Ta nhớ ra rồi.
Ba năm trước, vị Thái tử quyền khuynh triều dã cũng tên là Tiêu Giác.
Nghe nói hắn dẫn quân xuất chinh, chết trận nơi sa trường, thi cốt không tìm thấy.
Hóa ra hắn chưa chết.
Hắn bị nhốt ở đây.
Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Ta vậy mà đang cứu đương kim Thái tử!
Ta không dám nghĩ tiếp, quay đầu bỏ chạy.
Ngay khi sắp khuất ở góc tường, ta ngoái đầu nhìn lại một cái.
Dưới ánh trăng, một bóng đen đang đứng trên nóc nhà cao nhất của lãnh cung.
Thân hình ấy gầy dài, còng xuống.
Là Tôn ma ma.
Bà ta vẫn luôn theo dõi ta.
04
Thế giới của ta, trong khoảnh khắc ấy, triệt để sụp đổ.
Tôn ma ma.
Bà ta đứng trên nóc nhà, như một bóng quỷ bước ra từ địa ngục.
Gió đêm thổi tung vạt áo xám của bà ta, đôi mắt đục ngầu kia dưới ánh trăng lóe lên thứ ánh sáng âm lạnh, khóa chặt lấy ta không rời.
Bà ta đã nhìn thấy rồi.
Bà ta nhìn thấy hết.
Ta đưa đồ cho người dưới giếng.
Ta nói chuyện với người dưới giếng.
Ta thậm chí… còn nghe thấy cái tên ấy.
Tiêu Giác.
Ta xong rồi.
Trong đầu ta chỉ còn lại hai chữ đó.
Máu dường như đông cứng trong nháy mắt, tay chân lạnh hơn cả nước giếng mùa đông.
Ta thậm chí quên cả chạy trốn.
Ta cứ thế cứng đờ tại chỗ, như một tử tù đợi phán quyết, ngửa đầu nhìn bóng quỷ quyết định sống chết của ta.
Tôn ma ma không động.
Bà ta cũng không hô hoán.
Bà ta chỉ lặng lẽ nhìn ta như vậy, khóe môi dường như nhếch lên một nụ cười cực kỳ quái dị, đầy giễu cợt.
Rồi bà ta xoay người, biến mất trong bóng tối.
Bà ta đi rồi.
Nhưng thứ ta cảm nhận được, không phải may mắn sống sót sau tai kiếp, mà là nỗi sợ còn sâu hơn khi rơi vào vực thẳm không đáy.
Điều chưa biết, mới là đáng sợ nhất.
Ta không biết bà ta muốn làm gì.
Không biết bà ta sẽ dùng cách nào để hành hạ ta, giết ta.
Ta loạng choạng chạy về phòng, quăng mình lên giường, trùm chăn kín đầu, nhưng thân thể vẫn run như lá rụng trong gió.
Đêm đó, ta mở mắt trừng trừng cho đến sáng.
Ta chờ có người xông vào, lôi ta ra ngoài.
Chờ giọng the thé của Tôn ma ma tuyên án ngày chết của ta.
Nhưng không có gì xảy ra.
Trời sáng rồi, mọi thứ vẫn như thường.
Các cung nữ cùng phòng ngái ngủ bò dậy, mặc đồ, chải rửa.
Không ai nhìn ta thêm một cái.
Như thể tất cả đêm qua chỉ là một cơn ác mộng của ta.
Nhưng ta biết, không phải.
Ta đội hai quầng mắt bầm tím, theo đội ngũ đi làm.
Dọc đường, tim ta treo tận cổ họng, mỗi bước chân đều như giẫm trên lưỡi dao.
Tôn ma ma xuất hiện.
Bà ta y như mọi ngày, mặt lạnh như xác chết, trong tay cầm một chiếc roi trúc mảnh dài.
Bà ta đảo mắt nhìn qua từng người một.
Khi ánh nhìn rơi lên người ta, không hề dừng lại dù chỉ một chút, cứ tự nhiên trượt qua.
Bà ta không nhìn ta.
Bà ta thậm chí… không nói với ta lấy một câu.
Điều đó còn khiến ta sợ hơn cả bị đánh bị mắng.
Bà ta như một kẻ săn mồi kiên nhẫn, đang đùa giỡn con mồi tuyệt vọng trong lòng bàn tay.
Bà ta muốn từ từ… mài mòn sạch ý chí và hy vọng của ta.
Lúc ném đá, tay ta run đến mức gần như cầm không vững.
Ta không dám đến gần miệng giếng.
Ta sợ Tôn ma ma sẽ bất chợt từ sau lưng đẩy ta một cái, khiến ta rơi xuống, xuống đó làm bạn với nam nhân kia.
Nhưng ta buộc phải qua.
Ta ôm một hòn đá, máy móc bước tới miệng giếng, rồi ném xuống.
Tiếng đá rơi xuống, như đang gõ lên chuông tang của ta.
Suốt cả ngày, ta sống trong dày vò tột cùng.
Tôn ma ma vẫn tuyệt nhiên không để ý đến ta.
