Bùi Húc Phong nhìn tôi, vẻ mặt không hài lòng: “Cho cô ấy ngủ dưới sàn nhà thôi, cũng không làm phiền đến em.”

Tôi bị anh ta làm cho tức cười.

“Đây là phòng tôi đặt, anh lấy tư cách gì mà mời người khác?”

Đi du lịch cùng nhau, dùng app của Bùi Húc Phong nên anh ta tìm được đến đây không lạ.

Nhưng tôi thật không ngờ, anh ta lại “tốt bụng” đưa cả người phụ nữ này đến đây!

Tôi quay sang Dương Liễu, một lần nữa đưa điện thoại ra, mở mã QR thanh toán.

“780 tệ, trả tiền, sau đó mời cô rời khỏi phòng tôi!”

“Kiều An Lạc!”

Tiếng gào của Bùi Húc Phong vang lên cùng lúc với lời tôi nói.

Anh ta vứt chiếc khăn, kéo mạnh tôi ra hành lang, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

“Kiều An Lạc.”

Anh ta nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi mở mắt ra với vẻ mặt dịu đi: “Anh biết em đang giận, nhưng trên xe anh chỉ vì game mà nói chuyện với cô ấy vài câu, không hề có chuyện gì quá giới hạn khiến em không vui.

Giờ một cô gái gặp khó khăn, em hãy phát tâm tốt một chút.

Chúng ta cho cô ấy ở lại một đêm, ngày mai anh sẽ tìm cách đưa cô ấy đi tìm bạn, được không?”

**Chương 2**

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Vậy nên anh cho rằng, việc anh bỏ tôi lại trạm dừng chân là điều hoàn toàn bình thường?”

Bùi Húc Phong cứng họng.

Tôi không muốn dây dưa với anh ta chuyện này, dứt khoát nói thẳng.

“Phòng là tôi đặt, bất kể là anh hay cô ta, đều không được ở lại đây.”

Bùi Húc Phong không tin nổi nhìn tôi.

“Em nói cái gì?!”

7

Tôi gọi điện cho lễ tân.

Chủ nhà dẫn theo mấy thanh niên lực lưỡng ra trục xuất hai người họ đi.

Để xin lỗi, họ tặng tôi rất nhiều cam và chuối tự trồng.

Lần này, cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình tôi.

Bùi Húc Phong liên tục gửi tin nhắn, chỉ trích tôi làm việc khó coi.

Nội dung xoay quanh việc tôi không tận mắt thấy anh ta làm gì quá giới hạn, thì lấy quyền gì mà cho rằng anh ta sai.

Thật sự, nhạt nhẽo vô cùng.

Cho đến đêm, Bùi Húc Phong gửi tin nhắn cầu hòa.

【Anh đã tìm khắp xung quanh, chỉ còn một homestay nhỏ còn một phòng, anh cho Dương Liễu ở đó trước.】

【An Lạc, coi như anh xin em, có chuyện gì đừng cãi nhau ở ngoài.】

【Cho anh quay lại, anh sẽ giải thích trực tiếp với em, nếu không bây giờ em cứ chuyện bé xé ra to, sau này nhớ lại sẽ thấy xấu hổ đấy.】

Đến giờ này Bùi Húc Phong vẫn cho rằng tôi đang chuyện bé xé ra to.

Tôi cười, một nụ cười tự giễu.

Tôi trở mình, gửi lại một câu.

【Chúng ta sẽ không có “sau này” nữa.】

Gửi xong, tôi tắt thông báo tin nhắn của anh ta.

Thời đại học, Bùi Húc Phong từng vì tôi mà từ bỏ trò chơi anh ta yêu thích.

Lúc đó, mắt anh ta nhìn tôi sáng rỡ: “An Lạc, trên thế giới này không có gì quan trọng bằng em, em không thích thì anh xóa tài khoản, từ giờ chỉ toàn tâm toàn ý ở bên em.”

Tôi khuyên anh ta không cần thiết phải xóa.

Nhưng Bùi Húc Phong nói, xóa đi chỉ mong tôi được vui.

Nhưng thời gian trôi qua, anh ta dần cảm thấy tủi thân.

Trò chơi gắn bó với anh ta suốt thời thanh xuân, chỉ vì “tôi không vui” mà anh ta phải từ bỏ.

Anh ta im lặng tải lại game, khôi phục tài khoản.

Anh ta nhìn tôi: “Kiều An Lạc, anh cũng cần một chút thời gian cho riêng mình.”

8

Tôi không ngờ đêm đó lại nhận được yêu cầu kết bạn từ Dương Liễu.

Nguồn kết bạn —— Gợi ý từ bạn bè.

Ngay sau đó, cô ta gửi cho tôi một bức ảnh.

Bùi Húc Phong mắt nhắm nghiền, nằm rất gần cô ta.

【Chị ơi, anh Húc Phong bị chị đuổi ra ngoài trông đáng thương quá.】

【Một người đàn ông lương thiện, có trách nhiệm như vậy, sao chị lại không trân trọng chứ?】

Tôi chụp màn hình cuộc trò chuyện, gửi ngược lại cho Bùi Húc Phong.

Bên kia mãi không hồi đáp.

Tôi cứ ngỡ mình sẽ rất giận, giận đến mất ngủ, giận đến mức trong mơ cũng toàn hình ảnh hai người họ bên nhau.