Cảnh quay chuyển sang kho hàng – cảnh “bắt cóc” Giang Tuyết.
Khác với video trước, lần này có đầy đủ âm thanh rõ ràng.
Giang Tuyết không sợ hãi gì cả, mà còn đứng chỉ đạo.
Lát nữa khi Trạch Xuyên lao vào, nhớ đánh mạnh tay một chút, tốt nhất có máu càng tốt, mới chân thực.
Còn anh kia, làm rối tóc tôi thêm chút, nước mắt chưa đủ thì nhỏ thuốc nhỏ mắt vào.
Máy quay đã canh góc tốt chưa? Phải quay cho tôi vừa đẹp vừa đáng thương nhé!
Video vừa phát xong, cả hội trường chìm trong im lặng chết chóc.
Tất cả mọi người trố mắt nhìn lên màn hình, rồi lại quay sang nhìn hai gương mặt trắng bệch không còn giọt máu của Lục Trạch Xuyên và Giang Tuyết.
Cái tát này đến quá nhanh, như bão tố ập đến.
Không… không thể nào! Đây là giả! Là Giang Nguyệt dựng chuyện! – Lục Trạch Xuyên là người đầu tiên phản ứng, hét lên như điên dại.
Nhưng không còn ai tin hắn nữa.
Bởi vì ngay sau đó, màn hình chiếu tiếp đoạn video thứ ba.
Là sao kê tài khoản ngân hàng của Lục Trạch Xuyên và Giang Tuyết, cùng các khoản chuyển tiền cho nhóm bắt cóc.
Chứng cứ rành rành. Không cách nào chối cãi.
Một màn bắt cóc do chính họ đạo diễn. Một trò cứu người rởm đầy sơ hở.
Lục Trạch Xuyên và Giang Tuyết tự tay đẩy mình lên đài nhục nhã.
Đúng lúc ấy, vài cảnh sát mặc sắc phục bước vào hội trường, đi thẳng đến trước mặt họ, giơ còng số 8.
Lục Trạch Xuyên, Giang Tuyết, hai người bị nghi ngờ có hành vi tống tiền, vu khống và gây rối trật tự thị trường. Mời hai người theo chúng tôi về phối hợp điều tra.
8
Khoảnh khắc Lục Trạch Xuyên và Giang Tuyết bị cảnh sát dẫn đi, cả mạng xã hội như nổ tung.
Trước kia họ mắng tôi ác độc bao nhiêu, bây giờ lại quay sang khen ngợi tôi nhiệt tình bấy nhiêu.
Tôi đã nói mà! Giám đốc Giang vừa đẹp vừa khí chất thế kia, sao có thể làm mấy trò hạ đẳng đó chứ!
Cú lật mặt này quá đã! Đúng là phim ngược tâm đỉnh nhất năm!
Hai đứa cặn bã Lục Trạch Xuyên và Giang Tuyết đúng là không còn thuốc chữa! Mau vào tù đi, đừng xuất hiện nữa cho thiên hạ đỡ ghê tởm!
Cổ phiếu Giang thị hôm sau mở phiên đã bật tăng mạnh mẽ, thậm chí còn vượt qua cả mức đỉnh trước khi scandal nổ ra.
Mấy lão trong hội đồng quản trị lần lượt gọi điện chúc mừng tôi, giọng điệu nịnh hót đầy vẻ xu nịnh, nào là “liệu sự như thần”, “xoay chuyển cục diện”.
Bố mẹ tôi cũng tìm đến tôi lần nữa.
Lần này, họ không còn mắng mỏ, không trách móc gì cả, mà là mang theo khuôn mặt tràn đầy hối lỗi và ân hận.
“Nguyệt Nguyệt, là ba mẹ sai rồi, tụi ba mẹ có lỗi với con.”
Bố tôi, Giang Quốc Hồng – người đàn ông hơn năm mươi tuổi, lúc nào cũng tỏ ra cứng rắn – lúc này lại đỏ hoe đôi mắt trước mặt tôi.
“Tụi ba mẹ bị con tiện nhân Giang Tuyết che mắt, đã trách oan cho con…”
Mẹ tôi, Lý Huệ, thậm chí còn quỳ sụp xuống, ôm lấy chân tôi khóc nức nở:
“Nguyệt Nguyệt, tha thứ cho mẹ đi… mẹ biết mẹ sai rồi… Con bé đó… không, người đàn bà đó sao mà ác độc đến vậy! Nó lừa tụi mẹ từ nhỏ!
Tụi mẹ đúng là mù mắt!”
Tôi nhìn họ khóc lóc vật vã, trong lòng lại chẳng có chút cảm xúc nào.
Tình thân đến muộn, còn rẻ hơn cỏ dại.
“Giờ nói mấy lời này thì còn ý nghĩa gì?” Tôi rút chân ra khỏi tay bà ta, lùi lại một bước, giữ khoảng cách.
“Có ý nghĩa mà! Nguyệt Nguyệt!”
