Không có Cố Minh Châu.
Nhưng tôi tìm thấy một người ghi chú là “Chị Châu”.
Tin nhắn cuối cùng dừng lại ở năm 2004.
Mẹ viết:
“Chị Châu, em nghỉ việc rồi, sau này chị tự chăm sóc mình nhé.”
Cố Minh Châu trả lời:
“Yên tâm đi, em cứ an tâm ở nhà chăm con. Bên ngân hàng có chị lo rồi.”
Có chị lo rồi.
Ngân hàng có chị ta.
Bố tôi cũng có chị ta.
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn đó rất lâu.
Năm 2004, mẹ nghỉ việc.
Năm 2004, Cố Minh Châu vào làm, thay thế vị trí của mẹ.
Năm 2005, bố bắt đầu mỗi tháng chuyển tiền cho Cố Minh Châu.
Mẹ nhường vị trí của mình cho bà ta.
Bà ta không chỉ lấy vị trí đó.
Bà ta còn lấy cả chồng của mẹ tôi.
Tôi tiếp tục tra.
Tra được thông tin bất động sản của Cố Minh Châu.
【Chương 4】
Kim Lan Phủ, tòa 3, căn 1801.
Chủ sở hữu: Cố Minh Châu.
Thời gian mua nhà: năm 2008.
Tiền đặt cọc ban đầu: 500.000 tệ.
Sau đó tiền trả góp hàng tháng, bố tôi trả thay bà ta suốt mười năm.
Năm 2019 trả hết số tiền còn lại.
Tổng giá trị toàn bộ khoảng 2,8 triệu tệ.
Ngoài ra còn có một chiếc xe.
Mua năm 2015. Cadillac XT5. 220.000 tệ.
Đăng ký dưới tên Cố Minh Châu.
Tôi nhớ đến mỗi lần mẹ ra ngoài, bà đi xe buýt.
Bố nói:
“Em có đi làm đâu, mua xe làm gì?”
Mẹ nói:
“Cũng đúng.”
Tôi lại tra thông tin con trai của Cố Minh Châu.
Ôn Hào. 19 tuổi.
Sinh năm 2006.
Tôi sinh năm 1999. Nó nhỏ hơn tôi bảy tuổi.
Điều đó có nghĩa là ——
Năm tôi 6 tuổi, Cố Minh Châu đã mang thai.
Năm tôi 7 tuổi, bà ta sinh con.
Đứa trẻ đó mang họ của bố tôi.
Ôn Hào.
Họ Ôn.
Trong lòng tôi có một ngọn lửa đang cháy.
Năm tôi 6 tuổi tôi đang làm gì?
Ở nhà chờ bố về ăn cơm.
Mẹ sẽ nói:
“Bố bận, con ăn trước đi.”
Bố bận làm gì?
Bận sinh con với Cố Minh Châu.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra một chuyện.
Hồi nhỏ bố thường xuyên không ở nhà.
Tôi nghĩ là “xã giao”.
Thời trung học bố vẫn thường xuyên không ở nhà.
Tôi nghĩ là “đi công tác”.
Sau khi vào đại học tôi ít về nhà, nhưng mỗi lần về, bố đều không có ở đó.
Mẹ nói:
“Bố con bận.”
Bận suốt hai mươi năm.
Bận điều hành một gia đình khác.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Từ đầu đến cuối, mẹ hoàn toàn không biết gì.
Bà tưởng chồng mình bận rộn sự nghiệp.
Bà tưởng sự hy sinh của mình là có ý nghĩa.
Bà tưởng 300.000 tệ của hồi môn đó đổi lại được một gia đình.
Bà không biết 300.000 tệ đó biến thành 12 triệu, nuôi người phụ nữ khác.
Bà không biết vị trí công việc bà từ bỏ đã bị người phụ nữ đó tiếp nhận.
Bà không biết vị trí bà nhường ra, ngay cả chồng cũng nhường luôn.
Tôi cầm điện thoại lên.
Muốn gọi cho mẹ.
Ngón tay lơ lửng trên màn hình.
Rồi đặt xuống.
Bây giờ chưa phải lúc vạch trần.
Tôi phải làm một việc trước.
Ba ngày tiếp theo, tôi tiếp tục tra.
Tôi không tin chỉ có chừng đó.
Tôi đăng nhập vào email của bố. Mật khẩu vẫn là ngày sinh của ông cộng bốn số cuối điện thoại.
Chắc ông nghĩ trong nhà không ai kiểm tra ông.
Trong hộp thư có một thư mục.
Tên là “Công ty”.
Phần lớn bên trong là email công việc.
Nhưng ở dưới cùng có ba email.
Người gửi là một văn phòng luật sư.
“Ông Ôn Ngọc Hành, bản dự thảo thỏa thuận ly hôn theo ủy thác của ông đã được soạn xong. Vui lòng xem file đính kèm.”
Thời gian: hai tháng trước.
Tôi mở file đính kèm.
Thỏa thuận ly hôn.
Bên A: Ôn Ngọc Hành.
Bên B: Diệp Uyển Tình.
Phương án phân chia tài sản:
Bất động sản tại Thúy Hồ Hoa Viên thuộc về Bên B.
100% cổ phần công ty thuộc về Bên A.
Tiền gửi ngân hàng đứng tên ai thì thuộc về người đó.
Các tài sản khác sẽ thương lượng xử lý.
Căn nhà ở Thúy Hồ Hoa Viên.
Mua năm 2003. Khi đó 400.000 tệ. Bây giờ là khu chung cư cũ, định giá cao nhất cũng chỉ khoảng 2 triệu tệ.
Còn công ty thì sao?
Tôi tra doanh thu ba năm gần nhất của công ty bố.
Công ty TNHH Vật liệu Xây dựng Ngọc Hành Tô Thành.
Doanh thu hàng năm 18 triệu tệ, lợi nhuận ròng khoảng 3 triệu tệ.
Định giá công ty nếu tính bảo thủ, ít nhất 10 triệu tệ.

