Ngày Cá tháng Tư, anh cả tự tay làm cho tôi một chiếc quan tài hoàn toàn trong suốt, anh hai đặt may riêng cho tôi một bộ đồ liệm, còn anh ba thì trải đầy hoa tươi nhập khẩu dưới đáy quan tài.

Chỉ vì thiên kim giả Thẩm Kiều Kiều muốn chơi một trò chơi khăm vào hôm nay, bắt tôi nằm trong quan tài ngủ một đêm.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn nằm vào đó, chịu được trò đùa này, bọn anh sẽ chính thức chấp nhận em, coi em là người nhà thật sự.”

Tôi quá mong muốn được thực sự hòa nhập vào gia đình này, vì thế không chút do dự mặc đồ liệm rồi nằm vào trong.

Nhưng khi nắp quan tài khóa lại, tôi mới kinh hoàng nhận ra bên trong hoàn toàn không có luồng thông gió nào.

Oxy nhanh chóng bị rút cạn, tôi lập tức phát điên đập vào lớp kính pha lê cầu cứu.

Thẩm Kiều Kiều đứng bên ngoài, giơ điện thoại về phía tôi, vừa cười vừa livestream:

“Mọi người nhìn xem, diễn xuất của chị tôi đỉnh thật đấy! Nín thở đến mức mặt tím tái luôn rồi, diễn cứ như thật ấy!”

1

Ngày Cá tháng Tư,

anh cả tự tay làm cho tôi một chiếc quan tài hoàn toàn trong suốt,

anh hai đặt may riêng cho tôi một bộ đồ liệm,

anh ba thì trải đầy hoa tươi nhập khẩu dưới đáy quan tài.

Chỉ vì thiên kim giả Thẩm Kiều Kiều muốn chơi một trò chơi khăm vào hôm nay, bắt tôi nằm trong quan tài ngủ một đêm.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn nằm vào đó, chịu được trò đùa này, bọn anh sẽ chính thức chấp nhận em, coi em là người nhà thật sự.”

Tôi quá mong muốn được thực sự hòa nhập vào gia đình này, vì thế không chút do dự mặc đồ liệm rồi nằm vào trong.

Nhưng khi nắp quan tài khóa lại, tôi mới kinh hoàng nhận ra bên trong hoàn toàn không có luồng thông gió nào.

Oxy nhanh chóng bị rút cạn, tôi lập tức phát điên đập vào lớp kính pha lê cầu cứu.

Thẩm Kiều Kiều đứng bên ngoài, giơ điện thoại về phía tôi, vừa cười vừa livestream:

“Mọi người nhìn xem, diễn xuất của chị tôi đỉnh thật đấy! Nín thở đến mức mặt tím tái luôn rồi, diễn cứ như thật ấy!”

Anh cả nhìn tôi đầy chán ghét rồi nói:

“Thẩm Hòa, em yên phận một chút đi! Vừa vào đã đòi ra, đừng ở đây làm mất mặt nữa!”

Cảm giác ngạt thở ngày càng dữ dội, phổi tôi như sắp nổ tung, nghẹn đến mức ngay cả khẩu hình cầu cứu cũng không thể làm nổi.

Anh hai nhìn tôi, lạnh lùng hừ một tiếng:

“Để thu hút sự chú ý, em đúng là tốn không ít công sức nhỉ.”

Anh ba ghé sát mặt kính, vỗ tay cười:

“Buồn cười chết mất, đúng là một diễn viên chính hiệu!”

Tôi nghe thấy anh cả nói với cư dân mạng trong livestream:

“Nó vẫn luôn như vậy đấy, không chịu nổi trò đùa lại còn thích giả vờ đáng thương, không chịu nổi khi thấy Kiều Kiều vui vẻ, lần nào cũng phải phá hỏng tâm trạng của mọi người.”

Tôi tuyệt vọng nhìn họ qua lớp kính.

Tôi không giả vờ, tôi thật sự sắp chết rồi!

Tôi dùng hết chút sức lực cuối cùng,

duỗi mười đầu ngón tay đã bê bết máu thịt, đập mạnh vào thành quan tài pha lê.

