“Cũng có chút, sao vậy?” Hàn Hoài còn tưởng nhìn thấy anh ta lái xe thể thao thì tôi sẽ rất kinh ngạc, dù sao những cô gái anh ta từng tiếp xúc trước đây cũng đều hận không thể chụp tám trăm tấm selfie trên xe thể thao của anh ta.

Ở Hải Thị, anh ta cũng coi như là nhân vật nổi bật. Chỉ cần dính vào anh ta một chút thôi cũng đủ gây bàn tán sôi nổi, nếu ảnh bị đăng lên mạng thì còn có thể lên hot search.

Tôi giả vờ nắm góc áo, giải thích một cách làm bộ làm tịch.

“Hôm qua lúc bọn mình đang nhắn tin, bị bạn cùng phòng của em nhìn thấy. Cô ấy thấy tên anh xong còn nói anh trùng tên với con trai của nhà giàu nhất.”

Hàn Hoài dừng xe bên lề đường. Thấy vẻ mặt buồn bã của tôi, anh ta lập tức trấn an.

“Anh cứ tưởng em biết thân phận của anh rồi…”

“Nhưng sao nhìn em có vẻ không vui thế?”

Tôi nhanh chóng lắc đầu, cố gắng kéo ra một nụ cười.

“Không có, chỉ là em thấy khoảng cách giữa chúng ta quá lớn thôi.”

“Đây là lần đầu tiên em kết bạn với một người giàu như vậy.”

“Lúc em thi đậu đại học, mẹ em vẫn luôn nhắc đi nhắc lại rằng đừng chơi với những người quá giàu, sợ em sẽ đem lòng ngưỡng mộ người khác, rồi từ đó đi lệch đường.”

“Cho nên Á Hoài… sau này chúng ta vẫn nên ít tiếp xúc thôi, em sợ có ngày mình sẽ biến thành một cô gái ham tiền.”

Nghe câu trả lời thẳng thắn của tôi, Hàn Hoài bật cười.

“Hương Hương, em biết cách tốt nhất để phá bỏ hào quang là gì không?”

Tôi giả vờ ngây ngô lắc đầu.

“Là sở hữu nó!”

“Hơn nữa em lên đại học chẳng phải cũng để tìm một công việc tốt, sống cuộc sống tốt đẹp hơn sao?”

“Anh sẽ giúp em, cải thiện điều kiện của em, để em sống tốt lên.”

“Từ bây giờ, em chỉ cần tin anh, làm theo sắp xếp của anh là được.”

Nói rồi, Hàn Hoài khởi động xe, tiếp tục chạy về phía bãi biển.

Đối với những người giàu như bọn họ, ngoài việc lấy lòng ra, thật ra còn có một con đường khác.

Đó là khiến họ có cảm giác thành tựu.

Giống như chơi trò xây dựng trong hoang dã vậy, từ một mảnh đất hoang dần dần dựng lên nhà cửa, vườn rau, ao cá.

Còn bây giờ, tôi muốn Hàn Hoài coi tôi như mảnh đất hoang đó.

Từng chút một cải tạo tôi.

Còn tôi thì làm một con chó trung thành của anh ta, thỉnh thoảng lại vẫy đuôi về phía anh ta.

Chỉ cần để anh ta tận hưởng cảm giác thành tựu và thỏa mãn này là được.

Chơi bóng chuyền bãi biển xong, buổi tối Hàn Hoài đưa tôi đến một quán bar.

Tôi biết quán bar này, Hàn Hoài thường xuyên bị chụp lén ở đây.

Mà những cô gái ở bên cạnh anh ta, chỉ cần bị chụp được thì đều sẽ bị người ta đăng lên mạng, nói rằng đó là bạn gái mới của anh ta. Sau đó, khi tài khoản của cô gái đó bị đào ra, lượng fan sẽ nhanh chóng tăng vọt.

Rất nhiều cô gái để có thể chen đến gần Hàn Hoài chụp một tấm ảnh, đều sẽ dùng hết mọi quan hệ.

Và hôm nay, là do chính Hàn Hoài chủ động đưa tôi đến.

Tôi biết, cơ hội của tôi đến rồi.

4

Bên trong quán bar.

Hàn Hoài hôm nay rất vui, tôi cũng không cố làm bộ làm tịch, thoải mái uống rượu với anh ta, đến lúc bầu không khí âm nhạc lên cao thì còn ôm anh ta cùng nhảy.

Khóe mắt tôi liếc thấy có người đang cầm điện thoại lén chụp, thế là tôi lập tức quản lý dáng người, siết chặt bụng, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.

Chơi đến hơn hai giờ sáng thì trường học đã đóng cửa rồi.

Hàn Hoài đặt phòng cho tôi ở một khách sạn gần đó, đưa tôi qua nghỉ ngơi.

Tôi ở trong khách sạn nhanh chóng tắm rửa một lượt, sau đó nằm trên giường lướt tin tức.

Quả nhiên.

Ảnh tôi ôm chặt cùng Hàn Hoài xuất hiện ở trang đầu.

Trong phần bình luận đủ loại thảo luận.

【Hàn thiếu có bạn gái mới à?】

【Tiểu Ưu trước đó bị out rồi hả? Hôm qua cô ta còn đăng hình hoa hồng mà.】

【Hàn thiếu đổi bạn gái còn chăm hơn đổi quần áo, nhưng cô này nhìn không giống hơn chục cô trước lắm, có cảm giác rất trong trẻo.】