“Cháu chỉ thèm quá thôi, mẹ cháu không cho cháu tiền tiêu vặt, cháu thấy các bạn khác đều được mua đồ ăn vặt, cháu cũng muốn mua…”
“Cháu thực sự rất ngưỡng mộ Nguyệt Nguyệt, bạn ấy có bao nhiêu đồ ăn vặt và đồ chơi, còn cháu thì chẳng có gì cả…”
Con bé vừa nói trong tủi thân, vừa móc 36 tệ trong túi ra nhét lại vào tay tôi.
“Cô ơi cháu xin lỗi, cháu thực sự biết lỗi rồi, sau này cháu không dám nữa đâu! Cô tha cho cháu lần này được không? Cháu xin cô đừng nói chuyện này ra ngoài.”
“Trước đây cháu cũng có lấy vài lần, nhưng đã bị cháu tiêu hết rồi, sau này cháu lớn lên nhất định sẽ tiết kiệm tiền trả lại cho cô, cháu thực sự không dám nữa đâu…”
Nhìn dáng vẻ khóc lóc giàn giụa nước mắt của con bé, cuối cùng tôi vẫn mềm lòng.
Chỉ nhắc nhở Nguyệt Nguyệt, sau này hạn chế qua lại với Tiểu Vi.
“Bản chất của Tiểu Vi không được tốt lắm, tâm thuật bất chính, không thể chơi thân được.”
Nguyệt Nguyệt hiểu nửa vời gật gật đầu. Một thời gian dài sau đó, Tiểu Vi không còn đến nhà chúng tôi nữa.
3
Cho đến một tuần trước, lúc chúng tôi đang chuẩn bị ăn tối, con bé rụt rè gõ cửa nhà tôi.
“Cô ơi, bố cháu đi công tác rồi, mẹ cháu vẫn chưa tan làm, cháu ở nhà một mình sợ lắm.”
“Cháu có thể ở nhà cô một lát được không, đợi 9 giờ mẹ cháu tan làm cháu sẽ về ngay.”
Tôi thấy bộ dạng đáng thương của con bé, lại động lòng trắc ẩn.
So với trước đây, lần này con bé lễ phép hơn hẳn.
Vào nhà xong, ngoan ngoãn ngồi trên sofa, không chạm vào bất cứ thứ gì nữa.
Tôi để ý thấy con bé liếc nhìn đồ ăn trên bàn, lén nuốt nước bọt.
“Cháu ăn cơm chưa? Hay là ăn cơm ở nhà cô rồi đợi mẹ cháu nhé!”
Con bé mừng rỡ gật đầu: “Cháu cảm ơn cô ạ.”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe được từ “cảm ơn” từ miệng con bé.
Trong suốt bữa ăn, con bé cư xử nề nếp hơn trước rất nhiều.
Ăn xong là ngoan ngoãn đọc sách, làm bài tập cùng Nguyệt Nguyệt.
Đến 9 giờ, con bé lễ phép chào tạm biệt chúng tôi rồi về nhà.
Cứ như biến thành một người khác…
Đợi con bé đi khỏi, tôi theo phản xạ mở ví ra kiểm tra, thấy tiền không thiếu một xu mới lén thở phào nhẹ nhõm.
Chồng tôi, Lâm Tiêu, lại cười nhạo tôi quá mức cẩn thận: “Ây dà vợ ơi, em làm lố quá rồi đấy, trẻ con đứa nào chẳng có lúc phạm lỗi, biết sai mà sửa là tốt rồi.”
“Em không thể vì người ta phạm một chút lỗi mà cứ dùng ánh mắt định kiến để nhìn người ta mãi được.”
“Chắc là bố mẹ con bé bận quá, không có thời gian dạy dỗ nên con bé mới nhiễm thói hư tật xấu. Lần trước em nhắc nhở con bé một câu, em xem lần này con bé biểu hiện tốt hơn hẳn rồi đấy!”
“Ai hồi nhỏ mà chẳng từng phạm lỗi này lỗi kia? Anh hồi bé còn đi moi tổ chim, hái trộm thanh mai nhà người khác cơ mà! Trẻ con là tờ giấy trắng, chỉ bảo một chút là biết đúng sai ngay thôi…”
Nhưng trong lòng tôi lại dấy lên một nỗi bất an.
Mặc dù bề ngoài con bé có vẻ hiền hòa hơn rất nhiều.
Nhưng ánh mắt của đứa trẻ này vẫn lạnh nhạt và ích kỷ y như cũ.
Tôi cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không thể nói rõ là chỗ nào.
Những ngày sau đó, ngày nào con bé cũng canh đúng giờ ăn cơm là đến gõ cửa nhà tôi.
Lần nào lý do cũng giống hệt nhau.
“Mẹ cháu tăng ca, bố cháu đi công tác…”
Cho đến khi tôi không nhịn được nữa, bèn vòng vo hỏi dò.
“Tiểu Vi này, bố cháu đi công tác bao lâu vậy? Ngày nào mẹ cháu cũng phải 9 giờ mới tan làm à? Hay mấy hôm nữa là đổi ca?”
“Ngày nào cháu cũng ăn cơm làm bài tập ở nhà cô, mẹ cháu có biết không? Cô ấy có nói gì không?”
Con bé lắc đầu: “Cháu cũng không biết bố cháu đi công tác mấy ngày.”
“Mẹ cháu trước đây 7 giờ tan làm, bây giờ 9 giờ tan làm, mẹ bảo tăng ca thêm một lúc thì kiếm thêm được 100 tệ.”

