“Đã làm ba lần xét nghiệm, dùng các mẫu khác nhau, tại các cơ sở khác nhau. Kết quả đều giống nhau. Cô không phải con gái tôi.”

Cơ thể Tô Niệm lảo đảo, Tô Nhược Đường vội đỡ lấy cô ta.

Tô Niệm gào lên như phát điên:

“Chắc chắn là Lâm Vãn Đường mua chuộc người làm xét nghiệm! Tôi mới là người thừa kế thật sự của nhà họ Cố!”

“Đúng! Nhất định là như vậy.”

“Từ lúc sinh ra tôi đã biết mình là người nhà họ Cố. Chuyện này không thể là giả được!”

Giọng Tô Nhược Đường cũng vang lên:

“Tôi không thể nhớ nhầm! Mười bảy năm trước, ở quán bar Muse, chính là anh! Tôi nhớ rõ tên anh, Cố Diễn Chi!”

Cố Diễn Chi nhìn bà ta, ánh mắt bình tĩnh:

“Mười bảy năm trước, tôi đúng là từng đến quán bar Muse. Nhưng tối hôm đó, tôi ở lại chưa tới một tiếng rồi rời đi. Tôi không hề có quan hệ gì với bất kỳ ai.”

“Anh nói dối! Tối hôm đó anh uống rất nhiều rượu. Chính tôi dìu anh đến khách sạn! Số phòng là 1806!”

“Bà Tô.” Tôi lên tiếng, “Tối hôm đó Diễn Chi căn bản không hề thuê phòng khách sạn.”

“Anh ấy có bệnh sạch sẽ rất nặng, không phải kiểu người tùy tiện ở khách sạn. Bà nhận nhầm người rồi.”

Tô Nhược Đường sững sờ.

“Bà dựa vào đâu mà nghĩ rằng Diễn Chi sẽ vì một cô phục vụ mà phá lệ?” Tôi tiếp tục nói, “Người bà gặp không phải Cố Diễn Chi.”

“Không thể nào!”

“Bà Tô.” Giọng Cố Diễn Chi bình tĩnh nhưng không cho phép nghi ngờ, “Người tự xưng là ‘Cố Diễn Chi’ ở quán bar tối hôm đó, chúng tôi đã điều tra ra rồi.”

Tô Nhược Đường bỗng ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

“Ông ta họ Vương, tên Vương Kiến Quốc. Trước đây từng là tài xế của nhà họ Cố. Tối hôm đó, ông ta mặc quần áo của tôi, lái xe của tôi, rồi nói với người trong quán bar rằng ông ta tên là Cố Diễn Chi. Người bà gặp là ông ta, không phải tôi.”

Chân Tô Nhược Đường mềm nhũn, bà ta ngồi bệt xuống đất.

“Vương Kiến Quốc, năm nay năm mươi ba tuổi, hiện đang làm ruộng ở quê. Ông ta làm việc ở nhà họ Cố chưa tới một năm thì bị đuổi việc vì ăn cắp. Nếu bà không tin, tôi có thể sắp xếp cho hai người gặp nhau.”

Cơ thể Tô Nhược Đường run lên dữ dội.

Niềm tin suốt mười bảy năm của bà ta, trong khoảnh khắc này hoàn toàn sụp đổ.

Bà ta không phải người phụ nữ của Cố Diễn Chi.

Con gái bà ta không phải thiên kim hào môn.

“Công tử hào môn” mà bà ta lẩm bẩm suốt mười bảy năm hóa ra chỉ là một tài xế.

Một tài xế bị đuổi việc vì ăn cắp.

Một kẻ giả mạo thân phận người khác.

“Không thể nào…”

Tô Nhược Đường ngồi dưới đất, lẩm bẩm:

“Không thể nào… Rõ ràng anh ta nói anh ta là Cố Diễn Chi… Anh ta nói anh ta là người thừa kế nhà họ Cố…”

“Những gì ông ta nói đều là chuyện của nhà họ Cố.” Cố Diễn Chi nói, “Ông ta chỉ mượn tên của tôi. Ở quán bar, ông ta tự xưng là Cố Diễn Chi, dùng tên tôi lừa không ít phụ nữ. Bà chỉ là một trong số đó.”

