Khi ta đến nơi, Kiều Kiều đã rửa mặt chải đầu xong.
Vừa nhìn thấy ta, nàng liền vui mừng nhưng vẫn giữ lễ, bước lên gọi khẽ:
“Nương.”
Ta mỉm cười gật đầu.
“Ừm. Đêm qua ngủ có ngon không? Nếu có chỗ nào không quen, nhất định phải nói với nương, đừng chịu đựng một mình.”
Mắt Kiều Kiều dần đỏ lên, nàng nhẹ nhàng nhào vào lòng ta.
“Cảm ơn nương… nữ nhi mọi thứ đều tốt.”
Ta xoa đầu nàng, nghẹn ngào nói:
“Vậy là tốt rồi.”
Sau khi cảm xúc bình ổn hơn, Kiều Kiều lại nói với ta:
“Nương… con biết đại ca không thích con. Người không cần khó xử, con sẽ cố tránh đại ca, không khiến huynh ấy không vui.”
Nhắc tới Thẩm Dục, ta liền bốc hỏa.
Ta nghiêm túc nói với nàng:
“Kiều Kiều! Ở trong Ninh Viễn Hầu phủ, con không cần nhìn sắc mặt bất cứ ai mà sống.
Mọi thứ đã có nương chống lưng cho con!”
“Kể cả Thẩm Dục và Thẩm Khoát!”
Kiều Kiều ngẩn người, cẩn thận hỏi:
“Phụ thân… cũng không thích con sao?”
Kiều Kiều là đứa trẻ kiên cường.
Có vài chuyện giấu nàng còn không bằng nói thật.
Ta suy nghĩ một lát rồi nói:
“Phụ thân con quen biết mẹ của Lâm Vũ từ trước.
Tối qua ông ta lén thả Lâm Vũ đi.
Sau này… cứ xem như không có người phụ thân đó nữa.”
Kiều Kiều sững sờ.
Một lúc sau, nàng nghiêm túc gật đầu:
“Nương… nữ nhi hiểu nên làm gì rồi.”
Ta vô cùng an lòng.
Vị lão nhân kia không chỉ cứu mạng Kiều Kiều, còn dạy dỗ nàng rất tốt.
Chỉ tiếc không thể tự mình đến cảm tạ bà.
【Đến đây ta thấy nữ phụ và mẹ nữ phụ thật ra không xấu xa đến vậy.】
【Vai phụ chưa chắc đã ác hoàn toàn, nữ chính cũng chưa chắc hoàn toàn thiện. Nhiều khi chỉ là khác lập trường mà thôi.】
【Đúng vậy! Mẹ nữ chính bị cha ruột tra nam và kế mẫu ác độc hại chết, bản thân nàng cũng suýt bị kế mẫu hành hạ đến chết. Dù giả mạo thân phận nữ phụ là không đúng, nhưng nàng chỉ muốn một ngày nắm quyền trong tay để rửa oan cho mẹ.】
Buồn cười!
Nếu cách nàng rửa oan là giẫm lên thân thể người khác để trèo lên, vậy nàng khác gì cha ruột tra nam và kế mẫu độc ác của mình?
Ta không dám đồng tình!
9
Đối mặt với lời đe dọa hòa ly của ta.
Thẩm Khoát trực tiếp trốn tránh vấn đề.
Hắn sai người truyền lời rằng có công vụ quan trọng, mấy ngày tới không về phủ.
Ta biết hắn sẽ không dễ dàng đồng ý hòa ly.
Hắn không muốn hòa ly không phải vì yêu ta, mà bởi một khi hòa ly, hắn sẽ mất rất nhiều thứ, trong đó có tước vị mà hắn coi trọng nhất!
Nhưng hắn không về, không có nghĩa chuyện này có thể bỏ qua!
Ta đã muốn hòa ly, thì nhất định phải hòa ly!
Thẩm Dục cũng không yên phận.
Hắn tuyệt thực, nói rằng ta một ngày không thả hắn, hắn một ngày không ăn.
Ta biết hắn không thật sự muốn chết đói, chỉ muốn uy hiếp ta, nên mặc kệ hắn làm loạn.
Ba ngày sau, Thẩm Dục đói đến ngất xỉu.
Ta sai người đổ vào miệng hắn một bát nước mật ong, rồi không để ý nữa.
Chớp mắt đã đến đêm trước ngày Kiều Kiều nhận tổ quy tông.
Chiều tối hôm đó, Thẩm Khoát như không có chuyện gì xảy ra, trở về phủ.
Vừa thấy ta và Kiều Kiều, hắn lập tức như dâng bảo vật, lấy ra hai hộp gấm.
Một hộp đưa cho Kiều Kiều, một hộp đưa cho ta.
“Phu nhân, đây là trâm ngọc ta đặc biệt sai người làm cho nàng và Kiều Kiều.”
【Ninh Viễn Hầu thật buồn cười. Ba chiếc trâm ngọc đều đem cho nữ chính chọn trước, chọn xong mới mang về tặng vợ và con gái.】
【Không còn cách nào, bạch nguyệt quang đã chết sức sát thương quá lớn.】
【Không chỉ vì mẹ nữ chính là bạch nguyệt quang. Quan trọng hơn là nữ chính rất biết dỗ người, nên mới khiến nam phụ vì nàng mà bỏ cả muội muội ruột.】
【Đúng là phụ nữ biết làm nũng thì số mệnh tốt hơn, mọi người học theo đi, ha ha!】
Ta không nhịn được cười lạnh.
Cách hành xử của kỹ viện, cũng đáng được ca tụng sao?