Anh hai ghé sát qua lớp kính, nhìn những vệt máu kinh người trên đó, hơi nhíu mày.

“Tiểu Hòa, em sao vậy? Nếu thật sự không khỏe thì anh hai thả em ra ngay.”

Anh vừa lấy chìa khóa ra, Thẩm Kiều Kiều đột nhiên tiến đến, ôm chặt cánh tay anh.

“Ôi anh hai! Chị ấy đang đùa anh thôi mà!”

Thẩm Kiều Kiều chỉ vào máu trên kính, cười đến run cả người:

“Anh nhìn đi, nhìn là biết máu giả rồi! Chị ấy còn chuẩn bị cả túi máu giả để chơi khăm hôm nay nữa, đúng là tôn trọng ngày Cá tháng Tư thật đấy, ha ha, nhập vai quá rồi!”

Anh hai sửng sốt, sau đó buông bàn tay đang cầm chìa khóa xuống, bật cười lớn.

“Tiểu Hòa, khá lắm! Để phối hợp với ngày Cá tháng Tư mà còn chuẩn bị cả túi máu giả từ trước sao?”

Tôi há to miệng, cơ thể co giật dữ dội.

“Cứu… hết không khí rồi…”

Tôi nhìn chằm chằm anh hai, tuyệt vọng dùng khẩu hình cầu cứu, cầu mong anh có thể hiểu được nỗi đau của tôi.

Nhưng anh hai lại giơ ngón cái với tôi, vẻ mặt vô cùng thoải mái.

“Màu máu pha đẹp thật đấy. Để hòa nhập với bọn anh, xem ra em rất có tâm.”

“Nhưng tay nghề vẫn còn hơi thô, lần sau anh hai sẽ dạy em thế nào mới gọi là hiệu ứng đặc biệt cấp điện ảnh.”

Thẩm Kiều Kiều giơ điện thoại lên, dí thẳng camera livestream vào chiếc quan tài pha lê:

“Mọi người mau nhìn đi, chị tôi trợn cả lòng trắng mắt lên rồi, diễn xuất bùng nổ luôn!”

“Cả nhà nhớ theo dõi vì màn diễn xuất siêu đỉnh này của chị tôi nhé! Xem thử khổ nhục kế của chị ấy diễn được bao lâu!”

Tôi đau đớn lăn lộn, dùng khuỷu tay và đầu gối điên cuồng va vào nắp quan tài.

Rầm! Rầm!

Tôi thậm chí còn dùng trán đập vào kính, máu che mờ tầm nhìn.

Anh cả bước tới, bất lực thở dài, cong ngón tay gõ lên lớp kính ngay phía trên đầu tôi.

“Được rồi Thẩm Hòa, đừng giày vò nữa, tiết kiệm chút sức đi.”

Trong giọng nói của anh không có bao nhiêu trách móc, ngược lại còn mang theo vẻ nuông chiều của người lớn khi đã nhìn thấu trò vặt của trẻ con.

“Lỗ thông gió trên quan tài là anh tự dùng máy khoan tạo ra, tuyệt đối không thể khiến em ngạt được.”

“Đã nói nằm cả đêm thì phải nằm cả đêm. Ngoan ngoãn nằm đó, đừng nghĩ dùng cách này ép bọn anh mở cửa.”

Tôi tuyệt vọng lắc đầu, tôi muốn hét lớn:

“Không phải đâu anh cả, lỗ thông gió bị người ta bịt kín rồi!”

Nhưng tôi gần như không còn sức để mở mắt.

Anh ba cúi xuống, mặt gần như dán sát vào kính, vừa cười vừa mắng, chỉ tay vào chỗ tôi nằm.

“Con bé mê diễn này, bộ đồ liệm anh hai làm cho em còn đặc biệt chọn loại vải mềm nhất đấy, cứ ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ đi!”

Anh vỗ lên nắp quan tài, giọng điệu như đang dỗ trẻ con.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn vượt qua tối nay, thông qua thử thách cuối cùng này.”

“Sáng mai anh ba sẽ đưa em đi mua bánh kem phô mai dâu mà em thích nhất, coi như phần thưởng vượt ải!”

