Ngày thường, phụ thân không có chuyện gì là không thuận theo ta, có thứ gì tốt cũng đều là người đầu tiên đưa đến chỗ ta, bởi vậy ta cũng trở thành tồn tại đặc biệt nhất trong phủ.
Cái gọi là đặc biệt, chính là trên dưới cả phủ, kể cả chính phụ thân cũng vậy, đều vô thức phải nhìn sắc mặt ta.
Ta khẽ gật đầu, gọi một tiếng “phụ thân”, quy quy củ củ.
Phụ thân đã sớm quen với quy củ của ta trước mặt ông, vẫn cười nói: “Ta và mẫu thân con có chuyện muốn bàn, con ra ngoài trước đi.”
Ta dịch người, nhường ra án thư phía sau lưng: “Phụ thân cứ xem thư hòa ly trước đã.”
Phụ thân khẽ nhíu mày, nhưng cũng không nói gì, đi tới trước án thư, cúi đầu nhìn lá thư hòa ly ấy.
Khi nhìn thấy dòng “Mang theo trưởng nữ Lâm Hân Hy rời phủ, theo mẫu thân sống cùng”, phụ thân đột nhiên ngẩng đầu, không thể tin nổi mà nhìn ta:
“Con muốn đi theo nàng ấy?”
Ta bình tĩnh đón lấy ánh mắt phụ thân: “Mong phụ thân thành toàn.”
“Không được!” Phụ thân không chút do dự quát lạnh, “Con là con gái nhà họ Lâm ta, sao có thể đi theo nàng ấy được!”
“Nhưng con cũng là con gái của mẫu thân.”
“Nàng ta đâu phải thân nương của con!”
“Từ ngày người ghi tên con dưới danh nghĩa mẫu thân, người ấy đã là mẹ con.”
Phụ thân còn muốn nói gì đó, nhưng rồi lại chẳng biết nên nói gì.
Cuối cùng, người sai hạ nhân mời di nương tới.
“Tôn thị là thân mẫu của con, việc này cũng phải để bà ấy biết.”
Khi di nương đến, sắc mặt bà ta đầy lo lắng, búi tóc đã rối tung, những cây trâm vàng cùng chuỗi ngọc trên đầu cũng lệch nghiêng xiêu vẹo, tán loạn khắp nơi.
Bà ta xách váy chạy vào, vừa bước qua cửa đã nắm chặt tay ta, mắt đỏ hoe mà nói: “Hân Hy, con là nữ nhi của nương, con không thể đi được a!”
Có lẽ giờ phút này bà ta thật lòng thật dạ, cũng có thể giống như trước kia, chỉ đang diễn trước mặt phụ thân một người mẹ đáng thương mất con gái, nhưng ta đã lười phân biệt.
Ta từng chút rút tay mình ra khỏi tay di nương: “Di nương nói sai rồi, hiện giờ con là nữ nhi của mẫu thân.”
“Không, Hân Hy, không phải thế.” Di nương vừa khóc vừa lắc đầu, “Hân Hy, con là nữ nhi của ta, ta là nương con, là thân nương của con a!”
“Nếu người nói người là nương của con, vậy người đã làm gì cho con?” Ta bình tĩnh nhìn vào mắt di nương mà hỏi.
“Ta…” Di nương há miệng, nhưng lại không thốt ra được một lời.
Bà ta cố gắng nghĩ ngợi, song dường như chẳng nhớ nổi điều gì.
Ta cười cười: “Chi bằng để con nói thay.”
Di nương ngẩn ra, nghi hoặc nhìn ta.
“Người để con bị đông cứng cả một đêm trong trời tuyết, chỉ vì bước vào được cổng lớn Lâm phủ.”
“Người đẩy con, khi ấy vừa mới vào phủ, sang chỗ mẫu thân, chỉ để ở trước mặt phụ thân lưu lại một hình tượng rộng lượng.”
“Người mượn cớ nhớ nhung con mà để phụ thân thương xót cảnh hai mẹ con chia lìa, khiến phụ thân ngày ngày lưu lại qua đêm, chỉ vì muốn sinh một đứa con trai.”
“Ngay cả những năm ở bên ngoài, người cũng chưa từng cho con một sắc mặt tốt, chỉ vì con là nữ nhi vô dụng.”
Phụ thân nghe những lời của ta, không thể tin nổi mà nhìn sang di nương.
Ta bật cười khẩy: “Phụ thân cần gì phải làm bộ làm tịch như vậy, những tâm cơ của di nương chẳng lẽ phụ thân không biết? Hay là phụ thân vẫn luôn tự lừa dối chính mình?”
Sắc mặt phụ thân lúc xanh lúc đỏ, khó coi đến cực điểm.
“Di nương nay đã đứng vững trong phủ, lại sinh được con trai, lúc này mới nhớ tới đứa con gái như con, có phải đã quá muộn rồi không?”
Ta lấy từ trong tay áo ra một cuộn giấy, mở ra, đặt bên cạnh thư hòa ly.
Ba chữ lớn “Thư đoạn thân” đập vào mắt, ba người trong phòng đều kinh hãi vô cùng.
“Giữ con lại trong phủ chẳng qua chỉ thêm oán hận, vậy nên phụ thân, đoạn thân đi.”

