Tôi và anh trai tôi là sinh đôi long phụng (một trai một gái).

Từ nhỏ đến lớn, thứ gì cũng phải tranh nhau để mỗi người một nửa.

Nhất định phải làm được rằng anh ấy có thì tôi cũng phải có.

Không thì sẽ làm loạn.

Cho đến khi anh trai tôi cưới thiên kim tiểu thư nhà họ Giang.

Còn đến trước mặt tôi khoe khoang.

Tối hôm đó tôi liền đồng ý liên hôn với thái tử gia của giới thượng lưu kinh thành bị liệt hai chân.

Mặc kệ gì hết.

Chỉ cần có thể đè anh tôi một bậc là được.

Đang lúc đắc ý dào dạt.

Đạn mạc bỗng nhiên bay qua:

【Từ sau khi thái tử gia giới kinh thành bị liệt hai chân, tất cả tiểu thư thế gia đều tránh xa, bro thật sự tưởng đời này không ai thèm lấy mình nữa rồi, chuẩn bị ở nhà tự tìm cái chết】

【Không ngờ lại có người chủ động tìm tới xin liên hôn】

【Đối tượng liên hôn lại còn là crush của mình】

【Bây giờ không những không muốn chết nữa, mà còn tích cực lên Tiểu Hồng Thư đăng bài hỏi mặc gì trong đám cưới, hạnh phúc đến mức sắp ngất luôn rồi】

【Haizz nhưng có hơi đáng thương là, anh ta thật sự tưởng nữ chính thích mình đấy, thực ra cô ấy chỉ vì muốn tranh cao thấp với anh trai mình thôi】

Tôi: 【?】

1

Khi biết anh trai tôi sắp cưới thiên kim tiểu thư nhà họ Giang.

Tôi thuần thục nằm phịch xuống đất, há miệng gào lên: “Dựa vào cái gì mà anh tôi…”

Mẹ tôi kịp thời nhét một nắm anh đào vào miệng tôi, cắt ngang màn thi triển phép thuật của tôi: “Con tưởng mẹ không tìm đối tượng liên hôn cho con à?”

“Con cũng không tự nhìn lại điều kiện con đưa ra khắt khe đến mức nào.”

“Chiều cao phải 1m85, cơ ngực phải to, cơ bụng mười múi luyện tập chăm chỉ, còn phải biết hét ‘zǐ zé’ với biết nhảy street dance.”

“Con mẹ nó rốt cuộc là tìm đối tượng hay tìm nam người mẫu vậy?”

Tôi không nghe.

Trong đầu toàn là chuyện anh tôi sắp cưới vợ, sắp kết hôn rồi, dựa vào cái gì mà tôi vẫn cô đơn lẻ bóng.

Anh ấy có thì tôi cũng phải có!

Hơn nữa điều kiện còn không được kém hơn của anh ấy!

Nhanh chóng nhai xong đống anh đào trong miệng, tôi tiếp tục vừa khóc vừa làm loạn.

Mẹ tôi coi như nhận mệnh, thở dài một hơi, cùng ba tôi trong đêm xuất phát đi kiếm chồng cho tôi.

2

Không thể trách hai người họ đối với màn khóc lóc làm loạn của tôi mà như được đại xá vậy.

Dù sao thì hồi nhỏ tôi và anh trai đã để lại bóng ma tâm lý quá sâu đậm cho họ.

Hồi nhỏ uống nước trái cây.

Chỉ vì nước trong ly của anh tôi cao hơn ly tôi 1CM.

Tôi đã khóc suốt ba ngày ba đêm, suýt nữa tắt thở.

Từ đó nhà tôi có thêm một cái cân.

Bất kể chia đồ ăn hay đồ uống gì cũng phải chính xác đến hai chữ số sau dấu phẩy.

Anh tôi còn hơn thế nữa.

Trong buổi tiệc tất niên công ty, mẹ tôi rút thăm trúng thưởng được một cái cốc.

Rõ ràng trong nhà đầy rẫy những thứ nhập khẩu đắt tiền.

Thế mà tôi và anh trai lại cứ vì tranh cái cốc Peppa Pig màu xanh hàng nhái kém chất lượng đó mà đánh nhau từ sáng đến tối.

Đương nhiên cuối cùng tôi đánh thắng.

Anh tôi không khóc, lặng lẽ đứng dậy, lau vệt máu trên mặt do móng tay tôi cào ra, không nói một lời đi lên sân thượng, nhấc chân định nhảy xuống.

