Ta cố nén đau đớn, nhếch khóe môi: “Thượng thần nói đùa, ta là yêu quái cây cối, da thô thịt dày, chút đau đớn này… có xá gì.”
Động tác của Cố Hàn Uyên khựng lại, đột nhiên luống cuống quay đầu đi, dường như không dám nhìn tiếp.
Hắn cắn răng rút dao găm lại, vội vã triệt tiêu định thân chú, bước chân có chút hoảng loạn.
“Tang Tang, ta chỉ là đang trả ơn cứu mạng của nàng ấy…”
Hắn dừng lại ở cửa, không quay đầu lại: “Đợi trả xong ân tình, ta sẽ bù đắp cho nàng thật tốt.”
Ta chậm rãi đứng thẳng dậy, hồn phách mờ nhạt đến mức gần như vô hình.
Hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn ta một cái, cầm lấy bát ngọc xoay người rời đi.
“Cố Hàn Uyên.” Ta gọi hắn lại.
Hắn dừng bước, không quay đầu.
“Giọt hồn tủy này cho ả, chúng ta coi như thanh toán xong.”
“Buông tha cho ta đi.”
Bóng lưng Cố Hàn Uyên cứng đờ, giọng nói trầm khàn: “Tang Tang, đừng nháo nữa. Ta đã nói sẽ bù đắp cho nàng, những lời ngốc nghếch như thanh toán xong xuôi, sau này đừng nhắc lại nữa.”
Nói xong, hắn sải bước đi thẳng vào trong.
Ta nghe thấy từ trong phòng vọng ra giọng nói kinh hỷ của Diệp Lưu Ly: “Hàn Uyên ca ca, huynh thật tốt.”
“Tỷ tỷ, tỷ ấy… không sao chứ?”
“Không sao.”
Không sao ư?
Ta cúi đầu nhìn cái hố thủng trên ngực không cách nào khép lại được.
Hồn lực đang từng chút từng chút rò rỉ ra ngoài.
Không quá bảy ngày, ta sẽ triệt tiêu hoàn toàn.
4.
Toàn bộ thiên điện bị phong ấn bởi kết giới, ta không ra được, cũng chẳng có nơi nào để trốn.
Ta bị giam cầm trong phương thiên địa này, ngày qua ngày nhìn Diệp Lưu Ly khoác tấm da của ta, uyển chuyển nhảy múa trước mặt hắn.
Hồn phách của ta mỗi ngày một mỏng manh, ý thức cũng ngày càng hỗn độn.
Cho đến khi Thiên giới tổ chức yến tiệc Bàn Đào.
Cố Hàn Uyên định đưa Diệp Lưu Ly đi dự tiệc.
Trước lúc đi, Diệp Lưu Ly đột nhiên chạy đến trước mặt ta, nhét vào tay ta một vật.
Ta nhận ra, đó là di vật của mẫu phi Cố Hàn Uyên, thứ hắn coi trọng hơn cả sinh mạng.
Ả khóc lóc như hoa lê đái vũ: “Tỷ tỷ, xin tỷ giúp muội sửa lại miếng ngọc bội này đi, muội lỡ tay làm vỡ rồi, Hàn Uyên ca ca mà biết sẽ giết muội mất!”
Ta còn chưa kịp mở miệng, Cố Hàn Uyên đã bước vào.
“Lưu Ly, sao vậy?”
Diệp Lưu Ly làm như bị kinh hách, hét lên lùi lại một bước, điệu bộ cứ như bị ta mạnh bạo xô đẩy.
“Tỷ tỷ, muội biết tỷ hận muội, nhưng khối ngọc này là bảo vật Hàn Uyên ca ca trân quý nhất, sao tỷ có thể đập vỡ nó!”
Ả chỉ vào miếng ngọc trên tay ta, thần tình khiếp sợ xen lẫn bi thương.
Ta rũ mắt nhìn miếng ngọc bội trong tay.
Trò vu oan giá họa này, ả diễn hoài không chán.
Cố Hàn Uyên nhìn thấy mảnh vỡ trên mặt đất, hơi thở quanh thân tĩnh mịch và lạnh lẽo đến cùng cực.
Khối ngọc bội ấy, hắn từng đặt vào tay ta trong một đêm say rượu.
Hắn nói: “Tang Tang, đây là bảo vật mẫu phi ta để lại, sau này sẽ là sính lễ ta tự tay trao cho thê tử của mình.”
Dù hắn không trực tiếp tặng ta, nhưng cũng chưa từng cho phép tiên nga nào khác chạm vào, chỉ cho phép ta lau chùi giúp hắn.
Một cỗ thần uy hất văng ta ra xa, đập mạnh vào tường.
“Tang Tang! Nàng muốn chết!”
Hai mắt hắn đỏ ngầu, khí thế lệ khí bức người: “Nàng oán hận bổn quân, cứ việc trực tiếp nhắm vào ta. Chạm vào di vật của mẫu phi ta, nàng từ khi nào lại trở nên đê tiện như vậy?”
Hắn tức giận tột độ, một tay bóp chặt cổ ta, ép ta phải nhìn hắn.
Đôi mắt vốn dĩ đa tình ấy, giờ phút này lại chứa đầy sự giận dữ và thất vọng: “Nàng cứ phải dùng loại phương thức này, để giành lấy sự chú ý của ta sao?”
Ta nhìn khuôn mặt thịnh nộ của hắn, bỗng thấy thật mệt mỏi.
Còn cần giải thích sao?
Đêm đông tuyết phong sơn năm trăm năm trước, ta vì hắn, gần như hao tận tâm đầu huyết và tu vi ngàn năm, hóa về nguyên hình, kề cận héo úa.

