Phu quân muốn nạp biểu tẩu góa chồng làm bình thê, ta hòa ly, chuyển đi vét sạch Hầu phủ

Phu quân của ta, Vĩnh An hầu Tiêu Vọng Nhạc, mặt mày hớn hở từ bên ngoài trở về.

Sau lưng chàng, là chiếc kiệu nhỏ chở biểu tẩu mới góa Lâm Nhược Đường, chuẩn bị rước nàng vào cửa làm bình thê.

“Phu nhân, Nhược Đường vào cửa rồi, nàng phải rộng lòng gánh vác…”

Lời chàng nghẹn cứng ngay nơi cuống họng.

Bởi thứ lọt vào mắt chàng, không phải hỷ đường đèn hoa rực rỡ, mà là một — Hầu phủ trống rỗng đến tận cùng.

Tấm biển ngự ban treo ở chính sảnh, không còn.

Bình cổ trân quý đặt trên đa bảo cách, không còn.

Ngay cả chiếc thái sư ỷ gỗ tử đàn mà chàng thường thích ngồi nhất, cũng không còn.

Cả tòa Hầu phủ, tựa như vừa bị đạo tặc quét sạch, chỉ còn lại những mảng tường trơ trọi và lớp bụi xám phủ đầy đất.

Ta đứng giữa sân, chỉ huy mấy trăm tên phu tráng lực lưỡng, đang khiêng một vại nước lớn chất lên xe.

“Tiêu Vọng Nhạc, chàng về rồi à.”

Ta phủi phủi bụi trên tay, cười nhạt như mây nhẹ gió thoảng:

“Nếu chàng đã muốn nạp bình thê, vị trí chủ mẫu Hầu phủ này, ta nhường cho biểu tẩu.”

“Nhưng trong Hầu phủ này, từ ngọn cỏ thân cây đến gạch ngói vách tường, đều do của hồi môn của ta sắm sửa.”

“Người, ta không cần nữa; đồ vật, tất nhiên ta phải mang đi.”

“À đúng rồi, trên người chàng bộ trường bào vân cẩm này, cũng là do hiệu vải nhà ta cung ra.”

“Cởi xuống!”

1

Tiêu Vọng Nhạc cứng đờ tại chỗ, như pho tượng đá bị gió mài mòn.

Trong chiếc kiệu sau lưng chàng, Lâm Nhược Đường dường như cũng nhận ra có điều không ổn.

Một bàn tay thon mảnh vén rèm kiệu, lộ ra khuôn mặt nhỏ đẫm lệ như hoa lê gặp mưa.

“Tiêu lang, sao vậy? Chẳng lẽ tỷ tỷ không muốn cho muội vào cửa?”

Giọng nói mềm ngọt, như thể nàng chịu tủi nhục lớn lao lắm.

Nếu là thường ngày, Tiêu Vọng Nhạc đã sớm xông tới mắng ta không hiểu chuyện.

Nhưng lúc này, chàng chỉ có thể trợn tròn mắt, chỉ vào sân viện trống trơn, đầu ngón tay run rẩy.

“Thẩm… Thẩm Thanh Thu, nàng điên rồi sao?”

“Đây là Hầu phủ! Là phủ đệ ngự tứ! Nàng đang làm cái gì vậy!”

Ta sửa lại ống tay áo vốn chẳng hề có nếp nhăn, thần sắc thản nhiên.

“Hầu gia mắt kém rồi.”

“Ta không điên, ta chỉ đang dọn chỗ cho tân nhân.”

“Hầu gia đã muốn nạp biểu tẩu làm bình thê, nói là để chăm nom cô nhi quả phụ.”

“Thiếp đây lòng dạ mềm nhất, đã muốn thành toàn cho hai người tình thâm nghĩa trọng, dĩ nhiên phải đi cho sạch sẽ gọn gàng.”

Tiêu Vọng Nhạc tức đến mặt mày tái xanh, sải bước lao tới.

