“Nếu không phải vì nàng lên nhầm kiệu hoa, Uyển Nhi đã sớm là thê tử của ta, nàng đã hủy hoại cả một đời ta cùng nàng ấy!”
Ta đang vì lao tâm lao lực mà bệnh nặng, nghe phu quân thốt ra những lời lạnh lẽo ấy, lòng như bị sét đánh.
Sáu năm phu thê cùng Triệu Hoài Nhân, ta dốc lòng phụ trợ, giúp chàng trở thành hoàng thương đệ nhất nước Yến, vậy mà tất cả vẫn không bằng nỗi tiếc hận vì chưa từng cưới được người trong lòng.
Sáu năm trước, ta vốn nên gả vào Hầu phủ, lại bởi một phen âm sai dương thác mà lên nhầm kiệu hoa, bị ép gả cho con trai thương hộ là Triệu Hoài Nhân.
Từ thân phận thế tử phu nhân rơi xuống làm phụ nhân nhà buôn, ta chưa từng oán than nửa lời.
Nào ngờ trong lòng Triệu Hoài Nhân lại luôn chất chứa hận ý.
Thật là nực cười biết bao.
Một ngụm máu tươi trào ra nơi khóe môi, ta đoạn tuyệt sinh cơ.
1
Tháng mười Yến Kinh, hàn ý thấu xương, tuyết cũ còn vương trên mặt đất chưa tan.
Lâm phủ.
“Tiểu thư, phủ Tuyên Bình Hầu đến nghị thân rồi!”
Nha hoàn Lan Hương mặt mày hớn hở, bước chân vội vã chạy vào.
Ta mở mắt, không ngờ lại trùng sinh về sáu năm trước.
Năm ấy ta mười bảy tuổi, phủ Tuyên Bình Hầu rốt cuộc cũng đến Lâm gia cầu hôn ta.
Thế tử phủ Tuyên Bình Hầu, Vương Lăng Duệ, chính là vị hôn phu chỉ phúc vi hôn của ta.
Năm xưa, mẫu thân ta là Bùi thị cùng phu nhân Tuyên Bình Hầu đến Đại Hưng tự cầu phúc, giữa đường gặp cường đạo, mẫu thân ta cứu được phu nhân một mạng, vì thế mới kết nên mối lương duyên này.
Nếu không, Lâm gia chỉ là tiểu quan tứ phẩm của Hộ bộ, nữ nhi sao có thể cao gả vào Hầu phủ.
Lan Hương thở dốc chạy vào, ta nhìn gương mặt non nớt ấy, trong lòng chợt dâng lên nỗi chua xót.
Ai có thể ngờ, kiếp trước vận mệnh của ta lại bị chính nha hoàn thân như tỷ muội này xoay chuyển.
Ta cưỡng ép nén xuống oán hận trong lòng, hiểu rằng hiện tại chưa phải lúc trừng trị nàng ta.
Chuyện đổi gả năm xưa, tuyệt đối không phải một mình nàng ta có thể làm nên.
Những kẻ từng nhúng tay vào việc ấy, ta một người cũng sẽ không tha.
“Hầu phủ định ngày thành thân vào khi nào?”
“Là mười sáu tháng Chạp, nhưng phu nhân đề nghị dời sang mười tám tháng Chạp, như vậy tiểu thư có thể cùng nhị tiểu thư xuất giá trong một ngày.”
Nghe vậy, lòng ta đã sáng tỏ.
Quả nhiên hết thảy đều do kế mẫu Hàn thị an bài.
Mẫu thân ta mất khi ta vừa tròn một tuổi.
Phụ thân chẳng bao lâu liền cưới Hàn thị, con gái nhà thương hộ, làm kế thất.
Sau khi nhập phủ, Hàn thị sinh hạ một nữ nhi là Lâm Thanh Uyển.
Lâm Thanh Uyển tuy cũng là đích nữ Lâm phủ, nhưng vì mẫu thân xuất thân thương hộ, thân phận thấp kém, tại kinh thành khó tìm được nhà môn đăng hộ đối.
Năm nàng ta mười lăm tuổi cập kê, hoàng thương họ Triệu ở ngoại thành Yến Kinh đến cầu hôn cho con trai là Triệu Hoài Nhân.
Sau một phen cân nhắc, Lâm gia thuận theo, định hôn sự giữa Lâm Thanh Uyển và Triệu Hoài Nhân.
Nào ngờ hai tháng sau, phủ Tuyên Bình Hầu vốn định sang năm mới đến cầu hôn, lại đột ngột sang sớm cầu thân ta.
Vì thế, ta cùng Lâm Thanh Uyển được định cùng một ngày xuất giá.
Ngày xuất giá ấy, ta mơ hồ lên nhầm kiệu hoa, bị đưa đến Triệu gia, còn Lâm Thanh Uyển lại gả vào Hầu phủ.
Đến khi phát giác, Lâm Thanh Uyển và Vương Lăng Duệ đã bái đường thành thân.
Còn ta cũng bị ép thuận theo chuyện đổi gả, cùng Triệu Hoài Nhân kết làm phu thê.
2
Nghĩ đến đây, ta vẫn giữ vẻ mặt bình thản, sai Lan Hương lui ra, bảo nàng gọi Xuân Hạnh vào.
Xuân Hạnh cũng là đại nha hoàn bên cạnh ta.
Kiếp trước, trước khi ta xuất giá, ca tẩu của nàng đến Lâm phủ chuộc thân cho nàng.
Nói là đã tìm cho nàng một mối hôn sự tốt, muốn nàng rời phủ gả đi hưởng phúc.
Khi ấy ta tuy không nỡ, nhưng cũng không muốn chậm trễ chuyện chung thân của nàng, liền chuẩn bị cho nàng một phần của hồi môn hậu hĩnh, thả nàng xuất phủ thành thân.
Nào ngờ mấy năm sau, khi ta nghe lại tin tức của Xuân Hạnh, mới biết nàng bị ca tẩu gả cho một lão viên ngoại hơn năm mươi tuổi làm thiếp.
Gả đi chưa được hai năm, nàng bị đánh đến chết, xác chôn nơi hoang sơn ngoại ô.
Ta tự trách không thôi, hối hận vì đã không thay nàng nhìn người cẩn trọng, tự tay đẩy nàng vào miệng hổ.
Lần này, ta tuyệt đối không để Xuân Hạnh bị lừa gạt nữa.
Ca tẩu của nàng, cũng phải chịu sự trừng phạt xứng đáng.
Chẳng bao lâu sau, Xuân Hạnh bước vào, trong tay bưng một đĩa bánh hồ đào.
“Tiểu thư quả thật tinh ý, nô tỳ vừa làm xong bánh hồ đào, người đã sai gọi nô tỳ tới rồi.”
Nàng vừa cười nói vừa đưa cho ta một miếng bánh.
Xuân Hạnh mười sáu tuổi, nhỏ hơn ta một tuổi, tính tình trầm ổn, làm việc cẩn thận, đối với ta trung thành hết mực.
Kiếp trước, nếu Xuân Hạnh theo ta xuất giá, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện lên nhầm kiệu hoa.
Ta cắn một miếng bánh hồ đào nàng vừa làm, trong lòng trăm mối cảm khái.
Ta dặn nàng, trong thời gian này, nếu không có lệnh của ta thì không được xuất phủ, cứ ở yên trong viện.
Kiếp trước, ca tẩu của nàng chính là nhân lúc nàng ra ngoài mà dây dưa nhận thân, lần này ta sẽ khiến bọn họ vĩnh viễn không gặp được nàng nữa.
3
Sau khi người của phủ Tuyên Bình Hầu rời đi, ta được phụ thân gọi đến thư phòng.
Hàn thị và Lâm Thanh Uyển cũng đang ngồi trong đó.
“Thù nhi, lại đây ngồi.”
Hàn thị niềm nở vẫy ta đến ngồi cạnh bà ta.
Nhìn hai mẹ con ấy, ta cố nén cơn phẫn hận trong lòng, thản nhiên ngồi xuống.
“Thù nhi, hôm nay phủ Tuyên Bình Hầu đến nghị thân, hôn kỳ đã định là mười tám tháng Chạp, cùng ngày với muội muội con xuất giá.
Hai tỷ muội cùng ngày lên kiệu hoa, ta cũng coi như có lời ăn nói với mẫu thân con rồi, tỷ tỷ nơi chín suối có linh, hẳn sẽ rất an lòng.”
Hàn thị vừa nói vừa lấy khăn lau khóe mắt vốn chẳng có giọt lệ nào.
Lâm Thanh Uyển cũng làm bộ rưng rưng.
Nhìn màn kịch giả tạo ấy, trong lòng ta thầm mắng mình một câu ngu xuẩn.
Kiếp trước thấy cảnh này, ta lại cảm động đến ôm Hàn thị mà khóc, thật đúng là ngu đến hết thuốc chữa.
“Khụ.”
“Bàn chính sự đi.”
“Thù nhi, đây là danh sách của hồi môn do mẫu thân con để lại, tất cả đều ở kho phía hậu viện.
Để mẫu thân con giúp con chỉnh lý, thêm vào của hồi môn mang theo khi xuất giá.”
Phụ thân khẽ ho một tiếng, cắt ngang màn diễn của hai mẹ con họ.
Phụ thân là người lòng dạ lạnh nhạt, nhưng lại luôn muốn giữ vẻ công chính bề ngoài.
Ngoài mặt giao của hồi môn của mẫu thân cho ta, lại bảo Hàn thị giúp chỉnh lý.
Như vậy, khi của hồi môn bị chia cho Lâm Thanh Uyển, ta cũng không có lý do trách ông.
Nếu ta không truy cứu, Hàn thị và Lâm Thanh Uyển được lợi sẽ cảm kích ông.
Nếu ta truy cứu, ông lại có thể quang minh chính đại đổ lỗi cho Hàn thị.
Dù thế nào, ông vẫn là người “công bằng”.
“Phụ thân, con và muội muội cùng ngày xuất giá, mẫu thân vì chuẩn bị của hồi môn cho muội muội đã đủ vất vả, con thực không nỡ để mẫu thân lại vì con mà thêm lao tâm.
Còn của hồi môn do mẫu thân con để lại, xin giao cho cữu mẫu chỉnh lý.
Cữu mẫu từng nói, trước khi mẫu thân qua đời có di ngôn, khi con xuất giá, của hồi môn do chính tay cữu mẫu lo liệu.
Con tin cữu mẫu sẽ không phụ lời trăng trối của mẫu thân.”
Phụ thân và Hàn thị nghe vậy đều sững sờ nhìn ta.
Họ không ngờ ta lại biết chuyện này.
Kiếp trước, khi biết ta định hôn với Hầu phủ, cữu mẫu mới đến giúp chuẩn bị của hồi môn, lúc ấy mới nói đó là di nguyện của mẫu thân.
Chỉ là khi ấy Hàn thị vì muốn đổi gả nên không dám cắt xén của hồi môn, ta liền khuyên cữu mẫu đừng nhúng tay, để Hàn thị chỉnh lý.
Cữu mẫu thấy Hàn thị quả nhiên không dám tư nuốt của hồi môn, liền miễn cưỡng đồng ý.
Nhưng cuối cùng, toàn bộ của hồi môn ấy đều theo ta đến Hầu phủ, lại trở thành của hồi môn của Lâm Thanh Uyển.
Khi ta đề nghị đổi lại của hồi môn, phụ thân thẳng thừng cự tuyệt.
“Người lên nhầm kiệu hoa là con, mọi chuyện đều do con gây ra.
Huống hồ muội muội con thay con gả vào Hầu phủ, những của hồi môn ấy mới xứng với thân phận thế tử phu nhân.
Còn con nay gả cho thương hộ, sao xứng với của hồi môn phong hậu như vậy!”
Lòng dạ lạnh lùng ấy khiến ta hoàn toàn nguội lạnh.
Lần này, của hồi môn của ta sẽ theo ta vào Hầu phủ, không ai được phép chạm đến.
Phụ thân trầm ngâm một lát rồi gật đầu.
Ông cũng biết tính tình cữu mẫu ta nóng nảy, một khi bà đã nhúng tay thì không ai ngăn nổi.
Trên mặt Hàn thị thoáng qua một tia không cam lòng, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.
4
Chưa qua mấy ngày, cữu mẫu Tạ thị đã đến.
Lần nữa nhìn thấy cữu mẫu, nước mắt ta không kìm được mà rơi xuống.
Kiếp trước ta gả vào Triệu gia, sau hôn lễ không bao lâu đã theo Triệu Hoài Nhân trở về tổ trạch ở Huy Châu cách kinh thành ba trăm dặm.
Từ đó về sau, muốn hồi kinh một lần cũng vô cùng khó khăn.
Hai năm đầu, Triệu Hoài Nhân còn nhân dịp tiến cống tơ lụa mà dẫn ta trở lại Yến Kinh.
Về sau mấy năm liền, chàng không còn đưa ta ra ngoài nữa, ta chỉ có thể an phận quản lý hậu trạch, phụng dưỡng công bà.
Mãi đến khi cữu mẫu qua đời, ta cũng chưa từng gặp lại người.
Cữu mẫu từ nhỏ đã thương ta nhất.
Khi biết chuyện đổi gả, người cùng cữu cữu đích thân đến Triệu gia.
Chỉ khi xác nhận ta cam tâm tình nguyện, người mới đành lòng rời đi.
“Thù nhi, đừng khóc. Có phải Hàn thị ức hiếp con không? Có điều gì uất ức, cứ nói với cữu mẫu, cữu mẫu sẽ thay con làm chủ.”
Thấy ta khóc đến thương tâm, cữu mẫu quay người định đi tìm Hàn thị đối chất.
Ta vội nắm lấy tay người.
“Không sao, Thù nhi chỉ là đã lâu không gặp cữu mẫu, nhớ người thôi.”
Lần này, mọi chuyện vẫn còn kịp.

