“Vậy anh nghĩ tôi nên làm gì? Đợi hai người ngủ với nhau xong tôi mới nổi giận cho đúng quy trình?”
Điện thoại im lặng trong giây lát.
Không cần nghĩ cũng biết Bùi Húc Phong đang nhíu mày.
“Ngủ với nhau là cái kiểu gì? Em có cần nói năng khó nghe thế không? Trong WeChat cô ta còn nói sợ ảnh hưởng đến sự thân mật của chúng ta!
Em bảo anh phải làm thế nào? Thấy một cô gái đơn độc cầu cứu, anh phải coi thường mạng người chỉ để làm em vui sao?!”
Giọng anh ta rất gắt.
Nói xong, anh ta im lặng một lúc lâu.
“Chỉ là giúp đỡ trong khả năng thôi, Kiều An Lạc, anh không ngờ em giận dỗi mà vô lý đến vậy.”
Anh ta thở dài, giọng mềm mỏng hơn: “Anh vừa rồi cũng nóng nảy quá. Trên cao tốc không có đường quay đầu, hối hận cũng không kịp, giờ em ở đâu? Anh đến tìm em.”
“Đùng ——”
Đúng lúc đó, sấm sét vang trời, ngoài cửa sổ mưa tầm tã.
Giọng Bùi Húc Phong trở nên gấp gáp: “Nói đi! An Lạc, em không nói là anh đi đấy, anh tự đi Đại Lý một mình!”
Tôi không trả lời, chủ động cúp máy.
Tin nhắn WeChat nhanh chóng gửi đến.
“Em không biết điều như vậy, chúng ta liệu có cần thiết phải kết hôn không?!”
【Đúng là không cần thiết.】
Tôi trả lời ngắn gọn.
Cứ vậy đi.
Kể cả ba mươi tuổi, cũng không việc gì phải vội vàng gả mình đi.
Mưa lớn khiến những nhành hoa giấy trong sân rủ xuống.
Tôi uống cạn tách trà, quay người đi tắm.
Tóc còn chưa kịp sấy khô, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ dồn dập.
“An Lạc, mở cửa!”
6
Là giọng của Bùi Húc Phong.
Mở cửa ra, bên ngoài không chỉ có Bùi Húc Phong, mà còn có Dương Liễu đứng sau anh ta, khoác chiếc áo khoác của tôi, tóc bết lại dính vào má.
“Chị ơi, chị quá đáng quá, chạy khỏi cao tốc sao chị không nói với em và anh Húc Phong một tiếng…”
Tôi nhìn Bùi Húc Phong.
Về sự xuất hiện của Dương Liễu, anh ta không giải thích nửa lời, ngược lại còn trừng mắt nhìn tôi:
“Kiều An Lạc, em giỏi thật đấy! Không biết mất tích sẽ khiến người khác lo lắng sao?!”
Giọng điệu của Bùi Húc Phong khiến tôi cũng bốc hỏa.
Tôi nhếch môi cười lạnh.
“Lo lắng?
Bùi Húc Phong, sự lo lắng của anh là bỏ tôi lại một mình ở trạm dừng chân giữa trời mưa sao?
Lo lắng kiểu này đúng là tôi không dám nhận.”
Bùi Húc Phong ngẩn người, vẻ mặt thoáng chút trống rỗng.
Dương Liễu lí nhí: “Hai bọn em tìm chị mãi, mưa lớn thế này… anh Húc Phong cũng lo cho chị…”
Tôi nhìn Dương Liễu, nhìn chiếc áo gió tôi mới mua đang dính dấp trên người cô ta, rõ ràng là dùng để che mưa.
“780 tệ, trả tiền.”
Dương Liễu ngây người: “Cái gì cơ?”
Tôi lạnh lùng liếc cô ta, mở lịch sử mua hàng trên điện thoại ra: “Áo tôi mới mua, đền tiền, hoặc là bây giờ tôi báo cảnh sát…”
Tôi chưa nói hết câu đã bị Bùi Húc Phong chộp lấy cánh tay, kéo vào trong phòng.
“Đủ rồi Kiều An Lạc! Dương Liễu đã cùng anh tìm em nửa ngày ở trạm dừng, lúc đó trời mưa không có ô, chẳng lẽ em muốn cô ấy dầm mưa sao?!”
Bùi Húc Phong gào xong, chính anh ta cũng sững lại.
Tôi nhìn anh ta, cười lạnh thành tiếng.
“Vậy nên theo anh, cô ta không được dầm mưa, còn tôi thì được?!”
Bùi Húc Phong không nói gì, im lặng cầm chiếc khăn khô trên bàn lau tóc mình.
“Dương Liễu không liên lạc được với bạn… phòng ở Đại Lý đang căng, không đặt được, hôm nay cô ấy có lẽ sẽ ở cùng chúng ta…”
“Dựa vào cái gì?!” Tôi không nhịn được hỏi.
Động tác của Bùi Húc Phong khựng lại, anh ta nhìn tôi.
“Cô ấy không liên lạc được với bạn.”
Bùi Húc Phong chưa nói hết, mắt Dương Liễu đã đỏ hoe.
Cô ta đáng thương xoắn hai ngón tay vào nhau: “Em cũng không muốn gây phiền phức cho hai người, nhưng em không liên lạc được với bạn…
Nếu chị không vui… vậy em có thể ngủ trong xe anh Húc Phong không…? Hành lý của em đều ở chỗ bạn, em hứa, liên lạc được em sẽ đi ngay…”
Giọng cô ta càng lúc càng run.

