Động tĩnh Lục Hành Châu lần này đuổi theo vợ thật sự quá lớn.
Khi đón được Tần Thời Vũ, bố mẹ Lục lại lần nữa nghe tin mà chạy tới hiện trường.
Chỉ là lần này, con trai quá kiên quyết, đứng ở bờ biển lấy cái chết ra ép.
Bất đắc dĩ, bố mẹ Lục đành phải nói cho hắn mật khẩu tài khoản đã đổi.
Bây giờ, bài đăng mới nhất trên WeChat của Lục Hành Châu là một bức ảnh nộp nguyện vọng.
Trên đó chỉ có một ngôi trường.
Một trường cao đẳng nghề.
Tôi cười lạnh một tiếng, khóa điện thoại lại.
Ngày khai giảng, tôi lại gặp hắn.
Hắn cùng Tần Thời Vũ đi tới trường đại học.
Một tháng không gặp, trong chốc lát tôi suýt nhận không ra hắn.
Trước đây hắn tuy lêu lổng, nhưng không hút thuốc.
Lúc này nhìn hắn từ trên xe bước xuống, khoác tay lên vai Tần Thời Vũ, trên người nồng nặc mùi thuốc lá, tôi theo bản năng lùi lại hai bước.
Ngay cả tóc cũng bị nhuộm loang sang màu xanh, khóe môi còn gắn một chiếc khuyên môi, hoàn toàn không còn dáng vẻ chàng trai tươi sáng như trước.
Bố mẹ Lục nhìn thấy tôi, nghiến răng trừng con trai một cái:
“Đồ hỗn xược! Nhìn xem Vũ Vi đi! Người ta nộp vào Thanh Hoa!”
“Hừ.”
Lục Hành Châu ngậm điếu thuốc, liếc tôi một cái:
“Đồ mọt sách.”
Chúng tôi lướt qua nhau.
Tôi quay đầu:
“Lục Hành Châu.”
Hắn cũng quay đầu lại.
“Tôi chúc anh một đường rực rỡ.”
Tôi nói đầy ẩn ý.
Hắn ngẩn ra.
Rồi khinh thường nhướng mày:
“Chỉ có thể được như mong muốn thôi.”
Tôi cười lạnh, xoay người, bước lên chuyến bay đi Kinh thị.
Đúng vậy, Lục Hành Châu.
Ba năm sau nhà họ Lục rơi vào khủng hoảng kinh tế, khi anh không còn những tài nguyên như kiếp trước nữa, chúc anh thật sự có thể được như mong muốn.
Cả đời này đừng hối hận.
Ba năm sau tôi về nhà, điều đầu tiên nghe thấy chính là tin Lục Hành Châu bỏ học.
Cùng bỏ học với hắn còn có Tần Thời Vũ.
Bởi vì cô ta mang thai rồi.
Vốn dĩ đã là một trường cao đẳng nghề, Lục Hành Châu, người đã từng học ở Thanh Hoa của kiếp trước, căn bản không xem trọng nền giáo dục ở đây.
Thế nên ngày nào cũng cùng Tần Thời Vũ và mấy người bạn mới quen lêu lổng.
Cho đến khi Tần Thời Vũ có thai.
Hắn đưa Tần Thời Vũ đến trước mặt bố mẹ, quyết định thôi học.
Dù bố mẹ khóc đến đứt ruột đứt gan, hắn vẫn không chịu nhả lời.
“Không đi học thì người ta vẫn có thể tự đi ra con đường của mình, nhưng tình yêu một khi bỏ lỡ thì là chuyện cả đời.
“Bố, mẹ, nếu hai người không đồng ý, con và Thời Vũ sẽ chết ngay trước mặt hai người.”
Sau vài lần giằng co, cuối cùng bố mẹ Lục cũng đành bất lực mà nhượng bộ.
Dù sao ngôi trường cao đẳng kia cũng chẳng thể mang lại lợi ích gì cho con trai.
Sau khi thôi học, hôn lễ của hai người lập tức được đưa lên lịch trình.
Mặc dù khủng hoảng kinh tế của nhà họ Lục đã bắt đầu lộ rõ manh mối, nhưng hiển nhiên Lục Hành Châu không hề để tâm đến chuyện này.
Kiếp trước hắn vốn đã quen thuận buồm xuôi gió.
Loại chuyện nhỏ này hắn chưa bao giờ để vào mắt.
Thậm chí còn lấy ra một triệu để rầm rộ quảng bá hôn lễ khắp cả thành phố.
Bạn thân Hạ Hạ tặc lưỡi:
“Một triệu này đem ra, tình hình xoay chuyển vốn của nhà họ Lục càng tệ hơn, hắn điên rồi à!”
Tôi uống nước trái cây, lắc đầu——
Hắn không điên.
Hắn chỉ là một kẻ tin rằng mình có thể giải quyết được vấn đề.
Giống như kiếp trước.
Chỉ là rất đáng tiếc, hắn đã không còn là học bá Thanh Hoa của kiếp trước nữa rồi.
Quảng bá hôn lễ quá mức rầm rộ, đến mức ngay cả lúc tôi ra ngoài uống vài ly với Hạ Hạ cũng bị ép phải xem vlog tình tứ của hai người họ.
Nhưng đúng lúc tôi đi vào nhà vệ sinh, trong buồng bên cạnh bỗng truyền ra một giọng nói quen thuộc.
“Nhẹ thôi! Tôi nghe thấy có người vào rồi!”
Ngay sau đó là giọng một người đàn ông cợt nhả:

