Ta từ nhỏ thân thể yếu ớt, vào cung rồi lại càng không chịu nổi chút sóng gió nào.
Quý phi nói ta đẩy nàng xuống nước.
Hoàng đế: “Không, nàng ấy không đẩy nổi.”
Hiền phi vu hãm ta đầu độc.
Hoàng đế: “Không thể nào, nàng ấy ngửi thấy độc dược là ngất.”
Hiền phi sụp đổ: “Sắc mặt nàng ta tốt đến mức có thể ăn sạch cả một con dê nướng nguyên con!”
Hoàng đế: “Khụ, nàng ấy không có khí, chỉ có sắc.”
1
Ta từ nhỏ đã thân thể yếu ớt.
Năm mười bốn tuổi ấy, thứ muội khóc lóc giữa yến tiệc, kể rằng ta lén lút đánh mắng nàng. Phu nhân tướng quân tức giận đùng đùng, dẫn theo một đám phu nhân quyền quý tìm ta bên hồ sen.
Vừa nhìn thấy ta ngay cả cần câu cũng cầm chẳng vững.
Mặt thứ muội đỏ bừng, lắp bắp nói: “Đích tỷ là sai hạ nhân đánh ta, không tin các người cứ xem.”
Nàng xắn ống tay áo lên, để lộ một đoạn cánh tay bầm tím xanh đen.
Ta vừa thấy, mắt trợn trắng, sợ đến ngất xỉu.
Sau khi vô số thái y lần lượt xem xét, kết luận lại kỳ lạ mà giống nhau đến lạ.
Đại tiểu thư họ Chu không phải giả bệnh.
“Chu tiểu thư khí huyết không đủ, là chứng yếu từ trong bụng mẹ mang ra, không chịu nổi kinh hãi, không nhấc nổi vật nặng, không chịu nổi đi nhanh, đứng lâu…”
Mỗi một câu nói ra, sắc mặt các phu nhân có mặt lại vi diệu thêm một phần.
Nhìn lại ta, dáng vẻ như cành liễu trước gió, xinh đẹp mà yếu ớt.
Phu nhân tướng quân giận đến cực điểm, trở tay tát thứ muội một cái.
“Đích tỷ ngươi thân thể hư nhược, ngươi không ở bên hầu hạ thì thôi, còn dám ra ngoài bịa đặt vu khống.”
“Nếu hôm nay để ngươi đắc ý, về sau người ta chỉ sẽ nói đích nữ phủ Thị lang ngược đãi thứ muội, thanh danh coi như hủy sạch!”
Thứ muội vội vàng giải thích.
“Không phải như vậy, nàng ở nhà mỗi bữa đều có thể ăn hết một con gà với hai con cá.”
Phu nhân tướng quân lại ban cho nàng một cái tát.
“Nhìn ngươi toàn miệng nói bậy, e rằng đến vết thương trên cánh tay này cũng là giả.”
Nói rồi bà dùng khăn tay lau lên tay thứ muội, khăn trắng tinh lập tức nhuốm đầy vệt xanh tím loang lổ.
Phu nhân tướng quân tức đến run cả tay.
“Đồ nghiệt chướng, tuổi còn nhỏ mà đã dùng những thủ đoạn dơ bẩn trong hậu trạch lên chính tỷ muội ruột thịt, hôm nay ta sẽ trình việc này lên Thái hậu.”
Phu nhân tướng quân là cháu gái của Thái hậu, tự nhiên nói được thì làm được.
Thứ muội sợ đến mặt mày trắng bệch, liên tục cầu xin tha thứ.
Nàng vốn muốn mượn chuyện bôi nhọ thanh danh ta để giành lấy sự đồng tình của các quý phụ ở kinh thành trong yến tiệc, rồi lại lấy cớ ta thủ đoạn tàn nhẫn mà khiến phụ thân phế đích lập thứ.
Đáng tiếc thay.
Phu nhân tướng quân thủ đoạn cứng rắn, trong mắt không chứa nổi một hạt cát.
Đáng tiếc thay.
Ta chỉ là thân thể yếu mà thôi.
2
Ngày ý chỉ cảnh cáo của Thái hậu truyền đến phủ, phụ thân suốt đêm đưa thứ muội đi trang tử.
Những lỗi nhỏ ông có thể làm ngơ, dù sao nhà họ Chu cũng chỉ có hai đứa con gái, mà ta lại là kẻ thân thể vô dụng.
Nhưng dám đắc tội với phu nhân tướng quân và Thái hậu, đời này thứ muội đã chẳng còn duyên với hoàng gia nữa rồi.
Ông tiếc nuối lắc đầu.
“Đáng tiếc, bồi dưỡng cẩn thận suốt bao nhiêu năm.”
Quay đầu nhìn ta, mới đứng được có chưa đầy một chén trà, mà đã mồ hôi lạnh đầm đìa, lung lay muốn ngã.
Phụ thân nặng nề thở dài một tiếng, chắp tay sau lưng rồi rời đi.
“Tiểu thư, nhị tiểu thư đã bị đưa đi rồi, e rằng Liễu di nương sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu?”
Ta há lại chẳng thấy ánh mắt Liễu di nương khi nãy, như hận không thể nuốt sống ta.
Ta tám tuổi mất mẫu thân, phụ thân ngoài mặt tuy chưa từng bạc đãi ta, nhưng những năm tháng sống dưới mắt mẹ con họ Liễu, ta đã sớm dùng hết mọi khí lực.
“Ta đi hầm cho tiểu thư một nồi canh gà ác, rồi ninh thêm một nồi bò hầm, làm ít bánh khoai mài nhân táo đỏ.”
Kiến Xuân thấy ta không đáp lời, bèn tự mình thu xếp bữa tối.
Ngày tháng cứ bình bình đạm đạm trôi qua, ta chỉ ở trong viện của mình, mặc cho Kiến Xuân, Kiến Thu thay phiên nghĩ đủ cách bồi bổ cho ta.
Năm ngày sau, phụ thân sai người truyền lời, bảo ta chuẩn bị gả vào phủ Hằng Xương Hầu làm thế tử phi sau lễ cập kê sang năm.
Nguyên là chuyện tốt, vậy mà Kiến Xuân, Kiến Thu lại uất ức bất bình.
“Nói thì dễ nghe, làm thế tử phi, ai mà chẳng biết thế tử phủ Hầu đã giết bao nhiêu vị thế tử phi rồi, vị thứ hai nghe nói sau khi bị thế tử đánh chết, còn bị hắn chặt cả tay chân.”
“Năm ngoái đã nghe nói hắn mắc trọng bệnh, giờ bệnh đến tận cùng, chỉ còn lại một bộ xương khô thôi.”
“Phì, báo ứng!”
Kiến Thu khẽ nhổ một ngụm.
“Lão gia sao có thể đẩy tiểu thư vào hố lửa chứ? Tiểu thư gả qua đó chẳng khác nào đi chịu chết.”
Kiến Xuân phẫn nộ nói.
Ta không giận.
Ta thân thể yếu, nào có sức mà giận.
Chỉ lặng lẽ chờ phủ Hầu đưa sính lễ tới.
Dù sao, mềm yếu như ta thì có thể chống cự được gì?
“Đi đáp lại phụ thân, ta nhất định sẽ hảo hảo chuẩn bị.”
“Đa tạ phụ thân và Liễu di nương đã thay ta nhọc lòng vì hôn sự.”
Đến ngày hai nhà trao thiếp canh, ta tránh tai mắt của Liễu di nương, rời khỏi viện.
Kéo theo thân thể suy nhược, ta đi tới tiền thính để bái kiến vị mẹ chồng tương lai.
Mới qua khỏi cửa trăng, Kiến Xuân đã đỡ lấy ta, lớn tiếng nói.
“Tiểu thư, người đi chậm thôi.”
Tiền thính vốn đang náo nhiệt, lập tức lặng ngắt như tờ.
Ta dừng lại trong sân nghỉ một lát, trên trán đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
“Tiểu thư, người đi cả một đường, thân thể đã sớm chịu không nổi, người vốn yếu ớt, Hầu phu nhân chắc chắn sẽ hiểu mà, hà tất phải gắng chạy……”
“Im miệng.”
Lời phía sau của Kiến Xuân bị ta ngắt lời.
Ta thở hổn hển, tức giận nói.
“Hầu phu nhân là mẹ chồng tương lai của ta, ta nhất định phải tự tay dâng trà.”
“Đừng nói từ hậu viện đi đến tiền thính, cho dù phải trèo lên Vạn Thọ Sơn, chỉ cần có lợi cho thế tử, ta dù có liều mạng cũng phải đi.”
Được Kiến Xuân, Kiến Thu dìu đỡ, ta chậm rãi bước vào tiền thính, ngay khi vừa qua ngưỡng cửa, ánh mắt của cả sảnh đều đồng loạt đổ dồn lên người ta.
Ta theo lễ bái an Hầu phu nhân, thân mình vừa cúi xuống, trước mắt liền tối sầm một trận.
Kiến Xuân tay mắt lanh lẹ đỡ lấy ta, mới không để ta ngã sấp xuống.
Sắc mặt Hầu phu nhân thay đổi.
“Vị này chính là Chu đại tiểu thư?”
Bà ta nhìn chằm chằm Liễu thị.
“Những gì Liễu di nương nói với ta không phải như thế, chẳng phải bảo thân thể còn khá, đủ sức hầu hạ phu quân dư dả sao?”
Phụ thân ngượng ngùng đứng dậy.
