“anh cả, xong chưa? Anh nói với chị dâu chuyện cả nhà chúng ta đều đi du lịch chưa?”

Trong lòng tôi khẽ giật, lúc này mới biết cả nhà bọn họ đều muốn đi du lịch.

Mà tối qua, rõ ràng hắn đã nghe thấy tôi đặt lịch cho con trai đi mổ trĩ.

Trái tim tôi lại từng chút từng chút lạnh đi.

Hắn vội vàng nói với tôi:

“Em đừng hẹp hòi như vậy, anh không dùng thẻ của em nữa.”

“Anh sẽ dùng thẻ tín dụng của chính mình trước.”

“Đúng rồi, anh sẽ đưa bố mẹ với cả em dâu, em trai đi du lịch cùng.”

“Khoảng thời gian này em cứ bình tĩnh lại cho tốt, anh hi vọng sau khi chúng ta trở về, sẽ không còn phải nhìn thấy bộ mặt lạnh lùng của em nữa.”

Giọng tôi lạnh đi mấy phần: “Sẽ không nữa.”

Hắn thở phào, tưởng rằng tôi đã nghe lời, rồi cúp máy.

Tôi nhìn thấy trong vòng bạn bè của Vương Minh Châu, cô ta khoe một tấm ảnh.

Trong ảnh là bố mẹ bên nhà mẹ đẻ của cô ta, anh trai và chị dâu, còn có cả bố chồng mẹ chồng cùng đám người Lý Phú Cường đang cười rất vui vẻ trên máy bay.

Cô ta kèm dòng chữ: Cảm ơn anh cả đã mời cả nhà chúng tôi đi Bali du lịch.

Ngón tay tôi siết điện thoại đến trắng bệch.

Bình tĩnh lại, tôi đến chỗ ban quản lý tòa nhà, lấy sổ đỏ, rồi thuê công ty chuyển nhà.

Dọn sạch toàn bộ đồ đạc trong căn nhà cưới của Vương Minh Châu, chuyển hết về căn nhà cũ ở khu nhà cũ.

Căn đại bình tầng mà chúng tôi đang ở hiện tại cũng được xử lý như vậy.

Ba ngày sau, căn đại bình tầng được bán cho đồng nghiệp, căn hai phòng ngủ một phòng khách cũng được bán cho người mua do môi giới tìm tới.

4.

Tôi xin nghỉ để đưa con trai đi phẫu thuật.

Đến ngày con xuất viện.

Tôi nhận được cuộc gọi của Vương Minh Châu, cô ta khóc đến hoảng hốt:

“Chị dâu, chị có ý gì vậy! Sao lại chặn số điện thoại của anh cả!”

“Bây giờ cả hai nhà chúng tôi đều bị kẹt ở nước ngoài rồi.”

“Thẻ của anh cả không dùng được, mà bọn tôi lại không mang thẻ theo, chị mau nghĩ cách khôi phục lại thẻ ngoại của chị đi!”

Tôi hả hê báo cho cô ta:

“Vương Minh Châu, cô hỏi anh cả cô với chồng cô xem, chưa nhận được thông báo của tòa án à?”

“À đúng rồi, nói cho cô biết một tiếng, căn nhà cưới mà các người đang ở đã bị tôi bán rồi!”

“Các người có về được hay không, tôi không quan tâm!”

【Chương 2】

“Đường Đan Đan!” Qua điện thoại, giọng Vương Minh Châu chói tai truyền tới.

“Cô, cô dựa vào cái gì mà bán nhà của tôi!”

“Nếu cô thật sự bán rồi, tôi sẽ không để cô sống yên đâu!”

Cô ta tức đến mức buông lời hung hăng.

Tôi khinh thường cười nhạt một tiếng: “Chỉ bằng cô?”

“Cô vẫn nên nghĩ xem làm sao mà các người trở về trước đi!”

Tôi cúp điện thoại.

Quay đầu lại, tôi thấy gương mặt con trai đầy tâm sự.

Tim tôi siết lại.

Rốt cuộc, tôi vẫn phải khiến nó mất đi một gia đình trọn vẹn rồi.

“Mẹ, con có thể hiểu mẹ, cũng sẽ chọn mẹ.”

Nó nhìn tôi rất nghiêm túc, vào lúc tôi định mở miệng giải thích với nó vì sao tôi kiên quyết ly hôn.

Nó đã chủ động bày tỏ lập trường trước.

Sống mũi tôi cay xè, nước mắt trào lên.

Khi bị cả nhà chèn ép đến mức được nước lấn tới, tôi không rơi một giọt nước mắt nào.

Chỉ có lúc nghe con trai nói câu ấy, con hiểu mẹ, cũng chọn mẹ.

Tôi như tảng băng tan chảy, mọi tủi thân, không cam lòng, đều dưới sự thấu hiểu của con mà dần dần được xoa dịu.

Nó bước tới gần tôi hai bước, ôm lấy tôi.

“Mẹ, mẹ à, con lớn rồi, có chuyện gì mẹ có thể nói với con.”

“Con là con trai mẹ, con đáng tin cậy.”

Vòng tay của con trai khiến nước mắt tôi rơi càng dữ dội hơn.

Đứa con trai đã cao tới một mét bảy này, giống như một người lớn vậy.

Nó đang từ từ chữa lành trái tim tôi đã thủng lỗ chỗ.

Nó cũng là món quà duy nhất, và cũng là món quà tốt đẹp nhất, mà tôi có được trong cuộc hôn nhân này.

Tôi lau nước mắt, hưng phấn vỗ vỗ hai tay nó: