nhi tuy không hiểu nhưng vẫn nghe lời đứng yên một bên, không nói gì nữa.
Trong lòng ta vô cùng hài lòng.
Đúng là cháu gái hiểu chuyện, không uổng công ta khổ tâm sắp đặt.
Giang Ngọc Hành nhìn ta, siết chặt nắm tay, cắn răng, như đang giằng xé trong lòng, không biết suy tính điều gì.
Còn ta, chỉ lạnh lùng nhìn bóng hắn in qua tấm bình phong — kẻ bạc tình khiến cháu gái ta khổ suốt một kiếp.
“Giang tướng quân, ý của lão thân đã nói rõ ràng.”
“Giang gia giờ ra sao, chắc lão thân không cần nói, ngươi cũng tự biết.”
“Yên nhi là ngọc quý trên tay nhà họ Thẩm chúng ta, cha mẹ nó và ta, đều không thể để nó chịu khổ.”
“Nếu ngươi thật lòng yêu Yên nhi, ta cho ngươi ba năm, khôi phục lại danh vọng nhà Giang.”
“Nếu làm không được, thì từ nay về sau, đừng nhắc gì tới hôn sự nữa. Ngươi có dám đánh cược không?”
Buồn cười thật, cho hắn ba năm hắn cũng chẳng làm được.
Không có nhà họ Thẩm nâng đỡ, chưa đầy một năm, phủ tướng quân của hắn sẽ chẳng còn cơm mà ăn!