Bố tôi vội nói, “Tụi ba mẹ đã cắt đứt quan hệ nhận nuôi với Giang Tuyết rồi! Từ nay trở đi, con là đứa con duy nhất của tụi ba mẹ!
Tụi ba mẹ sẽ dồn hết tình thương cho con, được không?”
“Không cần.” Tôi lạnh lùng từ chối. “Tôi không cần nữa.”
Có những vết thương, một khi đã tạo ra thì không thể vá lành.
Tôi mệt rồi. Tôi cũng không muốn dính dáng gì đến họ nữa.
Tôi bảo bảo vệ tiễn họ đi, đồng thời dặn rõ: từ nay về sau, đừng để họ bước vào nơi này thêm một lần nào nữa.
Xử lý xong chuyện gia đình, tôi gọi cho Phó Thừa Diễn.
“Cảm ơn.” Lần này, tôi thực lòng muốn nói ra điều đó.
Không có anh ấy, tôi có thể thắng, nhưng chắc chắn không thể thắng nhanh, thắng đẹp, và dứt khoát đến vậy.
“Không cần cảm ơn tôi.” Giọng Phó Thừa Diễn nghe có vẻ tâm trạng rất tốt. “Tôi chỉ là một thương nhân. Người trả tiền, tôi giải quyết phiền phức.”
“Bữa đó… để tôi mời.”
“Được.”
Chúng tôi hẹn nhau ở một nhà hàng Trung Hoa yên tĩnh, đảm bảo riêng tư.
Khi tôi đến, anh đã có mặt.
Hôm nay anh không mặc vest mà chọn một chiếc áo len cashmere xám nhạt, phong cách đơn giản thoải mái, ít đi vài phần sắc lạnh của thương trường, nhiều thêm vài phần dịu dàng đời thường.
“Có gì muốn hỏi thì hỏi đi.” Anh rót trà cho tôi, dường như đã nhìn thấu tâm tư tôi.
Quả thật tôi có rất nhiều điều muốn biết.
Ví dụ như, tại sao anh lại có nhiều bằng chứng xấu về Lục Trạch Xuyên đến vậy? Ngay cả kế hoạch tự biên tự diễn của Lục Trạch Xuyên và Giang Tuyết anh cũng biết trước?
“Lúc học đại học, Lục Trạch Xuyên từng ăn cắp bản đề án của tôi để đi thi khởi nghiệp.”
Phó Thừa Diễn bắt đầu kể, giọng rất nhẹ, như đang nói về chuyện của người khác.
“Hắn giành giải nhất. Giải thưởng đó trở thành số vốn đầu tiên để hắn khởi nghiệp.
Còn tôi, vì bị tố cáo đạo nhái, suýt nữa bị đuổi học.”
Tôi ngây người.
Chuyện này, tôi hoàn toàn không biết.
Ngày đó, Lục Trạch Xuyên kể với tôi rằng chính Phó Thừa Diễn ganh tị với tài năng của anh ta nên mới đạo nhái, cố tình bôi nhọ.
Tôi còn đứng trước bảng thông báo của trường, chỉ vào mặt Phó Thừa Diễn mà mắng anh suốt mười phút.
“Vậy nên, từ khi đó anh đã bắt đầu…”
“Tôi chỉ là đã quen… chừa cho mình một đường lui.”
Anh ngắt lời tôi, ánh mắt nhìn tôi sâu thẳm. “Giang Nguyệt, thế giới này… không phải ai cũng có thể dốc lòng tin tưởng người khác như cô.”
Tim tôi như bị kim đâm một nhát.
Phải rồi, tôi từng ngốc đến mức tin Lục Trạch Xuyên là cả thế giới. Ngốc đến mức hắn nói gì cũng không nghi ngờ.
“Xin lỗi.” Tôi cúi đầu, giọng hơi khàn đi. “Chuyện năm đó… tôi muốn xin lỗi anh.”
Phó Thừa Diễn nhìn tôi vài giây, rồi bất ngờ mỉm cười.
Nụ cười của anh rất đẹp, giống như băng tuyết tan chảy, xuân về hoa nở.
“Không sao.” – Anh nói. “Dù sao, tôi cũng đâu phải chưa từng chơi xấu cô.”
Tôi ngẩn người, ngẩng đầu nhìn anh.
Khóe môi anh vẫn nở nụ cười:
“Cô nghĩ vì sao bốn năm đại học, cô không đăng ký được môn tự chọn nào ra hồn, làm nhóm thì toàn bị phân chung với mấy đứa học dở?”
Tôi: …
Thì ra bốn năm đại học tôi “trầy trật” như thế là do anh giở trò?
Bữa cơm đó kết thúc trong một bầu không khí hơi kỳ lạ nhưng dễ chịu.
Trên đường về, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư Vương.
“Tiểu thư, Lục Trạch Xuyên trong trại tạm giam yêu cầu gặp cô. Hắn nói… hắn có một bí mật rất quan trọng về thân thế của Giang Tuyết, muốn đích thân nói cho cô biết.”

