2

【Rời khỏi thiếu gia Tạ rồi thì cô còn có thể đi đâu? Đừng để đến lúc lại khóc lóc cầu xin thiếu gia thu nhận cô!】

Tôi cười khẩy, cho từng người bọn họ vào danh sách đen.

Sáu năm tiếp theo, tôi chuyên tâm vào việc học và sự nghiệp của mình.

Tôi có năng khiếu toán học rất cao, dù trước đó từng gián đoạn, nhưng vẫn có thể quay về trường cũ tiếp tục học tiến sĩ.

Vì thành tích xuất sắc, chưa đến hai năm tôi đã tốt nghiệp.

Sau khi tốt nghiệp, tôi được một tập đoàn tài chính xuyên quốc gia lớn tên là “Cự Thạch” chiêu mộ.

Tôi làm việc vô cùng chăm chỉ, dốc hết tâm sức vì công ty, hoàn thành nhiều dự án đầu tư, mỗi năm đều lọt top ba thành tích.

Sau bốn năm nỗ lực, cuối cùng tôi được thăng chức lên làm Giám đốc điều hành.

Lần này về nước, chính là để khảo sát các công ty trong nước mở rộng thị trường.

Vừa tách ra sau khi nói chuyện xong với một nhà đầu tư, phía sau vang lên một giọng nói nghi hoặc:

“Trì Hoàn… là cô sao?”

Tôi quay đầu lại, hơi kinh ngạc nhìn anh ta.

Người này tôi có chút ấn tượng, hình như là một trong đám bạn của Tạ Thâm Uyên, tên là Hàn Dục.

Ánh mắt anh ta tràn đầy vẻ không thể tin nổi, quan sát tôi từ trên xuống dưới.

Giờ đây tôi đã hoàn toàn khác xưa.

Mặc trên người bộ vest cao cấp, khí chất thanh lịch bình thản, không còn là con hầu tự dâng mình cho Tạ Thâm Uyên năm nào.

“Trì Hoàn, cô thay đổi nhiều quá! Tôi suýt nữa không nhận ra rồi đấy!”

Tôi lại thấy kỳ lạ, sao anh ta vẫn nhận ra tôi?

Những năm qua tôi đầu tư kiếm được không ít tiền, tìm đến bác sĩ thẩm mỹ hàng đầu để phục hồi dung mạo ban đầu của mình khoảng bảy tám phần.

Giờ đây tôi chẳng còn chút nào giống với Bạch Nguyệt Quang của Tạ Thâm Uyên nữa.

Hàn Dục dường như nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, liền giải thích:

“Cô rời đi rồi, thiếu gia Tạ bới tung mọi chuyện, điều tra rõ ràng về cô, bao gồm cả diện mạo ban đầu của cô.”

Vậy thì Tạ Thâm Uyên chắc hẳn rất thất vọng rồi? Dù sao gương mặt thật của tôi cũng cách biệt rất xa với Bạch Nguyệt Quang.

Nhưng hiện tại tôi chẳng còn bận tâm đến chuyện đó nữa, liền hời hợt đáp:

“Tôi còn bận việc, có dịp rồi nói chuyện.”

Hàn Dục lại bất ngờ kéo tôi lại:

“Trì Hoàn, sau khi cô biến mất, tinh thần thiếu gia Tạ không ổn định suốt một thời gian đấy.”

Tôi bình tĩnh đáp: “Đã sáu năm trôi qua rồi, không cần phải nói những điều này với tôi nữa.”

Tôi đây không phải là người dọn hậu quả đâu.

Hàn Dục bỗng nổi giận:

“Trì Hoàn, rời khỏi thiếu gia Tạ rồi là cô tưởng mình có cánh chắc? Cô có kiếm được bao nhiêu cũng chẳng bằng thiếu gia Tạ đâu.

“Thiếu gia Tạ giờ đã tiếp quản toàn bộ sản nghiệp nhà họ Tạ, tối nay bao trọn quán bar Rosewood mở tiệc, cô nhớ đến đấy.

“Đến lúc đó biết đâu thiếu gia lại sắp xếp cho cô một công việc…”

Tôi lập tức cảm thấy anh ta thật vô lý, lái chiếc Pagani của mình bỏ đi không chút do dự.

Sau cả buổi chiều bận rộn với công việc công ty, tôi lại tham gia một buổi tiệc rượu, kết thúc cũng đã gần nửa đêm.

Vừa bước ra khỏi quán bar, tôi liền đụng phải Hàn Dục và một nhóm người.

Hàn Dục lên tiếng châm chọc:

“Không phải bảo là không đến sao? Ăn mặc đẹp thế là để ai ngắm vậy?”

Không để tôi kịp phản ứng, anh ta đã kéo tôi vào quán Rosewood.

Lúc này tôi mới phát hiện, buổi tiệc tôi vừa dự và buổi tụ họp của bọn họ đều tổ chức tại cùng một quán bar.

Đẩy cửa phòng bao ra, một đám người đang chơi trò chơi và nhảy múa.

Có người nhìn thấy Hàn Dục, trêu chọc:

“Anh Dục, bảo sao đến muộn thế, bên cạnh còn có mỹ nhân, sao không giới thiệu đi?”

Ánh mắt tôi lướt qua từng gương mặt trong phòng, một số ít tôi còn nhận ra, là đám bạn trước kia của Tạ Thâm Uyên, còn phần lớn thì không quen.

Mà họ đều đang tụ lại quanh một người đàn ông khí chất bất phàm.

Là Tạ Thâm Uyên!

Bao nhiêu năm không gặp, anh ta đã không còn vẻ non nớt thuở xưa, từng cử chỉ đều toát lên phong thái chững chạc của một người thành đạt.

Nhưng điều khiến tôi chấn động chính là người phụ nữ đứng bên cạnh anh ta.

Đó là một gương mặt giống hệt tôi ngày xưa, chỉ là giờ đây càng thêm trưởng thành và quyến rũ.

Bạch Nguyệt Quang của Tạ Thâm Uyên — Lê Mạn Mạn!

Tôi vội rút điện thoại ra, chụp ảnh Lê Mạn Mạn gửi cho sếp.

Sếp lập tức ra chỉ thị: 【Giữ chặt cô ta, tôi sẽ xử lý ngay.】