Ta nhìn đôi mắt khô cạn như đáy giếng của mẫu thân, không hỏi thêm gì, chỉ giẫm lên chiếc thang mà treo đôi đèn lồng đỏ chói mắt ấy lên mái hiên đổ nát.

Gió tuyết gào thét suốt một đêm, thổi cho đôi đèn lồng đỏ như hai đốm quỷ hỏa cháy rực trên bãi mộ hoang.

Sáng hôm sau, tuyết đọng vẫn chưa tan.

Đầu ngõ hẻm xác xơ bỗng vang lên một tràng vó ngựa dồn dập như muốn chấn vỡ cả lớp tuyết tàn.

Ta run tay, kéo cánh cổng viện lung lay sắp đổ mở ra một khe nhỏ.

Mấy chục kỵ binh cấm quân khoác giáp nặng, bên hông đeo đao chém ngựa do hoàng gia ban tặng, bao vây chặt chẽ căn nhà hoang tàn của ta.

Người đàn ông đi đầu xoay mình xuống ngựa, đứng trước cửa. Áo choàng màu huyền đen phần phật trong gió.

Bộ giáp lạnh lẽo trên người hắn, phản chiếu ánh sáng âm u trên nền tuyết, càng thêm rợn người.

Ta nhớ đến cái chết của cha, theo bản năng lùi lại, gót chân vấp một cái, ngã nặng nề vào bùn nước và mảnh băng trong sân.

Người đàn ông thấy vậy, mày khẽ nhíu, theo bản năng bước lên một bước.

“Đừng tới gần!” Ta lăn lộn bò dậy lùi về sau, đến cả lòng bàn tay bị cọ rách da cũng chẳng hay biết.

“Đừng giết mẹ ta… xin các người đừng giết mẹ ta…”

Ta dang rộng hai tay, chắn trước cửa.

Chiếc ủng quân của người đàn ông đang khựng giữa không trung, cứng đờ tại chỗ.

Hắn giơ tay ra hiệu cho đám kỵ binh phía sau lui khỏi viện, rồi hạ giọng:

“Đừng sợ, ta là thống lĩnh cấm quân Lục Diêm, phụng mệnh bệ hạ, thay người đến thực hiện ước hẹn cũ…”

Cánh cửa phòng kẽo kẹt mở ra, mẫu thân ta thần sắc bình tĩnh.

“Lục thống lĩnh, mời vào nói chuyện.”

Người đàn ông vừa rồi còn mang vẻ mặt lạnh lùng, sát khí đằng đằng, sau khi nhìn rõ gương mặt mẫu thân ta, lại không giấu được kích động.

“Phu nhân họ Thẩm?”

Vị thống lĩnh cấm quân này, vậy mà là cố giao sinh tử của cha ta năm xưa.

“Phu nhân… Người vẫn còn sống sao?”

Thanh âm Lục Diêm run lên.

“Ngọn đại hỏa năm ấy, cả kinh thành đều tưởng người đã…”

Hắn ngừng lại, ánh mắt nóng ruột quét qua căn nhà tranh, vội vàng hỏi:

“Lý ca đâu? Năm đó huynh ấy cùng người mất tích trong trận hỏa ấy, có phải cũng còn sống không? Lý ca ở đâu?”

Mẫu thân ta theo ánh mắt hắn, nhìn về vũng máu đông cứng trong sân.

“Chàng ấy đã chết rồi.” Thanh âm mẫu thân ta không gợn một chút ba động, “Bị Trường Lạc quận chúa đánh gãy xương giữa phố.”

Toàn thân Lục Diêm chấn động, thanh đao chém ngựa bên hông đã tuốt ra nửa tấc.

“Mụ độc phụ Mộ Dung Lung kia… Ta lập tức đi chém ả, đòi mạng cho Lý ca!”

Hắn bỗng đứng phắt dậy, mang theo sát khí kinh người định xông ra ngoài.

“Cất đao lại đi.” Mẫu thân ta đột ngột lên tiếng,

“Hiện giờ triều đình tranh đấu đến mức ngươi chết ta sống, chiến sự phía tây nam đang căng, bệ hạ đích thân ra trận, chỉ sai ngươi giữ kinh thành. Cho dù ngươi thật sự có thể phá được thiết kỵ của Tạ Ngộ, bỏ cả mạng mình để giết Mộ Dung Lung, chẳng phải sẽ phụ lòng tin của bệ hạ đối với ngươi sao?”

Động tác của Lục Diêm cứng ngắc khựng lại. Hắn cúi đầu xuống.

Trong đời, hai chữ trung nghĩa, thật sự khó vẹn toàn.

Sau vài nhịp thở, ánh mắt hắn chấn động.

“Người ở chốn hẻo lánh này mà lại tường tận mọi việc trong triều đến thế…”

Mẫu thân ta ôm lấy ta, ánh mắt vượt qua trùng trùng núi non, dừng lại nơi phương hướng kinh thành.

Hoàng hôn đỏ như máu, phủ lên sườn mặt bà một tầng viền vàng nhàn nhạt, cũng chiếu sáng nụ cười mờ nhạt nơi khóe môi bà.

“Làm phiền bệ hạ bận lòng.” Thanh âm bà rất khẽ, như gió lướt qua lá khô,

“Trước kia ta chỉ là… không nỡ rời bỏ sự thanh tĩnh này.”

Bà khựng lại, siết ta vào lòng chặt hơn đôi chút, cằm tựa lên đỉnh đầu ta.

Một lúc lâu sau, bà mới lại mở miệng, trong giọng cuối cùng cũng lộ ra một tia run rẩy khó nhận ra: