Con bạn thân nhất quyết bắt tôi nhận xét về đối tượng hẹn hò qua mạng của nó.

Tôi nhìn tấm ảnh, sắc mặt bình thản:

“Ca này tao biết. Phải chết tám ông đạo sĩ mới trấn áp nổi, đại hung đấy.”

Nó cãi lại: “Anh ấy chỉ là không ăn ảnh thôi! Mày cứ đi gặp người thật với tao là biết ngay!”

Đến ngày chúng nó hẹn gặp mặt, tôi bốc hai nắm gạo nếp rồi đi theo.

Vừa bước vào cửa, thấy bóng người là tôi tung gạo ngay:

“Bất kể ngươi là cái thứ gì, cú/ t ngay khỏi người bạn tao!”

Giây tiếp theo, một tấm bùa vàng dán thẳng lên trán tôi:

“Kệ thây yêu ma quỷ quái hay tà môn ngoại đạo gì, cút ngay khỏi người anh em của tao! Lui! Lui! Lui!!!”

1

Gu thẩm mỹ của bạn thân tôi bị biến dạng.

Tôi nói thật lòng đấy.

Bản thân nó thì xinh xắn, ngọt ngào như một miếng bánh kem, nhưng toàn yêu mấy hạng “ngưu quỷ xà thần”.

Tôi đã tháp tùng nó đi gặp ba đời bạn trai qua mạng rồi, bây giờ đi đâu tôi cũng phải mang theo hai nắm gạo nếp trong người cho chắc.

Nhưng sau khi nhìn thấy ảnh của anh bồ hiện tại, tôi thấy gạo nếp không còn đủ nữa, chắc tôi phải lên núi Long Hổ thỉnh thêm tám ông đạo sĩ nữa mới xong.

“Ôn Hạ! Mày nói thế là quá đáng lắm rồi đấy!”

Con bạn dỗi: “Anh ấy chỉ không ăn ảnh thôi mà, có mấy góc chụp trông vẫn đẹp lắm!”

Tôi thản nhiên:

“Thế thì mày làm thành tiêu bản đi, để chỉ ngắm mấy cái góc đấy thôi.”

Nó cứng họng, lại ôm lấy tay tôi:

“Hạ Hạ, mày đi gặp với tao là biết ngay, ngoài đời anh ấy đẹp trai lắm!”

Tôi từ chối khéo:

“Anh bồ trước mày cũng nói thế, gặp xong tao về sốt cao ba ngày chưa dứt.”

Thấy tôi cứng không được, nó bắt đầu giở trò khóc lóc:

“Thế thì tao đi một mình vậy, tao chân yếu tay mềm, ngộ nhỡ có mệnh hệ gì, chúng ta từ đây âm dương cách biệt…”

Tôi sợ nhất là cái điệu bộ này của nó, đành thở dài:

“Được rồi, nể mặt mày, ca này là ca cuối đấy nhé.”

Nó lập tức tươi cười rạng rỡ, đi chốt thời gian gặp mặt với anh kia.

Còn tôi thì âm thầm rút điện thoại, bấm vào nhóm chat có tên “Yêu ma quỷ quái mau cút đi”:

【Chủ thớt, có gạo nếp chưa? Cho tôi thêm hai cân nữa.】

Vừa nhắn xong, có người mới vào nhóm, nhắn ngay một câu:

【Chủ thớt, cho tôi ba tấm bùa vàng, năm cân gạo nếp, mười cái móng lừa đen!】

【Giao gấp, hỏa tốc, mai phải có!】

2

Hừm, mua nhiều thế?

Tôi hơi kinh ngạc, không nhịn được mà hỏi:

【Người anh em, gặp chuyện lớn à?】

Đối phương gõ chữ nhanh như chớp:

【Chứ còn gì nữa! Bạn tôi gặp phải một con ‘Bạch Cốt Tinh’ nghìn năm, tôi phải đi cứu viện đây!】

【Bạn không biết cái thứ đó đáng sợ thế nào đâu, mặt trắng bệch như xương khô! Tôi phải mua đồ phòng thân!】

Sao tôi lại không biết chứ? Tôi quá biết là đằng khác.

Từ ngày con bạn thân bắt đầu hẹn hò qua mạng, tôi đã thấu hiểu triệt để thế nào là sự đa dạng của các giống loài.

“Hạ Hạ! Hẹn thời gian rồi, tối mai nhé?”

Nó cười híp mắt:

“Anh ấy cũng là sinh viên, ở khu đại học phía Tây thành phố.”

Nói đoạn nó nháy mắt với tôi:

“Anh ấy bảo sẽ dẫn theo một người bạn, cũng là đại soái ca, chơi bóng rổ cực ngầu!

Cho mày xem video này!”