Anh cả và anh hai cũng đứng bên cạnh cười phụ họa:

“Cần gì thằng ba nhắc! Bọn anh đã đặt ở tiệm bánh từ lâu rồi! Sáng mai họ sẽ giao tới!”

“Coi như quà chúc mừng Tiểu Hòa chính thức hòa nhập vào gia đình mình!”

Vì não thiếu oxy nghiêm trọng, trước mắt tôi bắt đầu xuất hiện từng mảng đen lớn.

Những người anh đứng bên ngoài vẫn cười nói, lên kế hoạch phần thưởng cho tôi vào ngày mai, tưởng tượng rằng ngày mai tôi sẽ thực sự trở thành người một nhà với họ.

Mà ý thức của tôi đã dần mơ hồ, ngay cả khuôn mặt họ cũng không nhìn rõ nữa.

Hai tay tôi hoàn toàn mất sức.

Tôi nhìn họ lần cuối, đồng tử hoàn toàn tan rã.

Cơ thể bỗng nhiên nhẹ bẫng.

Linh hồn tôi nhẹ nhàng xuyên qua lớp kính pha lê, lơ lửng giữa không trung.

Cúi đầu nhìn xuống.

Thi thể tôi đã tím tái đến đáng sợ, môi đen lại, hai mắt trợn trừng nhìn lên trần nhà.

Bên dưới, anh ba vẫn đang vỗ nắp quan tài, giọng điệu thoải mái trêu chọc.

“Ồ, thật sự nín thở luôn à? Khả năng nín thở thế này mà không đi giành Oscar thì tiếc thật.”

Anh hai cười phụ họa:

“Chắc diễn mệt quá nên lười động đậy rồi.”

Tôi nhìn những khuôn mặt tràn đầy ý cười của họ.

Gào lên với họ bằng tiếng hét xé lòng nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào:

“Em không giả vờ… em thật sự chết rồi!”

2

Thi thể tôi lặng lẽ nằm trong quan tài pha lê.

Nụ cười trên mặt anh hai dần biến mất.

Anh tiến nửa bước về phía trước, chóp mũi gần như chạm vào kính, nhìn chằm chằm khuôn mặt tôi.

“Anh cả.”

Giọng anh hai đột nhiên hơi căng thẳng.

Anh cả đang cúi đầu xem điện thoại:

“Sao vậy?”

“Sắc mặt Tiểu Hòa không đúng.”

Anh hai đưa tay vào túi quần, lấy chìa khóa dự phòng của quan tài pha lê ra.

“Trắng như giấy, môi cũng đen rồi. Không phải thật sự bị sốc đấy chứ? Để em mở ra xem.”

Anh cầm chìa khóa định cắm vào ổ khóa.

Thẩm Kiều Kiều lập tức lao tới, nắm lấy cổ tay anh hai.

“Anh hai làm gì vậy!”

Anh hai nhíu mày:

“Sắc mặt chị ấy quá tệ, không ổn.”

“Sắc mặt tệ cái gì!”

Thẩm Kiều Kiều tức tối chỉ vào thi thể tôi trong quan tài.

“Chị ấy ăn trộm kem nền của em đấy!”

Anh hai sững người:

“Kem nền?”

Thẩm Kiều Kiều đỏ mắt, tủi thân cắn môi dưới.

“Chai kem nền màu sáng nhất của em từ chiều đã không tìm thấy! Hóa ra bị chị ấy trộm đi bôi rồi!”

“Da chị ấy vừa vàng vừa sạm, bôi màu sáng nhất của em lên thì đương nhiên trông kỳ quái rồi!”

Càng nói cô ta càng tủi thân, nước mắt đảo quanh hốc mắt.

Anh cả lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh xuống đến cực điểm.

“Kiều Kiều, em nói nó trộm đồ của em?”

Tôi tủi thân gào lên không thành tiếng giữa không trung:

“Em không trộm đồ! Mặt em trắng bệch là vì em đã chết ngạt rồi!”

Nhưng không một ai nghe thấy.

Thẩm Kiều Kiều lau nước mắt, gật đầu.