“Hành nhi, còn không dâng trà.”
Ta đáp một tiếng, nhận lấy chén trà do nha hoàn đưa tới, hai tay nâng lên dâng về phía Hầu phu nhân.
Tay run.
Nắp chén trà khẽ kêu leng keng, vài giọt nước trà lắc ra ngoài.
Ta run rẩy tay dâng chén trà lên, dưới chân có chút hư nhuyễn.
“Xin, xin lỗi phu nhân, hôm nay đi hơi lâu, hiện giờ tay chân có chút không còn sức.”
Hầu phu nhân không nhận trà.
“Không cần nữa.”
“Chu đại nhân,” bà bỗng đứng phắt dậy, lạnh lùng lên tiếng.
“Cuộc hôn sự này, e là không ổn.”
“Chu tiểu thư như vậy, nào phải là xung hỉ.”
“Rõ ràng là đến đưa tang cho con ta.”
“Xúi quẩy!”
Bà ta mặt đen như mực, mang sính lễ rời khỏi phủ họ Chu.
Ta cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên.
4
Từ sau ngày ấy, khắp đầu đường cuối ngõ đều truyền rằng thế tử phủ Hằng Xương Hầu từng giết hại nhiều vị thế tử phi, nay gặp báo ứng, bệnh nặng sắp chết.
Hầu phu nhân giận đến nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng tra ra những lời ấy là từ phủ họ Chu truyền ra.
Yếu đuối như ta, ta nào có sức lực đi khắp nơi tung tin đồn xấu?
Ngay cả phủ Hầu cũng nghĩ vậy.
Có một ngày, bà ta chặn xe ngựa của Liễu di nương giữa phố, sai người tát Liễu di nương một trận.
Phụ thân tuy tức giận, nhưng cũng chẳng làm gì được phủ Hầu.
Liễu di nương trừng mắt nhìn ta, “Có phải là ngươi không?”
Tiếng quát ấy vừa dứt.
Ta hoảng đến giật nảy mình.
Mắt trợn ngược, thân thể cứng đờ ngã thẳng về phía sau.
Mơ hồ trong cơn choáng váng, ta nghe phụ thân quở trách Liễu di nương.
“Nàng ta với bộ thân thể này, chỉ có phần bị người khác dọa, đâu đến lượt nàng ta đi hãm hại ngươi.”
“Mấy ngày này ngươi đừng ra ngoài làm ta mất mặt, ở nhà mà tự kiểm điểm cho đàng hoàng.”
“Còn các ngươi nữa, từ nay việc ăn mặc chi dùng của đại tiểu thư, không cần hỏi qua Liễu di nương nữa.”
Đều không còn tác dụng, cũng chỉ có ta còn chút giá trị, điểm này phụ thân hiểu rõ hơn ta.
Kiến Xuân, Kiến Thu nhận lệnh, ngày ngày hầm tổ yến nhân sâm cho ta.
Ta uống hết bát này đến bát khác, thân mình vẫn yếu ớt như cũ.
Đến ngày cập kê, Phu nhân tướng quân sai người đưa tới một bộ đầu diện, là món ban thưởng Thái hậu đã ban cho bà năm ấy khi bà thành thân.
Bà còn nói, “Đứa trẻ này ắt sẽ có một mối hôn sự tốt lành.”
Phụ thân nghe xong, mắt sáng lên, ánh nhìn về phía ta cũng biến đổi mấy lần.
Phu nhân tướng quân kéo ta sang một bên, khẽ nói, “Quả nhiên những gì con nói là đúng, ta nhiều năm không thể mang thai, thật sự là vì cây trâm đó.”
Ta mỉm cười thẹn thùng.
“Con từ nhỏ đã có khứu giác cực kỳ nhạy bén, ngửi thấy mùi kích thích liền sẽ chóng mặt, hôm ấy cũng chỉ là trùng hợp, nghĩ đến hẳn là ông trời cũng cảm thấy phu nhân nên có một đứa con của riêng mình.”
Phu thê Đại tướng quân thành thân mười năm mà không có con nối dõi, hôm ấy lúc Phu nhân tướng quân giáo huấn thứ muội, ta đã ngửi thấy trên người bà ta có mùi xạ hương, người ngoài sẽ không phát giác ra.
Chỉ có ta, thân thể không tốt, nhưng giác quan lại vô cùng nhạy.
Sau yến tiệc, ta liền ở lại, đem chuyện ấy nói cho Phu nhân tướng quân.
Không ngờ hôm nay bà lại tới chống lưng cho ta.
Bà khẽ vuốt bụng, sắc mặt dịu dàng.
“Phu nhân.”
Ta hạ thấp giọng.
“Người đã……”
Bà gật đầu.
“Đa tạ con, nếu không ta và tướng quân cả đời này đều sẽ ôm hận.”