Tôi liếc qua một cái. Hừ, cái kiểu quay này thì chắc sợ tôi nhìn rõ mặt lắm đây.

“Thế nào thế nào?” Nó đầy mong đợi.

Tôi nói giọng thản nhiên:

“Chơi cũng được, trông cứ như ă/ n nh/ầm thu0/ ốc chu/ ột mà chưa chết hẳn ấy.”

“ÔN HẠ!”

Tôi giữ lấy con bạn đang sắp bùng nổ, rồi @ người mới có nickname là H trong nhóm:

【Thấy ông mua nhiều, hay là mình gộp đơn đi? Đang có mã giảm giá đấy.】

H trả lời ngay: 【OK OK, thế gửi qua chỗ tôi trước nhé? Rồi tôi đưa lại cho ông sau?】

Tôi đồng ý, kết bạn rồi gửi địa chỉ trạm nhận hàng ở trường qua.

Đối phương hiện trạng thái “đang nhập…” rất lâu.

Hồi lâu sau mới nhắn lại:

【Người anh em, cẩn thận chút nhé, trong trường của ông có một con Bạch Cốt Tinh đấy.】

3

Bạch Cốt Tinh nghìn năm?

Thật hay đùa vậy?

Dẫu sao thì “mười trường học thì chín cái xây trên ngh/ ĩa đị/ a”, có yêu ma quỷ quái nghe cũng khá thuyết phục.

H nói như đúng rồi:

【Thằng bạn tôi bị cái thứ đó mê hoặc, mặt trắng bệch, người gầy đét, trông như bị ngâm trong foóc-môn mười năm rồi mới vớt ra vắt nước cho khô ấy!】

【Tóm lại là cẩn thận vào, tôi chia cho ông thêm hai tấm bùa vàng nhé!】

Cái người này, miệng thì độc địa nhưng lòng tốt phết.

Tôi nghĩ bụng, nhận tấm lòng thôi:

【Khỏi, tôi vẫn thích dùng gạo nếp hơn.】

Dùng gạo nếp thì đòn tấn công tinh thần và nhục mạ nhân phẩm nó mạnh hơn nhiều.

H cũng không ép: 【Thế thôi vậy, nhớ phải cẩn thận với Bạch Cốt Tinh đấy người anh em!】

“Bạch Cốt Tinh gì cơ?”

Bên cạnh, con bạn thân ghé đầu vào, cho tôi xem tấm ảnh nó vừa chỉnh sửa:

“Hạ Hạ, mày xem hộ tao hai tấm này tấm nào đẹp hơn? Tao định gửi cho anh người yêu!”

Tôi nhìn một cái, mắt tối sầm lại.

Một tấm trông như quỷ, một tấm thì không giống người.

Cái mặt cằm nhọn hoắt như cái dùi, môi to mọng, eo mỏng dính… cái thẩm mỹ kinh dị gì thế này.

“Thế… tấm này đi.”

Tôi nhắm mắt chọn đại tấm có đôi môi đỏ rực, trông nó còn có chút hơi người.

Nó vâng một tiếng, hớn hở đi gửi ảnh.

Tôi run rẩy lên giường đi ngủ, trong mơ toàn thấy cái mặt hình tam giác ngược của nó.

Khi tỉnh dậy, điện thoại nhận được một loạt tin nhắn từ H:

【Người anh em, con Bạch Cốt Tinh ở trường ông tiến hóa rồi! Nó bắt đầu hút má0 rồi!】

【Tôi vừa đặt thêm hai mươi tấm bùa vàng, ông có lấy không?】

【Chỗ ông không xa chỗ tôi lắm, tối nay gặp mặt giao hàng luôn không?】

4

Tối nay không được, tối nay tôi phải đi trừ tà.

Đang định từ chối, H lại nhắn:

【Tám giờ tối nhé, sớm hơn tôi cũng bận.】

Tôi do dự.

Tám giờ à? Lúc đó chắc “tà ma” kia cũng bị dẹp xong rồi, chắc là kịp.

Đối phương gửi cho tôi một tấm ảnh thùng hàng, bên trong toàn là bùa chú:

【Có muốn chọn mấy tấm không?】

Sự chú ý của tôi không nằm ở đống bùa, mà là ở bàn tay đang vịn vào thùng hàng.

Ngón tay thon dài, tỷ lệ da thịt rất cân đối, trên cổ tay còn đeo một chuỗi vòng gỗ đàn hương đen cực đẹp.

Ngay lập tức tôi hết do dự luôn, gõ máy:

【Tám giờ tối nay, gặp mặt giao hàng.】

Bạn tôi và đối tượng hẹn hò ước định gặp nhau lúc năm giờ chiều.

Hai đứa tôi bắt xe ôm tới đó, vì tắc đường nên lúc xuống xe đã hơn năm giờ rưỡi.

