Chồng tôi ngoại tình còn bắt tôi ra đi tay trắng, tôi tuyệt vọng đến mức chuẩn bị nh/ ả /y sô /ng.

Vừa tr/ z/ è/ o lên lan can, đứa bé trong bụng bỗng nhiên lên tiếng:

【Mẹ! Đừng kích động!】

【Con là người sống lại! Kiếp trước, thằng cha khốn vì tiểu tam mà đuổi hai mẹ con mình ra ngoài, sau đó còn trúng số độc đắc 80 triệu tệ nhờ một tờ vé số!】

Tôi càng đau lòng hơn, đang định buông tay thì giọng nói ấy lại vang lên:

【Con biết dãy số vé số đó, mình có thể hớt tay trên, mẹ ngàn vạn lần đừng chế /t!】

【Việc quan trọng nhất bây giờ là tiền riêng của thằng cha khốn giấu trên trần phòng ngủ, mình lấy tiền trước rồi ly hôn sau!】

Chân tôi không run nữa, tim cũng không hoảng nữa.

Việc đầu tiên khi về nhà là mượn một cái thang, bắt đầu tháo trần.

……

Vì tôi chạy về trong nước mắt, nên cô giúp việc trong nhà cũng không dám cản.

Tôi khóa trái cửa phòng ngủ.

Dựng thang xong, cởi giày, nhìn cái bụng hơi nhô lên.

“Con trai, vị trí chuẩn chứ? Bố con sắp về rồi, lỡ tháo sai thì mình không còn cơ hội đâu.”

Trong bụng truyền ra giọng trẻ con non nớt nhưng ngạo nghễ như ông cụ non:

【Mẹ tin con đi! Kiếp trước thằng cha khốn thích nhất là đổi tiền thành vàng thỏi rồi giấu ở đây!】

【Tấm trần thứ ba bên trái, đẩy mạnh lên!】

Tôi hít sâu một hơi, trèo lên thang.

Tay run bần bật.

Không phải vì sợ, mà là vì kích động.

Lục Minh vì ép tôi ly hôn nên đã đóng băng toàn bộ thẻ của tôi.

Ngoài mặt thì nói là để tôi “bình tĩnh lại”, thực chất là cắt đứt đường sống của tôi, ép tôi khuất phục.

Còn muốn tôi ra đi tay trắng?

Nằm mơ!

Tôi dùng sức đẩy bật tấm trần nhôm có hoa văn.

Một đám bụi rơi xuống, làm cay mắt tôi.

Nhưng tôi chẳng buồn dụi mắt.

Vì tôi đã chạm được cái túi vải đen nặng trịch đó.

Trời đất, nặng thật!

Tôi cố hết sức kéo cái túi ra, suýt nữa không giữ nổi mà ngã từ trên thang xuống.

【Cẩn thận chút mẹ ơi! Ngã cái này là hai mẹ con mình thật sự một x /á/ c hai mạng đó!】

“Phi phi phi, đừng có quạ miệng.”

Tôi run run mở túi ra.

Ánh vàng chói lóa suýt làm tôi hoa mắt.

Toàn là vàng thỏi!

Cả đời này tôi chưa từng thấy nhiều vàng thật như vậy.

Lật xuống dưới còn có một xấp đ/ ô-la Mỹ.

“Chừng này được bao nhiêu tiền?”

【Khoảng năm triệu đó, đây là tiền thằng cha khốn lén chuyển tài sản công ty đổi thành vàng, giấu cả đối tác, định làm vốn bỏ trốn ra nước ngoài ăn chơi với con hồ ly tinh kia.】

【Kiếp trước mẹ ngu ngốc nh /ảy s/ z/ ô /ng, để hời cho đôi cẩu nam nữ đó!】

【Bọn chúng cầm khoản tiền này ra nước ngoài dát vàng, về nước xong lột x/ á/ z/ c thành doanh nhân nổi tiếng, quên mẹ sạch sành sanh!】

Nghe đến đây, lửa giận trong lòng tôi bùng lên ngùn ngụt.

Lục Minh, đồ khố /n nạ /n.

Tôi cùng anh ta tay trắng lập nghiệp, ăn kham mặc khổ, đến lúc phát tài anh ta không chỉ nuôi tiểu tam mà còn giấu tiền riêng, muốn ép tôi đi c /hế/ t?

Tôi lấy từng thỏi vàng ra, nhét vào chiếc vali tôi đã chuẩn bị sẵn.

“Lấy số tiền này đi rồi, Lục Minh về phát hiện thì sao?”

Tôi nhìn cái hốc trần đen sì mà lo lắng.

Nếu bị phát hiện, đừng nói ly hôn, hôm nay e là tôi còn không bước ra khỏi nhà nổi.

【Mẹ ngốc thế?】

【Lấy mấy cuốn sách cũ trong cái thùng bên cạnh nhét vào cho có hình thức, rồi lắp lại tấm trần y như cũ!】

【Dù sao cái trần này mấy năm cũng chẳng ai mở ra một lần, đợi hắn phát hiện thì hai mẹ con mình bay xa rồi!】

Tôi chợt hiểu ra.

