Mà sau khi học xong đại học, đi làm rồi, tôi cũng gần như không còn liên lạc mấy với nhà nữa.
Đến đây hệ thống kết thúc thanh toán, kết quả đưa ra là bố mẹ nợ tôi chín vạn năm ngàn tệ, và lập tức tiến hành tổng hợp chuyển khoản.
Bên dưới mọi người xôn xao một trận, như thể không ngờ lại là kết quả này.
Dù sao trong mắt người ta, có hai anh trai hẳn phải là một chuyện rất hạnh phúc.
Sao đến lượt tôi lại thành thê thảm như vậy?
Rất nhanh điện thoại tôi đã nhận được hơn ba vạn tệ, sáu vạn còn lại, chỉ cần đợi trên tay bố mẹ có tiền đến nơi là sẽ chuyển qua cho tôi.
Mẹ tôi thấy mình một đồng cũng không còn, khóc đến thảm thiết, nói mình xui xẻo, sao lại sinh ra một đứa con gái đòi nợ.
Hệ thống hoàn tất thanh toán thì cũng hết tác dụng, hai anh trai mất đi vẻ hống hách lúc nãy, thái độ cũng mềm xuống.
“Em út, dù mẹ làm không đúng, nhưng bà ấy dù sao cũng là mẹ của em mà. Khoản tiền này là tiền chữa bệnh của mẹ, em chẳng lẽ nỡ nuốt riêng tiền cứu mạng của mẹ sao?”
【điểm chốt trả phí】
【Chương 5】
5.
Tôi không để ý đến bọn họ, chỉ tự mình thu dọn đồ đạc, định rời khỏi nơi này.
Đám người này căn bản không hề ý thức được mình sai ở đâu.
Bọn họ kéo tôi đến đây để dùng hệ thống ân tình, điều đó chứng tỏ bọn họ vốn chẳng bận tâm đến tổn thương mình từng gây ra cho tôi, thậm chí còn cho rằng họ vẫn có ơn với tôi.
Người ta ai cũng nói gia đình có anh em là tốt, có anh trai sẽ cưng chiều, chăm sóc em gái.
Nhưng ở chỗ tôi thì chưa từng được trải nghiệm.
“Là chính các người nói, đợi hệ thống thanh toán xong, chúng ta xem như cắt đứt quan hệ hoàn toàn, không cần liên lạc nữa.”
“Ai được bố mẹ thiên vị, ai được cho nhiều tiền nhất các người đều biết, những lời này không nên nói với tôi, đi mà nói với chính các người đi.”
Bố mẹ có thể làm được chuyện ném tôi sang nhà người khác mười mấy năm không quan tâm không hỏi, tôi cũng có thể.
Tôi làm như vậy cũng chỉ là lấy gậy ông đập lưng ông mà thôi.
Hai anh trai thấy tôi thật sự muốn đi, suýt nữa phát điên, điên cuồng dùng đạo lý luân thường đạo lý ra để nói tôi không nên tuyệt tình như vậy.
Tôi hết nói nổi rồi, cứ nhất định phải bám chặt lấy tôi không buông sao?
“Không có tôi, chẳng phải bố mẹ vẫn còn hai đứa con trai hiếu thảo các anh chăm sóc khi ốm đau sao? Bám lấy tôi làm gì? Cái nhà này đã không còn liên quan gì đến tôi nữa rồi.”
Mẹ tôi giữ chặt tôi, không cho tôi đi, cùng với anh tôi liên tục PUA tôi.
“Con dựa vào cái gì nói không liên quan đến con, tôi bị bệnh cũng là vì con! Vì sinh con ra nên thân thể tôi mới không tốt, con còn không nhận tôi là mẹ, chọc tôi tức đến phát bệnh!”
“Bố con cũng vậy, ngày con đòi cắt đứt quan hệ bỏ đi, ông ấy bị con tức đến ngã lăn ra đất. Đến lúc tỉnh lại thì bị đột quỵ liệt rồi, ngay cả nói cũng không nói rõ được.”
Thật sự hết chịu nổi, chuyện gì cũng đổ lên đầu tôi. Mỗi năm thời gian tôi ở cùng họ chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trong khoảng thời gian ngắn như thế mà tôi đã có thể hại họ thành ra như vậy, vậy thì tôi đúng là khá lợi hại.
“Hệ thống đều đã tính xong rồi, còn kéo tôi không buông làm gì?”
Nhưng không ngờ, ngay lúc này hệ thống vốn đã tắt màn hình lại bỗng sáng lên lần nữa, bắt đầu tiến hành tính toán.
Mẹ tôi như thể nhìn thấy hy vọng cực lớn.
“Thấy chưa! Tôi đã nói rồi, tôi và bố con biến thành thế này đều là do con hại! Hệ thống cũng có phản ứng rồi! Con cứ chờ mà đền tiền đi!”
Tôi cũng bị lời bà ta làm cho hoảng sợ, chẳng lẽ cái hệ thống này thật sự muốn tính luôn chuyện này lên đầu tôi?
Nhưng xem ra là tôi lo xa rồi, hệ thống sẽ giải đáp các dị nghị do người được liên kết đưa ra, và thứ nó phát ra vẫn là ký ức của bố tôi.