Bởi ngay cả một viên gạch xanh lát đường cũng đã bị ta nạy đi hết, dưới chân toàn bùn đất.

Chàng lún sâu lún cạn, khó khăn lắm mới tới trước mặt ta, đôi ủng đã lấm bết đầy bùn nhão.

“Dọn chỗ? Nàng dọn chỗ mà nạy luôn cả gạch nền?”

“Nàng tháo luôn cả cửa chính của chính sảnh?”

“Thẩm Thanh Thu, nàng còn biết xấu hổ hay không!”

Ta cười lạnh một tiếng, từ trong tay áo rút ra một quyển sổ dày cộp.

“Xấu hổ? Tiêu Vọng Nhạc, chàng cũng xứng nói chuyện xấu hổ với ta à?”

“Gạch nền này, là năm thứ hai ta gả vào, chê cái cũ quá tàn, ta bỏ một ngàn lượng bạc, từ Tô Châu chở kim chuyên về.”

“Cánh cửa chính sảnh này, là gỗ hoa lê, năm thứ ba sinh thần của ta, tự ta bỏ tiền thay.”

“Còn cả xà nhà trên đầu chàng nữa, năm năm trước bị mối mọt đục rỗng, cũng là ta bỏ trọng kim mua gỗ nam mộc đổi lại.”

Ta khép sổ lại, khẽ khàng vỗ vỗ lên ngực chàng.

“Tòa Hầu phủ này, ngoài mảnh đất là hoàng thượng ban cho.”

“Những thứ xây trên đó, lát trên đó, bày trong đó, dùng trong đó — món nào chẳng mang họ Thẩm?”

“Đã là thiếp phải đi, đồ thuộc về thiếp, thiếp đương nhiên phải mang đi.”

“Chẳng lẽ để lại cho chàng cầm tiền của thiếp, đi nuôi tiểu kiều thê của chàng?”

“Nhà họ Thẩm ta có giàu, cũng không có quy củ giúp người khác nuôi ‘nữ nhân hoang’!”

Tiêu Vọng Nhạc bị ta chặn họng, cứng miệng không đáp nổi một lời.

Lâm Nhược Đường lúc này đã xuống kiệu, giẫm lên bùn lầy khắp đất, càng khóc dữ hơn.

“Tỷ tỷ, muội biết tỷ không thích muội, nhưng tỷ cũng không cần nhục nhã biểu ca như vậy…”

“Nhà đều bị dỡ ra thế này, sau này biểu ca ở đâu đây?”

Ta quay đầu, từ trên xuống dưới liếc nàng một lượt.

“Ở đâu ư?”

“Biểu tẩu chẳng phải giỏi nhất ‘hồng tụ thiêm hương’ sao?”

“Hầu phủ tuy đã trống, nhưng tường còn đó, mái còn đó.”

“Hai người các ngươi, vừa hay có thể lấy trời làm chăn, lấy đất làm chiếu, mà thong thả ôn chuyện cũ tình xưa.”

“Còn nhục nhã?”

Ánh mắt ta lạnh băng, quát sắc:

“Người đâu! Đập nát chiếc kiệu kia cho ta!”

“Chiếc kiệu đó cũng là vật trong đồ hồi môn của ta, ta không cho phép thứ bẩn thỉu ngồi lên!”

2

Theo một tiếng ra lệnh của ta.

Mấy tên gia đinh thân hình vạm vỡ lập tức xông lên.

“Các ngươi dám!” Tiêu Vọng Nhạc quát lớn.

Nhưng chẳng ai để ý đến chàng.

Đám gia đinh này đều là người ta mang từ nhà họ Thẩm sang làm của hồi môn, lĩnh tiền tháng của nhà họ Thẩm.

Trong mắt họ chỉ có đại tiểu thư, chẳng có cái gọi là Hầu gia.

“Rắc!” một tiếng vang chát.

Chiếc kiệu nhỏ tinh xảo bị đập nát tươm.