Nhưng ta có thể cảm nhận được, đôi mắt như rắn độc của bà ta, từng khắc từng khắc đều đang nhìn chằm chằm ta từ trong chỗ tối.
Ta như một kẻ trong suốt, tất cả nỗi sợ và tuyệt vọng đều trần trụi bày ra trước mặt bà ta.
Buổi tối, phát màn thầu, thứ ta nhận trong tay vẫn là hai cái.
Không nhiều cũng chẳng ít.
Ta không có chút khẩu vị nào, một miếng cũng nuốt không trôi.
Cung nữ cùng phòng thấy sắc mặt ta trắng bệch, rụt rè hỏi:
“Thẩm Diên, ngươi có phải bệnh rồi không?”
Ta lắc đầu, không nói nổi lời nào.
Ta không biết mình còn sống được mấy ngày.
Ta cũng không biết Tiêu Giác dưới giếng… ra sao rồi.
Hắn lấy được thuốc chưa?
Vết thương của hắn… khá hơn chưa?
Hắn có biết chúng ta đã bại lộ rồi không?
Ta không dám nghĩ tiếp.
Ta sợ mình sẽ sụp đổ.
Đến khuya, ta nằm trên giường, không chút buồn ngủ.
Ta không dám ra miệng giếng.
Ta biết Tôn ma ma nhất định đang chờ ta ở một góc nào đó.
Chỉ cần ta dám bước ra khỏi cửa phòng một bước, bà ta sẽ như mèo vờn chuột, bổ tới, xé nát ta.
Ta chỉ có thể nằm yên, chờ đợi.
Chờ lưỡi dao treo trên đỉnh đầu… rơi xuống.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba.
Mọi thứ vẫn vậy.
Tôn ma ma vẫn không để ý đến ta.
Cả lãnh cung yên ắng như một vũng nước chết.
Nhưng ta biết, dưới mặt nước là dòng xoáy ngầm đủ sức nuốt chửng tất cả.
Thứ tra tấn im lặng này còn khiến người ta sụp đổ hơn mọi cực hình.
Tinh thần ta đã căng đến cực hạn.
Đến sáng ngày thứ tư.
Trong lúc tập hợp, Tôn ma ma bỗng gọi tên ta.
“Thẩm Diên.”
Giọng bà ta không lớn, nhưng như một tiếng sét nổ bên tai ta.
Tất cả cung nữ đồng loạt nhìn sang ta.
Ánh nhìn ấy có tò mò, có thương hại, nhưng nhiều hơn là hả hê.
Ta bước ra, quỳ trước mặt bà ta.
“Nô tỳ có mặt.”
Giọng ta không sao khống chế nổi, run bần bật.
Tôn ma ma từ trên cao nhìn xuống, trên mặt lộ ra một nụ cười kỳ quái.
“Mấy hôm nay nhìn ngươi, tinh thần không được tốt.”
“Xem ra là việc ném đá thô nặng kia làm ngươi mệt rồi.”
Ta vùi đầu thấp hơn nữa: “Nô tỳ không dám.”
“Thế này đi.” Tôn ma ma thong thả nói, “Từ hôm nay, đổi cho ngươi một việc khác.”
Tim ta chợt trầm xuống.
“Thánh thượng thương tình, nói người ở dưới giếng kia ở lâu quá, e rằng sinh ra dịch bệnh, làm ô uế địa khí trong cung.”
“Từ hôm nay, các ngươi không cần ném đá nữa.”
Các cung nữ xì xào khe khẽ một trận.
Tôn ma ma giơ tay, ra hiệu cho họ im.
Ánh mắt bà ta lại rơi lên người ta, như hai cây kim thép tẩm độc.
“Thánh thượng có chỉ, mỗi ngày đúng ngọ, đổ xuống giếng một thùng nước vôi.”
“Diệt khuẩn trừ uế, chặt đứt cái nguồn ô trọc ấy.”
Nước vôi!
Trong đầu ta “ong” một tiếng, trống rỗng hoàn toàn.
Thứ đó tính ăn mòn cực mạnh.
Người sống dính một chút thôi cũng bị cháy mất một tầng da.
Cả một thùng đổ xuống…
Đó không phải diệt khuẩn.
Đó là giết người!
Là muốn thiêu sống người dưới đáy giếng, hòa tan thành một vũng máu loãng!
“Việc này thanh nhàn, lại thể diện.”
Khóe miệng Tôn ma ma kéo ra một độ cong tàn nhẫn.
“Thẩm Diên, giao cho ngươi.”
“Mỗi ngày một thùng, tự tay đổ xuống.”
“Đừng để thánh thượng và bổn ma ma… thất vọng nhé.”
Ta quỳ dưới đất, toàn thân lạnh buốt như rơi vào hầm băng.
Cuối cùng ta hiểu rồi.
Đây mới là mục đích thật sự của bà ta.
Bà ta không muốn ta chết.
Bà ta muốn ta… tự tay giết người ta từng cứu.
Bà ta muốn ta biến thành một kẻ giống bà ta — đao phủ tay dính đầy máu.
Đó là sự trừng phạt độc ác nhất.
Tru tâm.