Cuối cùng vẫn là quản gia phát hiện kịp thời ngăn lại.

Khi ba mẹ biết chuyện thì gần như chết lặng.

Vốn tưởng sinh được một cặp long phụng, đời này coi như hưởng phúc rồi.

Không ngờ lại sinh ra một đôi ma đồng oan gia, đời này coi như xong.

Một ngày cãi vã nhỏ, ba ngày làm loạn lớn.

Chỉ vì chút đồ ăn thức uống đồ chơi, là đòi nhảy lầu thắt cổ.

Khiến ba mẹ tôi ngày nào đầu óc cũng ong ong.

Từ đó về sau cũng không dám lơ là nữa.

Anh tôi có gì, nhất định sẽ sắp xếp cho tôi một thứ y hệt.

Tôi có gì, nhất định cũng chuẩn bị cho anh tôi không sai một ly.

Lần này cũng vậy.

Ước chừng nếu không tìm được cho tôi một người phù hợp, điều kiện tương đương anh tôi, thì tối nay hai người họ cũng sẽ không về.

3

Sáng hôm sau, ba mẹ quầng thâm mắt như gấu trúc, tay trắng trở về.

Hai người mệt mỏi ngồi trên sofa phòng khách bàn bạc.

Ba: “Giờ làm sao đây, lại không tìm được ai phù hợp, lỡ con gái biết được, lại khóc ba ngày ba đêm mất.”

“Nó sức khỏe không tốt, mỗi bữa cũng chỉ ăn được ba bát cơm, khóc một trận như vậy không mất nửa cái mạng à.”

“Hay là bảo anh nó hoãn cưới trước đi, đợi con gái tìm được người thích hợp rồi tính.”

Mẹ: “Tôi thấy được đấy.”

Ba thở dài: “Haizz bà nói xem, thật ra thái tử gia giới kinh thành Cố Tiêu Dương điều kiện khá phù hợp, nhưng trước đây thấy người ta có quyền có thế cao không với tới, chắc chắn không coi trọng nhà nhỏ cửa bé như mình, nên không dám tìm.”

“Tối qua liều chết coi như ngựa chết chữa thành ngựa sống mà đánh bạo đến, không ngờ tháng trước anh ta vừa gặp tai nạn khi trượt tuyết, hai chân bị liệt, một đêm từ thiên chi kiêu tử rơi xuống.”

“Trước đây mỗi ngày các tiểu thư thế gia xin liên hôn xếp lịch hẹn đến mấy trăm số phía sau, bây giờ ai nấy đều tránh còn không kịp.”

“Cũng phải thôi, ai lại muốn gả con gái cho một kẻ tàn phế liệt hai chân, không chỉ đánh đổi hạnh phúc nửa đời sau, mà đến con cái có khi cũng chẳng có.”

“Tối qua nhắc đến chuyện liên hôn, còn chẳng cần hẹn trước, bà không thấy ánh mắt quản gia sáng rực à, khách khí đến mức gần như muốn khiêng hai ta vào, chắc lâu lắm rồi không có thế gia nào tới bàn chuyện liên hôn.”

“Chỉ tiếc là, cho dù có tiền có quyền đến đâu, mình cũng không thể để con gái nhảy vào hố lửa được, nói không chừng còn phải bị người ngoài cười chê cả đời, chồng là đồ phế vật.”

“Đương nhiên tôi cũng không có ý coi thường người ta, chỉ là cảm thấy haizz thế sự khó lường, người ta cũng đáng thương thật.”

Mẹ cũng thở dài theo: “Đứa nhỏ đó vốn cũng tốt mà, sao lại gặp chuyện thế này.”

“Vốn dĩ mình đến rồi cũng ngại quay đầu bỏ đi, nên thử đề cập chuyện liên hôn, không ngờ thái tử gia giới kinh thành Cố Tiêu Dương lại không chút do dự đồng ý, chắc là với tình trạng cơ thể bây giờ cũng chẳng có gì để chọn nữa, đến nhà nhỏ cửa bé như mình cũng có thể tạm chấp nhận.”

“Nhưng vì hạnh phúc của con gái cũng không thể lập tức quyết định được, chỉ đành nói về nhà bàn bạc rồi trả lời sau.”

“Hay là tối nay mình từ chối đi, từ chối sớm quá chắc người ta sẽ nghĩ nhiều, sẽ buồn.”

Ba gật đầu: “Được, tối nay để tôi đi, bà cả đêm không ngủ rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Họ không biết, tôi trốn ở cầu thang nghe hết toàn bộ.