Lâm Nhược Đường sợ đến thét lên, trốn ra sau lưng Tiêu Vọng Nhạc.

Tiêu Vọng Nhạc tức run người, chỉ tay vào ta:

“Phản rồi! Phản rồi!”

“Thẩm Thanh Thu, ta là phu quân của nàng! Là trời của nàng!”

“Nàng dám đại nghịch bất đạo như vậy, ta sẽ hưu nàng!”

“Hưu ta?”

Ta như vừa nghe chuyện buồn cười nhất thiên hạ.

“Tiêu Vọng Nhạc, chàng cho rõ đi.”

“Là ta muốn hòa ly.”

Ta rút từ trong ngực ra một tờ hòa ly thư đã viết sẵn, thẳng tay ném vào mặt chàng.

“Ta đã ký rồi, mau ký đi.”

“Ký xong, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Tiêu Vọng Nhạc nắm tờ giấy, nhìn cũng không nhìn, xé nát thành từng mảnh.

“Muốn hòa ly? Nằm mơ!”

“Nàng đã bước vào cửa Tiêu gia ta, sống là người Tiêu gia, chết là ma Tiêu gia!”

“Nàng muốn mang của hồi môn chạy đi? Đừng hòng!”

Ta nhìn những mảnh giấy bay lả tả trong không trung, chẳng hề tức giận.

“Không sao, xé một tờ, ta còn mười tờ.”

“Xuân Đào, đưa thêm cho Hầu gia một tờ.”

Nha hoàn Xuân Đào lập tức dâng lên một tờ hòa ly thư mới tinh.

Ta ung dung nói:

“Tiêu Vọng Nhạc, chàng tưởng chàng không ký thì ta không có cách à?”

“Mấy năm nay, chi tiêu của Hầu phủ, từng khoản ta đều ghi rõ ràng.”

“Chàng nợ ta, đâu chỉ một tòa trạch viện.”

Ta quay người, hướng về đám phu đang chuyển đồ mà gọi lớn:

“Làm nhanh lên!”

“Cái giường bạt bộ ở đông sương phòng, lúc tháo nhớ cẩn thận, đó là gỗ tử đàn!”

“Mấy cây trà hoa thập bát học sĩ trong vườn, đào cả đất mang đi!”

“Bếp trong nhà, tháo cái nồi sắt xuống, đó cũng là tinh thiết thượng hạng!”

Tiêu Vọng Nhạc nhìn đám người bận rộn, tròng mắt như sắp rơi ra.

“Nàng… nàng đến cả bếp cũng tháo?”

Ta quay đầu cười rực rỡ với chàng:

“Tất nhiên.”

“Cái nồi sắt hai tai này, ta mua hết năm lượng bạc.”

“Ta đem cho chó ăn còn hơn để lại cho chàng nấu cơm.”

Lúc này, mấy phu đang khiêng một chiếc đa bảo cách khổng lồ đi ngang qua.

Tiêu Vọng Nhạc tinh mắt, liếc một cái đã thấy trên đó có một nghiên mực.

“Đó là nghiên Đoan của ta! Là đồ gia truyền nhà ta!”

Chàng lao tới định cướp.

Ta ra hiệu bằng ánh mắt cho hộ vệ bên cạnh.

Hộ vệ lập tức chặn chàng lại.

Ta bước tới, cầm nghiên mực lên, ước lượng trong tay.

“Đồ gia truyền?”

“Tiêu Vọng Nhạc, trí nhớ chàng kém rồi à?”

“Nghiên Đoan gia truyền thật, ba năm trước đã bị chàng đem cầm trả nợ cờ bạc rồi.”

“Cái này, là ta sợ chàng làm mất mặt Hầu phủ, bỏ trọng kim mua ở tiệm cổ ngoạn về làm đồ thay thế.”

“Tuy là hàng giả, nhưng cũng trị giá năm trăm lượng bạc.”

“Đã là thứ chàng thua mất, thì không còn thuộc về chàng nữa.”

Nói xong, tay ta buông lỏng.

