Mọi người đều nói tôi may mắn, gặp được người mẹ kế tốt như Trần Phương, đối xử với tôi còn hơn cả con đẻ.

Chỉ có mình tôi biết.

Đó hoàn toàn không phải là một vụ tai nạn.

Năm mười bốn tuổi.

Tôi tìm thấy bản báo cáo điều tra cái chết của mẹ dưới đệm giường của Trần Phương.

Trên đó viết “Loại trừ khả năng bị sát hại, nguyên nhân là tai nạn ngã từ trên lầu xuống.”

Nhưng ở trang cuối cùng của báo cáo, có thêm một câu: “Trong móng tay người chết có mô da, đã gửi đi xét nghiệm. ADN không khớp với bất kỳ ai có mặt tại hiện trường.”

Tôi biết đoạn ADN đó là của ai.

3.

Đêm trước kỳ thi đại học.

Trần Phương vẫn như thường lệ, đẩy hết thịt chân giò hồng xíu và thịt ba chỉ xào tới trước mặt tôi.

“Mai thi rồi, Nguyệt Nguyệt phải ăn nhiều vào để bồi bổ.”

Em gái Hồ Hân nhìn đĩa rau xanh trước mặt, hốc mắt đỏ hoe.

Bố tôi nhìn không đành lòng, gắp cho Hồ Hân một miếng thịt: “Hân Hân cũng ăn một miếng đi.”

Nhưng liền bị Trần Phương dùng đũa gạt đi: “Nó béo ra nông nỗi nào rồi mà còn ăn với chả uống?”

“Ông Hồ à, tôi thế này cũng vì tốt cho bọn trẻ thôi.”

Trần Phương lại ca bài ca muôn thuở.

Bà ta đương nhiên là “tốt cho tôi”.

Dù sao thì bà ta cũng đã xem qua tờ phiếu khám sức khỏe của tôi.

Lời dặn của bác sĩ ghi rành rành: dạ dày yếu, kiêng đồ dầu mỡ, đồ tanh thịt thà.

Ăn xong, bà ta vẫn theo thói quen bưng ra một ly sữa nóng, cười híp mắt nhìn tôi uống.

“Nguyệt Nguyệt, dì có cho thêm thuốc an thần bổ não, giúp ngủ ngon đấy. Mai thi đại học cứ thoải mái đi, công chúa nhỏ nhà ta không cần phải dựa vào mấy kỳ thi này.”

Tôi cười uống cạn, đưa ly không cho bà ta.

Đóng cửa, chốt trái, quay người bước vào nhà vệ sinh.

Móc họng, nôn sạch toàn bộ sữa vào bồn rửa mặt.

Tám năm rồi.

Kể từ khi tôi nghe được cuộc đối thoại của bọn họ——

Bất cứ thứ gì bà ta đưa cho, tôi đều chưa từng thực sự nuốt xuống bụng.

Việc móc họng khiến thực quản tôi rát buốt.

Tôi nhìn chính mình trong gương.

Khóe miệng từ từ cong lên.

Sắp được cất vó rồi.

Ngày thi đại học đầu tiên.

Sáng sớm trước khi ra khỏi cửa, Trần Phương lại bưng tới một ly sữa nóng.

“Nguyệt Nguyệt, uống thêm một ly cho tỉnh táo.”

Tôi cười nhận lấy, uống một ngụm lớn ngay trước mặt bà ta.

Khóe miệng bà ta không giấu được nụ cười.

Tôi quay người lên xe, nhổ chỗ sữa đang ngậm trong miệng vào chiếc bình nước đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Tôi và Hồ Hân được xếp cùng một điểm thi.

Tôi nhìn thấy rất rõ, lúc Hồ Hân ngồi xuống mặt nó tái mét, tay không ngừng run rẩy.

——Bởi vì nó đã uống chính thứ mà mẹ ruột nó chuẩn bị cho tôi.

Tôi đã cố tình tráo đổi chai nước tăng lực mà Trần Phương chuẩn bị cho hai đứa trước khi vào phòng thi, nhân lúc nó đi vệ sinh.

Trần Phương đã bỏ thứ gì vào trong chai nước đó, tôi không biết.

Nhưng nhìn bộ dạng của Hồ Hân, liều lượng chắc chắn không nhỏ.

Phát đề thi, tay cầm bút của tôi vô cùng vững vàng.

Mỗi môn thi, tôi đều nộp bài sớm nửa tiếng.

Không phải là không biết làm, mà là không cần thiết phải câu giờ.

Mấy dạng đề này, tôi đã nằm lòng từ lâu.

Trần Phương đợi bên ngoài, mỗi lần thấy tôi ra sớm, miệng thì nói “Không sao, cố gắng hết sức là được”, nhưng trong mắt lại đầy vẻ chế giễu.

Nhưng khi nhìn thấy Hồ Hân bước ra với đôi môi nhợt nhạt, bước đi loạng choạng, sắc mặt bà ta lập tức thay đổi.

Ngày thi thứ hai.

Tình trạng của Hồ Hân có khá hơn một chút, nhưng ánh mắt Trần Phương nhìn tôi lại thêm một tầng dò xét.

“Nguyệt Nguyệt, chai nước tăng lực hôm qua dì đưa có ngon không?”

“Con để quên trên bồn rửa tay ngoài nhà vệ sinh rồi, quên không lấy vào.”

Tôi nói một cách thản nhiên, nhìn thẳng vào mắt bà ta.

Sự nghi ngờ nơi đáy mắt bà ta tan đi đôi chút.