Giọng châm chọc của khuê mật truyền đến rõ ràng.
“Đúng là biết giả bộ, quỳ một chút đã không nổi rồi à? Chẳng lẽ đã đoán chắc mấy ngày nay phụ hoàng sẽ thắng trận trở về, cố tình bày ra bộ dạng này!”
Quý Phi hừ lạnh một tiếng,
“Đi lấy hương liệu lại đây, đốt lên cho Từ Tần tỉnh táo tinh thần!”
Hương vừa châm, ngoài cửa một cung nữ cuống cuồng chạy vào.
“Hoàng thượng đã trở về!”
Ánh mắt Quý Phi lập tức sáng lên, nàng ta ôm bụng, vội vã ra cửa cung nghênh đón.
Thời cơ đã đến.
Ta điều chỉnh tư thế cho ngay ngắn, nhanh nhẹn ló ra nửa cái đầu.
“Á! Từ Tần chảy máu rồi! Đứa bé lộ đầu rồi! Quý Phi nương nương, người mau nhìn đi!”
Khuê mật trong bụng Quý Phi thét chói tai.
“Mẫu thân! Đừng để nàng sinh ở đây! Trong hương liệu có xạ hương! Nếu phụ hoàng biết hình tượng của ta trong lòng người không hoàn mỹ thì làm sao đây!”
Sắc mặt Quý Phi biến đổi dữ dội, nàng ta lập tức ra lệnh nghiêm khắc.
“Đưa Từ Tần từ cửa sau về ngay! Còn nữa, mau mời thái y, nhất định phải bảo toàn thai nhi cho bản cung, dù hôm nay có sinh ra một đứa! Cũng phải nhét hết trở vào cho ta!”
Đám cung nhân run lẩy bẩy nâng mẹ ta dậy, ta nhân thế một hơi trượt hẳn ra ngoài.
Lão thái y bế lấy ta.
Vừa tiếc nuối vừa rối rắm.
“Công chúa, xin lỗi rồi! Muốn trách thì trách thân phận của mẫu thân ngươi quá thấp hèn đi!”
Ta ngoan ngoãn vô cùng, cũng chẳng khóc, chỉ ngoái đầu nhìn người mẹ yếu ớt một cái.
Sau đó há to miệng, khóc ra tiếng đầu tiên.
Đệ đệ muội muội sau khi nhận được tín hiệu của ta, theo đúng quy trình đã bàn trước với nhau.
Lần lượt thuận theo nước ối trơn tru trườn ra ngoài.
Lão thái y nhìn kỹ một cái, đôi mắt lập tức trừng to.
…
Quý Phi dẫn theo một đám hạ nhân hớn hở đi đến cửa cung.
“Người mà Hoàng đế trở về chiến thắng muốn gặp đầu tiên nhất định là ta!”
Thế nhưng nàng ta chỉ thấy sắc mặt Hoàng thượng âm trầm đến mức như có thể nhỏ máu, hoàn toàn chẳng có khí thế khải hoàn trở về.
Quý Phi chỉ thấy kỳ quái.
Thái giám bên cạnh Hoàng thượng thấp giọng bẩm báo.
“Trận này tuy thắng, nhưng trên đường hồi cung gặp phải ám toán, cái… cái đó của Hoàng thượng… không còn nữa.”
Khuê mật bật cười thành tiếng.
“Ta đã biết mà! Ta cố ý rút trúng đại thắng để phụ hoàng xuất chinh, sau này trong mắt người chỉ có một mình ta là công chúa thôi, ha ha ha ha ha!”
Sắc mặt Quý Phi không còn chút huyết sắc.
Thân hình Hoàng thượng cũng sững lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía bụng Quý Phi, đang định mở miệng.
Một đám thái y đã loạng choạng chạy tới, quỳ rạp xuống đất đồng loạt, giọng run bần bật.
“Hoàng thượng! Đại Sở được trời phù hộ a! Từ Tần sinh rồi!”
“Là một vị công chúa và… mười hai vị hoàng tử!”
5
Hoàng thượng vui mừng đến mức quá đỗi, bước chân loạng choạng đi về phía Từ Tần.
Đập vào mắt đầu tiên chính là mười hai hoàng tử nằm trong tã lót, xếp ngay ngắn tề chỉnh, da thịt non mềm như ngọc, hơi thở bình ổn.
Trong điện, thái y và cung nữ quỳ đầy một đất, giọng run rẩy.
“Chúc mừng Hoàng thượng! Chúc mừng Hoàng thượng! Mười ba đứa trẻ do Từ Tần nương nương sinh ra, một công chúa và mười hai vị tiểu hoàng tử! Đứa nào đứa nấy đều khỏe mạnh, không ai yếu ớt cả!”
Bạo quân đã tuyệt tự nhiều năm, bỗng siết chặt nắm tay, vành mắt đỏ lên.
Hắn không có con nối dõi hơn mười năm, triều đình rung chuyển, tông thất thì như hổ rình mồi.
Giờ đây một lần được mười hai hoàng tử, quả thực là trời cao thương xót.
“Được! Được! Được! Truyền chỉ của trẫm, Từ Tần sinh hạ long tự có công, lập tức phong làm Từ Quý Phi, ban ở tại Trường Xuân Cung! Mười hai vị hoàng tử này, đều do chính trẫm đích thân nuôi dạy!”
Vừa dứt lời, hắn liền nóng lòng nhìn về phía vị hoàng tử ở giữa, người có hơi thở ổn định nhất, trong đáy mắt đã không che giấu nổi sự thiên vị.

