Ánh mắt mẹ đảo qua đảo lại giữa tôi và anh, đồng tử bỗng co rút.

“Hay lắm! Mạc Kiều Nhiên! Mày đúng là không biết xấu hổ!”

“Tao làm HR nhiều năm như vậy, loại ông chủ nào mà chưa từng gặp! Ai lại vô duyên vô cớ đầu tư vào một nữ sinh viên đại học!”

“Nói thì hay lắm! Thật ra anh đang bỏ tiền bao nuôi nó đúng không?”

“Chẳng trách nó có gan bỏ nhà ra đi, không nghe lời tao nữa.”

“Tao sẽ báo cảnh sát ngay bây giờ! Gọi hết phóng viên quen biết đến! Để mọi người nhìn xem một ông chủ lớn như anh là loại mặt người dạ thú thế nào!”

Mẹ tức giận giơ tay định đánh Tổng giám đốc Cố. Tôi liều mạng chen vào giữa hai người.

Bà kéo căng cổ họng gào lên:

“Bây giờ đã biết bảo vệ kim chủ của mình rồi à? Bao nhiêu năm qua đúng là nuôi mày uổng công!”

“Nếu cha mày biết mày sa đọa thành thế này, ở trên trời ông ấy cũng không thể nhắm mắt!”

Nhìn vẻ chán ghét trên mặt Tổng giám đốc Cố càng lúc càng rõ ràng, sự tuyệt vọng lại dâng lên trong lòng tôi.

Lại nữa rồi.

Kẻ điên đó lại phá hủy cơ hội cuối cùng của tôi.

Bảo vệ dẫn cảnh sát đến rất nhanh. Mấy người cùng ra tay mới cưỡng chế được bà rời khỏi hiện trường.

Trước khi đi, bà vẫn quay đầu hung dữ trừng mắt nhìn tôi.

“Đừng tưởng trốn sau lưng đàn ông là xong chuyện. Sau này ngày nào tao cũng sẽ đến. Tao muốn xem tên gian phu của mày có thể chịu được bao lâu!”

Các đồng nghiệp xung quanh đã sớm bàn tán xôn xao. Tôi đứng giữa trung tâm dư luận, toàn thân lạnh buốt.

Tổng giám đốc Cố dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi đi theo anh lên tầng.

Sau khi vào phòng, anh cau mày hỏi:

“Cô định xử lý thế nào?”

Tôi cắn môi, cố nhịn nước mắt.

“Xin lỗi Tổng giám đốc Cố. Tôi biết mẹ tôi thật sự đã làm quá đáng.”

“Nhưng xét đến ưu thế của dự án, anh có thể đừng rút vốn được không?”

“Hai ngày nữa chúng tôi sẽ ra tòa. Đến lúc đó, tôi sẽ xin lệnh cấm tiếp xúc.”

“Tôi sẽ lập tức giải thích rõ trước toàn thể công ty, tuyệt đối không để danh dự của anh bị ảnh hưởng.”

Khóe môi anh khẽ cong lên.

“Dư luận trong công ty không cần cô lo. Tôi đã bảo bộ phận nhân sự và pháp chế theo dõi rồi.”

“Nếu cô ngu hiếu, có lẽ tôi sẽ cân nhắc rút vốn. Nhưng nếu ngay từ đầu cô đã định kiện thì chuyện sẽ dễ giải quyết.”

“Tôi sẽ đưa thông tin liên lạc của luật sư nhà họ Cố cho cô, bảo ông ấy phối hợp với luật sư của cô.”

Nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt tôi, anh khẽ cười.

“Không cần cảm ơn tôi. Dù sao bây giờ đây không chỉ là vấn đề của cô, mà còn liên quan đến sự trong sạch của tôi.”

Trong hai ngày đó, mẹ liên tục dùng tài khoản của Mạc Hiểu Phong gửi tin nhắn cho tôi.

【Đừng làm chuyện mất mặt nữa. Hai mẹ con chúng ta thật sự phải kéo nhau lên tòa sao?】

【Cắt đứt với người đàn ông đó rồi ngoan ngoãn về nhà. Mẹ nhờ quan hệ tìm cho con một công việc tử tế, như vậy được chưa?】

【Loại ông chủ này mẹ gặp nhiều rồi. Đợi hắn ăn sạch con, con sẽ bị hủy hoại. Chỉ có người nhà mới đối xử tốt nhất với con. Sao con không hiểu tấm lòng của mẹ vậy!】

【Chỉ vì một nghìn tệ mà bán thân, đây sẽ là vết nhơ cả đời của con. Sau này còn đơn vị tử tế nào chịu nhận con! Cả đời cũng không lấy được chồng!】

Tôi vốn định chặn số, nhưng luật sư nhắc tôi phải chụp lại toàn bộ để lưu làm chứng cứ.

Ngày xét xử nhanh chóng đến.

Bà ngẩng cao đầu ngồi trên ghế bị cáo, thẩm phán hỏi gì cũng nói không biết.

“Nó là người trưởng thành, tự mình vay tiền, ai có thể ép nó được chứ?”

“Tôi có mắng hai người họ, vậy thì sao? Tôi chỉ suy đoán mà thôi, có gây ra tổn hại thực tế gì không?”

Trong mắt chị họ như có một ngọn lửa đang cháy.

“Tôi đã lấy được hợp đồng vay của đương sự. Đây là kết quả giám định chữ viết, có thể nhận thấy rõ ràng chữ ký không phải do Mạc Kiều Nhiên ký.”

“Trong ngày làm thủ tục, cô ấy học ở trường suốt cả ngày, có camera giám sát của nhà trường làm chứng.”

“Tất cả đều đủ để chứng minh người vay tiền không phải thân chủ của tôi.”

Sắc mặt mẹ thay đổi liên tục, nhưng vẫn cứng miệng.

“Thì đã sao? Cô có thể chứng minh là tôi làm không?”

“Tôi biết rồi, chắc chắn cô định lấy đoạn ghi âm cuộc điện thoại giữa tôi và nó hôm đó đúng không?”

“Lúc ấy tôi tức giận nên nói bừa. Pháp luật cũng đâu quy định con người không được phép nói lung tung.”

Chị họ tự tin mỉm cười.

“Bà nói rất đúng.”

“Vì thế, tôi còn chuẩn bị thêm vài đoạn ghi âm khác cho bà.”

“Em ba, hôm nay cuối cùng xe của Hiểu Phong cũng được nhận rồi.”

“Tiền ở đâu ra à? Dùng căn cước của Kiều Nhiên để vay chứ đâu.”

“Gần đây cháu trai lão Vương chẳng phải vào làm ở công ty cho vay sao? Nó cần thành tích, chị cần tiền, hai bên ăn ý với nhau.”

“Kiều Nhiên tức giận à? Nó có gì mà phải tức giận? Ai bảo gần đây nó lơ là, không hoàn thành KPI. Chị tốn bao nhiêu công sức rèn luyện nó cũng chỉ để nó trở nên tốt hơn. Sau này nó sẽ biết ơn chị.”

Mẹ vốn là người thích khoe khoang. Chị họ mang tâm lý thử vận may, lục xem điện thoại của mẹ mình, quả nhiên đã tìm thấy những tin nhắn thoại này.

Sắc mặt bà càng lúc càng trắng bệch, khi mở miệng còn bắt đầu lắp bắp.

“Cái… cái đó cũng chỉ là tôi khoác lác thôi.”