Tuy đến muộn là không tốt, nhưng thấy nó cứ cuống cuồng lên, tôi lại thấy bực:

“Đi gặp m/ a mà cũng vội thế.”

“Kìa mày đừng nói thế.”

Nó nghiêm túc bảo: “Tao thề, anh ấy ngoài đời cực đẹp trai!”

Tôi nhớ lại mấy tấm ảnh người không ra người quỷ không ra quỷ kia, chỉ biết siết chặt nắm gạo nếp trong túi.

Nhà hàng là do con bạn chọn, một quán đồ Tây không gian khá ổn, có cả phòng riêng.

Lên tầng hai, phòng 203 ngay trước mặt.

Nó nhìn tôi: “Chuẩn bị xong chưa?”

Tôi nắm chặt gạo nếp: “Xong rồi.”

Nó gật đầu, hít sâu một hơi rồi đẩy cửa phòng: “Cưng ơi——”

Cùng lúc đó, tôi vung tay ném ngay nắm gạo nếp vào trong:

“Bất kể ngươi là cái thứ gì! Cút ngay khỏi bạn tao!”

Giây tiếp theo, trán tôi bỗng lạnh toát.

Bên tai có tiếng người quát lớn:

“Bất kể ngươi là yêu nghiệt gì! Mau lui ra khỏi người anh em của tao ngay!!!”

Tầm nhìn bị tấm bùa vàng che khuất, tôi chỉ thấy có cái gì đó lướt qua trước mặt.

Hình như là một chuỗi vòng gỗ đàn hương đen.
5

Trong phòng riêng rơi vào im lặng.

Hai giây sau, tôi tự giơ tay kéo lá bùa xuống.

Tầm nhìn rõ lại — trước mặt là hai anh chàng đẹp trai, một cao một thấp.

Tôi cầm lá bùa, mặt không đổi sắc: “Ai dán?”

Anh chàng cao hơn khô khốc nói: “Không phải… bạn học nghe tôi giải thích đã, hiểu lầm thôi! Hiểu lầm hoàn toàn!”

Tôi cúi nhìn lá bùa, ồ, hơi quen mắt.

Lại nhìn chuỗi hạt trên tay anh ta — không phải gỗ mun, chỉ là đá obsidian bình thường.

Trong lòng hơi hụt hẫng, tôi nheo mắt nhìn anh chàng cao kều: “Cậu là bạn trai quen mạng của bạn tôi?”

“Không không không!”

Anh ta lắc đầu lia lịa, chỉ sang bên cạnh: “Cậu ấy! Cậu ấy mới phải!”

Tôi “à” một tiếng, nhướn mày: “Vậy cậu tới phá à?”

“Không, tôi…”

Anh ta nghẹn lời một giây rồi bật lại: “Cô chẳng phải cũng vậy sao? Vừa nãy còn ném gạo nếp vào tôi!”

Tôi quay sang bạn thân: “Cho mượn điện thoại chút.”

Cô ấy ngơ ngác đưa qua, tôi mở màn hình, dí ảnh nền vào mặt người đối diện:

“Nào, nhìn tấm này rồi trả lời tôi xem, tôi có nên dùng gạo nếp không?”

Anh chàng nhìn kỹ, hít mạnh một hơi: “Con chồn vàng ở đâu ra vậy?!”

Phía sau, bạn anh ta đá một cái: “Hoắc Đàn! Đó là ông đây!”

Chàng trai tên Hoắc Đàn lập tức đấm ngược lại: “Đừng có tới đây xin phong!”

Trong phòng lại hỗn loạn lần nữa, bạn thân tôi cố can ngăn, còn tôi khoanh tay đứng xem kịch.

Đúng lúc náo nhiệt nhất, chiếc đèn chùm trên đầu đột nhiên tắt phụt.

Cả phòng chìm vào bóng tối.

Trong màn đêm, tôi cảm thấy có người khẽ chạm vào mặt mình.

Giây tiếp theo, lá bùa vàng tôi tiện tay đặt trên bàn bỗng tự nhiên bốc cháy.

6

“Chuyện gì vậy?!”

Bạn thân tôi lập tức hét lên.

“Bảo bối đừng sợ!”

Con chồn vàng — à không, bạn trai cô ấy gào vào không khí: “Tôi mặc kệ ngươi là thứ gì, tránh xa bảo bối của tôi ra!”

Tôi thật sự nghe không nổi nữa, lần mò đi mở cửa.

“Cửa ở bên này.”

Hoắc Đàn kéo tôi lại: “Lúc tôi tới thấy phía trước đang sửa đường, chắc đào trúng cáp điện rồi.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cả con phố tối om, xem ra đúng là đào đứt cáp thật.