【Sao nữ phụ này không đi theo kịch bản vậy?】

【Cô ta không dùng thân phận em gái để tiếp cận Hàn thiếu, vậy sau này xem Hàn thiếu ngược cô ta kiểu gì đây?】

【Mấy người không thấy nữ phụ này rất biết giả vờ làm màu à? Còn cố ý tiết lộ là cô ta đang tìm việc làm hè, đúng là đang giả đáng thương trước mặt Hàn thiếu mà!】

【Đợi đến khi Hàn thiếu phát hiện bộ mặt giả dối của cô ta rồi, vẫn sẽ ngược cô ta như thường thôi!】

Nhìn nội dung màn đạn, tôi hít sâu một hơi.

Nếu đã vậy, tôi càng phải cố gắng diễn cho tốt, tuyệt đối không được để Hàn Hoài nhìn ra dù chỉ một chút không chân thành nào!

Tôi không muốn bị ném vào ổ ăn xin đâu.

Cũng không biết bây giờ Trần Bảo Châu thế nào rồi?

Đang thắc mắc thì nhóm ký túc xá truyền tới tin nhắn.

【@Hứa Hương Hương nhà cậu sao lại là nhà vệ sinh kiểu hố thế? Nhiều ruồi xanh quá, buồn nôn chết đi được!】

【@Hứa Hương Hương nhà cậu không có vòi sen à? Vậy cậu tắm rửa kiểu gì?】

【Trời ơi, ga giường của cậu rách nát thế này mà vẫn còn dùng à?】

【Nhà cậu không có điều hòa à? Buổi tối ngủ kiểu gì vậy!】

【Rốt cuộc cậu có nhận được tin nhắn của tớ không? Sao không trả lời?】

【Chỗ rách nát này sóng kém quá đi!】

Tôi quên mất nói với cô ấy rằng tín hiệu ở nhà tôi là phụ thuộc vào gió, có lúc gió thổi tốt thì tín hiệu rất mạnh, không thì thậm chí cả ngày cũng có thể không có sóng.

Tôi vội vàng nhắn lại cho cô ấy.

【Bảo Châu, cậu vẫn ổn chứ? Điều kiện nhà tớ rất khổ, nếu cậu chịu không nổi thì mau về đi.】

Trần Bảo Châu là kiểu người rất cố chấp, người ta càng kích cô ấy, cô ấy lại càng muốn chịu đựng.

Chẳng bao lâu sau, Trần Bảo Châu đã trả lời.

【Chút khổ này tính là gì? Tớ thấy phong cảnh trong thôn các cậu cũng khá đẹp mà.】

【Hơn nữa, hàng xóm nhà cậu cũng nhiệt tình nữa, hôm nay còn giúp tớ khiêng vali lên đây.】

Nhìn thấy câu trả lời của cô ấy, tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Không định quay về là tốt rồi, như vậy tôi có thể yên tâm tiếp tục quẹt thẻ của cô ấy.

Hơn nữa xem ra là đã gặp phải Nhị Cẩu rồi.

A Di Đà Phật, ông trời phù hộ hai người bọn họ nhất định phải tiến triển suôn sẻ!

Tốt nhất là sớm sinh quý tử…

Mà lúc này, màn đạn cũng đang bay trước mặt tôi với tốc độ chưa từng có.

【A a a, nam chính từ trên trời rơi xuống đúng là đẹp trai chết đi được!】

【Lúc nam chính một tay xách vali bước lên bậc thang, mắt của em gái sáng rực luôn rồi.】

【Tôi hình như thấy em gái lén nuốt nước bọt đấy!】

【Thực ra lúc đó em gái đã muốn quay người rời đi rồi, nhưng sau khi thấy nam chính kiểu đàn ông thô ráp xuất hiện thì lập tức quyết định ở lại.】

【Mong chờ cảnh ngày mai nam chính giúp em gái lấy nước quá, sau khi người em gái bị nước giếng làm ướt, nam chính còn có phản ứng nữa…】

3

Tôi thử tìm trong màn đạn một vài manh mối hữu ích, nhưng không tìm được.

Bây giờ bọn họ đều đang bàn về Trần Bảo Châu và Nhị Cẩu, hoàn toàn không có bất kỳ thông tin nào liên quan đến tôi.

Cũng phải thôi, tôi chỉ là một nữ phụ mà thôi.

Làm gì có nhiều đất diễn như vậy.

Bây giờ tôi chỉ nghĩ xem phải quyến rũ Hàn Hoài như thế nào thôi.

Bọn họ là kiểu con cháu nhà giàu như vậy, biết đâu chỉ tiện tay tiết lộ ra một chút tin tức thôi cũng đủ để một người bình thường như tôi xoay người đổi vận rồi.

Tôi nhất định phải nắm chặt lấy.

Ngày hôm sau.

Tôi mặc một chiếc áo hai dây cổ yếm, phía dưới là quần short trắng, tóc buộc gọn gàng ra sau đầu.

Trong sáng mà vẫn không mất đi vẻ gợi cảm.

Hàn Hoài lái một chiếc xe thể thao màu đỏ chói đến đón tôi ngay cổng trường.

Lúc nhìn thấy chiếc xe thể thao của anh ta, trên mặt tôi lộ ra một tia kinh ngạc, sau đó vẻ mặt hơi khó xử mà lên xe.

“Á Hoài, nhà anh có phải rất giàu không?”

Tôi lo lắng nhìn anh ta.