“Choang!”

Chiếc nghiên Đoan trị giá năm trăm lượng rơi xuống đất, vỡ thành bốn năm mảnh.

Tiêu Vọng Nhạc đau lòng kêu thảm, suýt ngất.

“Thẩm Thanh Thu! Con đàn bà đanh đá! Đồ phá của!”

Ta lạnh lùng nhìn chàng:

“Phá của? Ta phá là của nhà họ Thẩm ta.”

“Nhà họ Tiêu các ngươi, còn gì để phá sao?”

3

Lâm Nhược Đường thấy cứng không xong, bắt đầu mềm mỏng.

Nàng đảo mắt, bước đến trước mặt ta, “bịch” một tiếng quỳ xuống.

“Tỷ tỷ, ngàn sai vạn lỗi đều là lỗi của muội.”

“Tỷ đừng vì muội mà giận dỗi Tiêu lang.”

“Nếu tỷ thật sự không dung nổi muội, muội… muội đi là được.”

Nói rồi, nàng làm bộ muốn đâm đầu vào khung cửa.

Đương nhiên, cái khung cửa đó đã bị ta tháo rồi, chỉ còn bức tường trơ trụi.

Tiêu Vọng Nhạc vội kéo nàng lại, đau lòng vô cùng.

“Nhược Đường, nàng làm gì vậy!”

“Người nên đi là con độc phụ này!”

Lâm Nhược Đường khóc như mưa, quay sang nhìn ta:

“Tỷ tỷ, cầu xin tỷ, chừa cho Tiêu lang chút thể diện đi.”

“Hầu phủ bị dọn trống thế này, sau này Tiêu lang làm sao đứng chân ở kinh thành?”

“Tỷ cũng là chủ mẫu Hầu phủ, Hầu phủ mất mặt, tỷ cũng chẳng vẻ vang gì đâu.”

Ta không thể không bội phục thủ đoạn của nữ nhân này.

Từng câu từng chữ đều như đang nghĩ cho Tiêu Vọng Nhạc, nhưng từng câu từng chữ đều đang trách ta không hiểu chuyện.

Ta cười khẩy một tiếng:

“Biểu tẩu nói hay thật.”

“Nếu biểu tẩu thương Tiêu Vọng Nhạc như vậy, hay là biểu tẩu bỏ tiền, sắm sửa lại Hầu phủ đi?”

Sắc mặt Lâm Nhược Đường cứng lại:

“Muội… muội một thân cô nhi quả phụ, lấy đâu ra tiền…”

Ta gật đầu:

“À, không có tiền à.”

“Không có tiền mà còn ở đây ra vẻ oai phong cái gì?”

“Đã không có tiền thì im miệng.”

Ta quay người, tiếp tục chỉ huy dọn nhà.

“Đi, dắt hết ngựa trong chuồng hậu viện đi.”

“Mấy con Hãn Huyết Bảo Mã đó là quà sinh thần phụ thân ta tặng.”

“Cả cỏ trong máng nữa, là thức ăn tinh thượng hạng, cũng mang đi, đừng để rẻ cho ngựa hoang bên ngoài.”

Nghe ta nói dắt ngựa, Tiêu Vọng Nhạc hoàn toàn cuống lên.

Đó là phương tiện đi lại của chàng, cũng là vốn liếng để chàng khoe khoang trước đám hồ bằng cẩu hữu.

“Thẩm Thanh Thu! Ngựa nàng không được động!”

“Đó là tọa kỵ của ta!”

Ta chẳng buồn để ý:

“Tọa kỵ của chàng? Đó là ngựa của ta.”

“Nếu chàng muốn cưỡi, đi cưỡi con lừa kia.”

“À đúng rồi, con lừa đó cũng là ta mua về kéo cối xay.”

“Vậy chàng cứ đi bộ đi.”

Lúc này, quản sự phụ trách dọn thư phòng chạy tới.

“Tiểu thư, sách trong thư phòng, có mang đi không ạ?”