“Sau khi con biến mất, ngày nào mẹ cũng tìm con. Không thể tìm thấy con sớm hơn là chuyện khiến mẹ đau lòng nhất đời này.”
Hòa Hòa ôm chặt con thỏ vải, quay đầu tiếp tục hỏi bố:
“Vậy tại sao bố biết con ở đâu?”
Sắc mặt Hà Xuyên rất tệ.
Cuối cùng anh ta cũng thừa nhận.
Lúc mẹ anh ta giao con bé cho Vưu Anh, anh ta đã không ngăn cản.
Sau đó nhìn thấy tôi chuẩn bị báo cảnh sát.
Anh ta giúp mẹ che giấu sự thật, đồng thời đồng ý để đứa trẻ tiếp tục ở bên Vưu Anh.
Hòa Hòa không hiểu những cái cớ của người lớn.
Con bé chỉ nắm được sự thật đơn giản nhất.
“Bố nhìn mẹ đi tìm con, tại sao không nói cho mẹ biết?”
Hà Xuyên cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng la hét của mẹ chồng.
Bà dẫn Vưu Anh xông vào trường.
Trách giáo viên tâm lý tự ý gọi đứa trẻ tới khi chưa được cho phép.
Ngoài hành lang còn có phụ huynh tới đón học sinh.
Rất nhiều người dừng lại xem.
Mẹ chồng chỉ vào tôi mắng:
“Chính người phụ nữ này làm đứa trẻ đêm nào cũng gặp ác mộng! Trước đây tinh thần nó đã có vấn đề, ngay cả con gái mình cũng chăm không nổi.”
Hà Xuyên bước ra khỏi phòng tư vấn, đứng chắn trước mặt tôi.
“Mẹ, đừng nói nữa.”
“Mẹ nói sai sao? Nếu năm đó nó không phát điên, chúng ta có cần phải phí công như vậy không?”
Hà Xuyên lấy bản giải trình rút khiếu nại trong túi ra, giao cho hiệu trưởng Liêu.
Anh ta đứng trước mặt những phụ huynh đang vây xem thừa nhận.
Nội dung lá thư khiếu nại kia không đúng sự thật.
“Chúc Dao không hề vứt bỏ con. Bốn năm trước, mẹ tôi đã bế Hòa Hòa đi, còn tôi lựa chọn che giấu.”
“Chai thuốc trừ sâu đó là thật, chỉ là bên trong đã pha rất nhiều nước.”
“Sau khi uống, mẹ tôi đúng là bị ngộ độc, nhưng hoàn toàn không nghiêm trọng như mọi người vẫn tưởng.”
“Bác sĩ đã xử lý cho bà ấy, nhưng chúng tôi lại nói thành bà ấy suýt mất mạng, khiến Chúc Dao không dám báo cảnh sát, cũng không dám truy cứu.”
“Cô ấy tìm con suốt bốn năm, cũng bị chúng tôi lừa suốt bốn năm.”
Mẹ chồng giơ tay tát anh ta.
Hà Xuyên không tránh, chỉ yêu cầu bà xin lỗi tôi.
Mẹ chồng tức đến bật khóc.
Bà mắng anh ta vì một người phụ nữ đang muốn ly hôn mà ngay cả mẹ ruột cũng không nhận.
Trong phòng tư vấn đột nhiên vang lên tiếng bàn ghế va chạm.
Hòa Hòa thở gấp.
Mặt đầy nước mắt.
Giáo viên tâm lý vội giải tán đám đông, sau đó yêu cầu tất cả người lớn rời khỏi phòng.
Tôi ngồi ngoài cửa, không tùy tiện chạm vào con.
“Con không muốn gặp mẹ cũng không sao. Mẹ sẽ ngồi đây, đợi đến khi con cảm thấy dễ chịu hơn rồi mới đi.”
Rất lâu sau, Hòa Hòa mới bước ra từ sau chiếc ghế.
Con bé không gọi tôi là mẹ.
Chỉ nắm lấy vạt áo tôi.
Hà Xuyên đứng ở cuối hành lang, đôi mắt đỏ hoe.
Cuối cùng anh ta đã nói ra sự thật, nhưng lại chẳng hề được giải thoát.
Hòa Hòa từ đầu đến cuối đều không nhìn anh ta.
Trước khi rời khỏi trường, con bé nhỏ giọng hỏi tôi:
“Cô Chúc, con có thể tới xem nơi cô đang ở bây giờ không?”
Tôi đồng ý.
07
Cuối tuần, Hòa Hòa lần đầu tiên tới chỗ ở của tôi.
Căn hộ không lớn.
Phòng dành cho khách chỉ có một chiếc giường mới và một cái bàn học.
Tôi không biết con thích gì.
Chỉ có thể mua trước vài bộ dụng cụ vẽ.
Tôi còn đặt những món quà sinh nhật đã chuẩn bị cho con suốt bốn năm vào trong tủ.
Con bé mở chiếc hộp trên cùng.
Bên trong là một chiếc khăn tam giác và một lá thư.
Năm đó tôi từng nhận được tin nói ở tỉnh khác có một đứa trẻ lang thang rất giống con.
Tôi mang theo chiếc khăn tam giác, ngồi xe suốt một quãng đường dài.
Đến khi gặp mặt mới phát hiện mình đã nhận nhầm người.
Hòa Hòa chậm rãi mở những lá thư khác, đọc những lời tôi viết cho con.
Tôi nói với con rằng năm nay hoa quế trong sân nở rất đẹp.
Nếu con có thể tìm thấy đường về nhà, hy vọng con đừng sợ, mẹ sẽ luôn đợi con.
Hòa Hòa chưa đọc hết.
Con bé đã lao tới ôm lấy eo tôi.
“Trước đây tối nào con cũng nhớ mẹ, nhưng bà nội nói nhớ người mẹ xấu sẽ bị bệnh.”
Tôi ôm đứa con gái mất đi rồi tìm lại được.
Khóc đến không nói nổi thành lời.
Khi Hà Xuyên tới đón con, anh ta đã chờ dưới lầu rất lâu.
Anh ta mang áo khoác cho con, còn mua bánh hạt dẻ mà tôi thích.
Hòa Hòa không chịu đi theo anh ta, trốn sau lưng tôi hỏi:
“Bố có lại đem con cho người khác không?”
Hà Xuyên khom người xuống, nước mắt rơi không ngừng.
“Không đâu. Sau này bố sẽ không bao giờ tự ý quyết định chuyện như vậy thay con nữa.”
“Nhưng bố đã từng làm rồi.”
Một câu của đứa trẻ khiến anh ta rất lâu vẫn không thể đứng dậy.
Vài ngày sau, buổi hòa giải quyền nuôi dưỡng bắt đầu.
Mẹ chồng cũng tới.
Bà không cho phép Hòa Hòa sống cùng tôi.
Bà nói Vưu Anh đã chăm sóc đứa trẻ bốn năm, đột ngột thay đổi môi trường sẽ hủy hoại con bé.
Thấy nhân viên không chịu nghe, bà lại lấy chiếc chai màu nâu kia từ trong túi ra.
“Chúc Dao, hôm nay nếu cô dám đưa cháu gái tôi đi, tôi sẽ chết ngay tại đây!”
Tất cả mọi người trong phòng đều đứng bật dậy.
Bốn năm trước, chính vì câu nói này mà tôi từ bỏ việc báo cảnh sát.
Chai thuốc trừ sâu đó là thật.
Chỉ là đã được pha loãng bằng rất nhiều nước.
Mẹ chồng đúng là bị ngộ độc.