Vội vàng lấy mấy cuốn sách nguyên bản mà Lục Minh dùng để làm màu trên nóc tủ sách, nhét bừa vào túi vải đen, rồi đặt lại lên trần.

Cẩn thận lắp lại tấm trần.

Thậm chí còn lau cả dấu vân tay ở mép.

Làm xong, tôi ngồi bệt xuống sàn, tim đập như trống trận.

Lúc nãy định nhảy sông còn không kích thích bằng.

Đúng lúc đó, dưới lầu vang lên tiếng mở cửa.

Tiếp theo là giọng Lục Minh khó chịu:

“Chị Lý, con đàn bà điên đó về chưa?”

Toàn thân tôi cứng đờ.

【Mẹ! Đừng rén!】

【Bây giờ mẹ là nạn nhân, phải tỏ ra tuyệt vọng, để hắn nghĩ mẹ đã bỏ cuộc rồi!】

Tôi đá chiếc vali đựng vàng vào sâu nhất dưới gầm giường.

Sau đó kéo rối tóc, ngồi bên mép giường, bắt đầu ủ cảm xúc.

Nước mắt muốn tới là tới.

Lúc Lục Minh đẩy cửa bước vào, thứ hắn nhìn thấy là bộ dạng “tim đã ch /ết” của tôi.

Trong mắt hắn lóe lên một tia chán ghét.

“Vẫn chưa c/ hế /t à? Tôi tưởng cô có cốt khí lắm chứ.”

Hắn kéo kéo cà vạt, mặt đầy mất kiên nhẫn:

“Nếu chưa c /hế/ t thì ký đi.”

Một bản thỏa thuận ly hôn bị ném thẳng vào mặt tôi.

“Chỉ cần cô chịu ra đi tay trắng, cái thai trong bụng cô tôi có thể bỏ tiền cho cô đi p/ h /á. Dù sao mang theo cái của nợ đó, cô cũng khó tái giá.”

Ph /á th/ a /i?

Hổ dữ còn không ăn thịt con.

Hắn vậy mà nói được những lời này.

Nỗi hận trong lòng mọc đi /ê/ n như cỏ dại.

Nhưng tôi biết, bây giờ chưa phải lúc bộc phát.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng.

Theo lời con trai dạy, tôi phải diễn một màn “nỗi đau lớn nhất là tim đã c /h/ ết”.

“Lục Minh, vợ chồng bảy năm, anh thật sự muốn tuyệt tình đến vậy sao?”

Giọng khàn khàn, mang theo chút run rẩy.

Lục Minh cười khẩy một tiếng, châm điếu thu /ố/ c, hoàn toàn không để ý tôi đang mang thai.

“Lâm Hiểu Tuệ, ai cũng là người lớn cả rồi, đừng làm khó coi như vậy.”

“Kiều Kiều có thai rồi, là con trai, tôi phải cho hai mẹ con họ một danh phận.”

“Còn cái thai trong bụng cô là trai hay gái còn chưa biết, lỡ là con gái thì tôi lại lỗ.”

【Phi! Tao là bố mày!】

Cục cưng trong bụng tức quá ch /ửi luôn.

【Mẹ, đừng để ý hắn, thằng ngu này không biết cái thai của con tiểu tam kia vốn dĩ không phải con hắn!】

【Là của thằng huấn luyện viên thể hình đó!】

Tôi suýt nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Vội cúi đầu, lấy tay che mặt, vai run run.

Trong mắt Lục Minh, tôi đây là đang khóc đến không thành tiếng.

“Được… tôi ký.”

Tôi ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt, ánh mắt quyết liệt.

“Nhưng tôi có một điều kiện.”

Lục Minh cau mày, cảnh giác nhìn tôi:

“Cô muốn tiền? Tôi nói cho cô biết, công ty bây giờ trên sổ sách không có tiền, tôi còn đang ngập nợ…”

“Tôi không cần tiền.”

Tôi cắt lời hắn, giọng bi thương:

“Tôi chỉ muốn mang quần áo của tôi và một ít đồ dùng cá nhân đi thôi.”

“Bất cứ thứ gì trong căn nhà này, tôi cũng không cần.”

“Tôi muốn cắt đứt với anh… sạch sẽ hoàn toàn.”

Lục Minh sững người, rõ ràng không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy.

Đáy mắt hắn lóe lên vui mừng, nhưng rất nhanh đã giấu đi.

“Được, coi như cô biết điều.”

“Mau dọn đi, tối nay c/ ú /t luôn, sáng mai ra dân chính làm thủ tục.”

Nói xong, hắn quay người bỏ đi, như thể nhìn tôi thêm một cái cũng thấy xui xẻo.

Cửa vừa đóng, tôi lập tức thu lại nước mắt.

Lôi chiếc vali dưới gầm giường ra.