Nhưng lại trực tiếp bỏ qua mấy chữ “liệt hai chân”, chính xác bắt được từ khóa “thái tử gia giới kinh thành Cố Tiêu Dương”.

Trong lòng lập tức vui mừng.

Tôi mặc kệ liệt hay không liệt.

Làm ơn đi.

Đó là thái tử gia giới kinh thành đó.

Trong giới, tài phú và quyền thế đều thuộc hàng đứng đầu.

Không biết phải bỏ xa nhà họ Giang mà anh tôi định liên hôn bao nhiêu con phố!

Chỉ cần gả cho anh ta.

Chẳng phải sẽ đè anh tôi một cái rõ to sao?

Từ nhỏ đến lớn thứ gì cũng phải chia đôi với anh ta, không thì anh ta làm loạn đòi treo cổ nhảy lầu, tôi thật sự chịu đủ rồi.

Hơn nữa anh tôi là mama boy, sau khi kết hôn còn phải sống chung với chị dâu trong nhà.

Chẳng phải sau này mọi thứ vẫn phải chia đôi với anh ta sao!

Nhưng chỉ cần gả cho thái tử gia giới kinh thành, dựa vào quyền thế nói một là một của anh ta, cam tôi lấy nhiều hơn hai quả, nước trái cây tôi rót thêm hai centimet, miếng bít tết trên bàn ăn tôi ăn thêm nửa miếng, cơm tôi ăn thêm một bát.

Anh tôi chắc chắn không dám làm loạn với tôi!

Anh ta dám nói một chữ “không”, Cố Tiêu Dương cũng phải tìm người xử anh ta!

Ha ha ha ha ha vừa nghĩ đến vẻ mặt anh ta ghét tôi mà lại không làm gì được tôi, mặt đầy uất ức phẫn hận, tôi đã thấy sướng sướng sướng!

Nghĩ đến đây.

Tôi trực tiếp nhảy ra: “Ba, mẹ, con gả! Con gả mà!”

Kết quả lời vừa dứt.

Trước mắt bỗng nhiên xuất hiện đạn mạc bay qua:

“Từ sau khi thái tử gia giới kinh thành bị liệt hai chân, tất cả tiểu thư thế gia đều tránh xa, bro thật sự tưởng đời này không ai thèm lấy mình nữa rồi, chuẩn bị ở nhà tự tìm cái chết.”

“Không ngờ lại có người chủ động tìm tới xin liên hôn.”

“Đối tượng liên hôn lại còn là crush của mình.”

“Bây giờ không những không muốn chết nữa, mà còn tích cực lên Tiểu Hồng Thư đăng bài hỏi mặc gì trong đám cưới, hạnh phúc đến mức sắp ngất luôn rồi.”

“Haizz nhưng có hơi đáng thương là, anh ta thật sự tưởng nữ chính thích mình đấy, thực ra cô ấy chỉ vì muốn tranh cao thấp với anh trai mình thôi.”

Tôi: “?”

4

Tôi đứng sững tại chỗ, đầu óc ong ong.

Crush?

Crush của Cố Tiêu Dương là tôi?

Đùa gì vậy.

Tôi với anh ta tổng cộng mới gặp ba lần.

Lần thứ nhất là ở yến tiệc trong giới, tôi chê champagne quá ngọt, lén đổi thành Coca, bị anh ta bắt gặp tại trận.

Lần thứ hai là ở trường đua ngựa, anh tôi cố ý làm ngựa của tôi hoảng sợ, tôi ngã xuống trẹo chân, anh ta đi ngang qua, mặt không biểu cảm bảo trợ lý đưa cho tôi một chai dầu hồng hoa.

Lần thứ ba là ở dạ tiệc từ thiện, tôi vì giành món đấu giá mà anh tôi nhắm trúng, hét giá đến khàn cả cổ, cuối cùng vẫn là anh ta ra tay, với giá gấp mười lần mua được, rồi… tặng cho tôi.

Chỉ ba lần đó, có thể tính là crush sao?

Còn nữa.

Anh ta vậy mà vì tôi đồng ý liên hôn, liền từ bỏ ý định tự tìm cái chết?

Còn lên Tiểu Hồng Thư hỏi mặc gì trong đám cưới?

Tôi nhìn đạn mạc bay trước mắt, khóe miệng không khống chế được mà giật giật.

Ba mẹ cũng bị phản ứng của tôi làm giật mình.

Mẹ tôi vội kéo tôi lại: “Con gái, đừng xúc động, Cố Tiêu Dương nó…”

“Con gả!”