Bà ta khóc rất lâu, khóc đến toàn thân run rẩy, khóc đến khàn cả giọng.

Tô Niệm đứng bên cạnh, không hề đỡ bà ta.

Cô ta chỉ đứng đó. Biểu cảm trên mặt từ sụp đổ biến thành mờ mịt, rồi từ mờ mịt biến thành một sự bình tĩnh trống rỗng.

“Vậy nên…”

Giọng Tô Niệm rất khẽ.

“Tôi không phải thiên kim tiểu thư gì cả. Tôi chỉ là con gái của một tài xế.”

6

Tô Nhược Đường ngồi dưới đất rất lâu. Sau khi khóc đủ, biểu cảm của bà ta thay đổi.

Không còn sụp đổ, không còn tuyệt vọng, mà là một cơn phẫn nộ gần như điên cuồng.

Bà ta đột ngột đứng dậy, chỉ vào mũi Cố Diễn Chi mà mắng:

“Nhà họ Cố các người chẳng có ai tốt đẹp cả! Tên Vương Kiến Quốc kia giả mạo tên anh để lừa tôi, anh cũng có trách nhiệm! Nếu không phải nhà họ Cố các người có tiền có thế, ai thèm giả mạo anh?”

Bà ta lại quay sang tôi:

“Còn cô nữa! Cô đắc ý cái gì? Chẳng phải cô chỉ may mắn gả cho Cố Diễn Chi thôi sao? Cô có gì ghê gớm chứ? Dựa vào đâu mà được sống trong căn nhà lớn này?”

Đúng lúc đó, chú Chu cầm báo cáo kiểm tra sức khỏe đi vào.

“Bà Tô, kết quả kiểm tra sức khỏe của bà đã có. Cơ thể bà ngoại trừ lao lực quá độ thì không có vấn đề gì.”

Tô Niệm đột ngột nhìn về phía mẹ mình:

“Mẹ? Mẹ lừa con? Mẹ không hề bị bệnh?”

Môi Tô Nhược Đường run rẩy.

“Mẹ nói mẹ bệnh sắp chết, bảo con đến tìm ba. Mẹ lừa con?”

“Niệm Niệm, mẹ…”

“Mẹ luôn lừa con!”

Giọng Tô Niệm trở nên chói tai.

“Mẹ nói với con rằng con là thiên kim nhà họ Cố, nói ba con là thiếu gia hào môn, nói mọi thứ trong cái nhà này đều là của con! Tất cả đều là giả!”

“Niệm Niệm, con nghe mẹ nói…”

“Con không nghe!”

Tô Niệm hét lên:

“Mẹ không phải mẹ con! Mẹ là kẻ lừa đảo! Mẹ lừa con cả đời!”

Cô ta xoay người bỏ chạy, lao ra khỏi phòng làm việc.

Tô Nhược Đường sững người tại chỗ, rồi đuổi theo:

“Niệm Niệm! Niệm Niệm!”

Tiếng bước chân của hai mẹ con dần xa. Phòng làm việc lại yên tĩnh trở lại.

Cẩm Sắt ngồi trên ghế, từ đầu đến cuối không nói câu nào. Con bé nhìn tôi, rồi nhìn Cố Diễn Chi, nhỏ giọng nói:

“Ba, mẹ, con về phòng trước.”

“Đi đi.”

Cẩm Niên cũng đứng dậy:

“Con cũng về đây.”

Sau khi hai đứa trẻ rời đi, Cố Diễn Chi dựa vào lưng ghế, nhắm mắt, hít sâu một hơi.

“Mệt rồi à?” Tôi đi tới, bóp vai cho anh.

“Hơi mệt.”

“Anh đã điều tra rõ từ sớm rồi?”