Bên trên phủ một đống quần áo cũ, lại nhét thêm ít đồ vệ sinh rẻ tiền.

Sau đó đẩy vali chuẩn bị rời đi thật nhanh.

Lục Minh đang ngồi trên sofa phòng khách gọi video với Kiều Kiều, cái giọng dịu dàng đó đã rất lâu rồi tôi không còn được nghe nữa.

Thấy tôi bước ra, hắn đứng dậy đi tới.

“Đợi chút, mở ra tôi xem. Đừng có lấy thứ gì không nên lấy.”

Tim tôi lập tức vọt lên tận cổ họng, trong đầu đã bắt đầu cân nhắc có nên đ /ập n /gất hắn rồi chạy luôn không.

Nhưng Lục Minh nhìn thấy mấy bộ quần áo của tôi, chỉ khinh bỉ bĩu môi.

“Chỉ lấy có chút đồ rách này? Không kiểm tra lại à? Sau này đừng nói tôi không cho cô cơ hội.”

Tôi cười thảm:

“Không cần. Đồ trong căn nhà này… đều bẩn.”

Mặt Lục Minh lập tức tối sầm:

“C /út c /út c /út!”

Tôi đẩy chiếc vali nặng trịch, bước ra khỏi cánh cửa mà trước đây tôi từng tưởng là bến đỗ.

Vừa ra khỏi khu chung cư, tôi đã chặn một chiếc taxi, đi thẳng đến một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố.

【Mẹ, làm đẹp lắm!】

【Thằng khốn đó chắc vẫn còn đang mơ đếm tiền, đợi hắn phát hiện trần nhà trống trơn, biểu cảm chắc chắn sẽ rất đặc sắc.】

【Nhưng mẹ ơi, mình phải tranh thủ thời gian.】

【Ngày mai làm xong giấy ly hôn là đi mua ngay tờ vé số đó!】

【Giải đặc biệt 80 triệu, quá hạn không chờ!】

Tôi ngồi ở ghế sau, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ lùi dần.

Cục tức nghẹn trong lòng suốt bao lâu nay cuối cùng cũng vơi đi một chút.

Lục Minh, anh tưởng thứ anh vứt bỏ chỉ là một bà vợ vàng úa.

Nào ngờ, chính anh đã tự tay tiễn Thần Tài đi.

Đêm đó, trong căn suite, tôi gọi một bàn hải sản thịnh soạn toàn món bình thường không nỡ ăn.

Vừa gặm càng cua hoàng đế, vừa nghe con trai kể chuyện bát quái của kiếp trước.

Thì ra, ở kiếp trước sau khi tôi nh /ả/ z/ y sôn /g t /ự s/ z/ á /t, Lục Minh không rơi nổi một giọt nước mắt, còn tung thông cáo nói tôi bị bệnh tâ /m t /hần.

Hắn mượn cái c /hết của tôi để xây dựng hình tượng si tình nghĩa nặng, giá cổ phiếu công ty tăng vọt.

Con tiểu tam kia, tức Từ Kiều Kiều, cầm tiền bồi thường của tôi đi mua túi xách bản giới hạn.

Thậm chí tro cốt của tôi, bọn chúng cũng tiện tay đem rải ở một nơi núi hoang rừng vắng.

Nghe đến đây, cái càng cua trong tay tôi cũng bị bóp nát.

“Con trai, mối thù này mẹ nhất định sẽ báo cho con.”

【Nhất định rồi! Mẹ ơi, ngày mai ở cổng cục dân chính còn có một màn kịch lớn nữa cơ.】

【Từ Kiều Kiều chắc chắn sẽ tới thị uy.】

【Mẹ phải nhịn, tuyệt đối đừng động tay đ /á/ /nh cô ta.】

【Bởi vì… đồ hiệu trên người cô ta toàn hàng giả, chạm một cái là phai màu, đến lúc đó lại quay sang ăn vạ mình thì phiền lắm.】

Tôi phì cười một tiếng.

Cái thằng nhóc này, miệng còn độc hơn cả tôi.

Sáng sớm hôm sau, trước cổng cục dân chính.

Lục Minh đúng là người gặp việc vui tinh thần phơi phới, tóc chải bóng lộn.

Người khoác tay hắn, chính là Từ Kiều Kiều.

Bụng bầu lùm lùm, mặc váy bó sát, sợ người ta không biết mình có thai.

Thấy tôi đứng một mình ở đó, Từ Kiều Kiều che miệng cười:

“Ôi chao, chị ơi, sao sắc mặt kém thế? Tối qua không có chỗ ở, ngủ dưới gầm cầu rồi à?”

Lục Minh vỗ mông cô ta một cái, giả vờ giả vịt nói:

“Nói ít thôi, không lại kích động Hiểu Tuệ, lát nữa lại đi n /h/ ảy s /ông.”

Quay sang tôi lại bày ra vẻ mặt bố thí:

“Giấy tờ mang đủ chưa? Mau làm cho xong đi, công ty tôi còn việc.”