“Đó là chai phiên bản giới hạn anh cả đặc biệt mua cho em khi đi công tác Pháp tháng trước…”

Sắc mặt anh cả hoàn toàn tối sầm, anh sải bước tới trước quan tài pha lê.

Rầm!

Anh giơ chân đá mạnh vào bên hông quan tài.

Lực cực lớn khiến chiếc quan tài rung chuyển dữ dội.

Thi thể tôi lăn đi theo quán tính, đầu đập mạnh vào lớp kính cứng một tiếng “cốp”.

Anh cả chỉ vào tôi đang nằm bất động bên trong, nổi giận quát lớn:

“Thẩm Hòa! Tay chân không sạch sẽ đã đành, còn dám giả chết ở đây dọa Kiều Kiều!”

“Em thật sự cho rằng bọn anh sẽ đau lòng vì em sao?”

Bàn tay cầm chìa khóa của anh hai rũ xuống, chút lo lắng vừa dâng lên trong đáy mắt lập tức biến thành sự chán ghét sâu sắc.

“Uổng công anh còn tưởng em xảy ra chuyện. Dùng thủ đoạn hèn hạ thế này để tranh thủ sự thương hại, thật khiến người ta buồn nôn.”

Thẩm Kiều Kiều giơ điện thoại lên, bĩu môi với camera livestream.

“Mọi người thấy chưa? Chị tôi vì muốn hãm hại tôi mà đến cả trò trộm đồ rồi giả chết cũng dùng.”

Bình luận chạy điên cuồng trên màn hình, tất cả đều đang chửi mắng tôi.

Anh ba đứng bên cạnh cười lạnh, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt tôi.

“Thật sự tưởng bôi kem nền thật dày là lừa được bọn anh à?”

Qua lớp kính, anh dùng ngón tay búng mạnh vào vị trí ngay phía trên mắt tôi.

“Kính áp tròng em mua cao cấp thật đấy, đến hiệu ứng mắt cá chết cũng mô phỏng y như thật.”

“Giả chết mà có thể nằm yên đến mức này, không sang Hollywood đóng xác chết thì đúng là phí tài năng.”

“Được rồi, đừng quan tâm nó nữa.”

Anh cả chỉnh lại vạt áo vest vừa bị xộc xệch vì cú đá vào quan tài.

“Tối nay không ai được mở cửa cho nó, để nó ở trong đó tự kiểm điểm cho kỹ.”

Anh quay đầu nhìn Thẩm Kiều Kiều, sắc mặt lập tức dịu dàng.

“Kiều Kiều, đi thôi, về phòng khách.”

“Các anh chuẩn bị quà Cá tháng Tư cho em rồi, chúng ta đi mở quà.”

Mắt Thẩm Kiều Kiều sáng lên, lập tức khoác cánh tay anh cả.

“Thật sao? Cảm ơn anh cả!”

Trước khi rời đi, cô ta quay đầu nhìn thi thể tôi một cái, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh đầy đắc ý.

Đèn gara “tách” một tiếng rồi tắt.

Cánh cửa cuốn nặng nề từ từ hạ xuống.

3

Linh hồn tôi lặng lẽ đi theo sau họ, bay vào phòng khách biệt thự.

Trên chiếc bàn trà khổng lồ chất đầy những hộp quà hàng hiệu được đóng gói tinh xảo.

Thẩm Kiều Kiều reo lên, lao lên sofa bắt đầu mở quà.

Túi phiên bản giới hạn, dây chuyền kim cương đặt làm cao cấp, chìa khóa xe thể thao.

Mỗi lần mở một món, cô ta lại ngọt ngào hôn lên mặt các anh một cái, khiến ba người đàn ông trưởng thành nhìn cô ta đầy cưng chiều.

Tôi lặng lẽ lơ lửng trên trần nhà, nhìn gia đình bốn người vui vẻ hòa thuận này.

Anh cả xoa giữa hai đầu lông mày, đưa tay cầm hai chiếc hộp nhung màu xanh đậm cuối cùng ở góc bàn.

Mắt Thẩm Kiều Kiều sáng lên, đưa tay định giật lấy:

“Anh cả, hai hộp này là gì vậy?”

Nhưng anh cả tránh tay ra phía sau.