“Đồ ngu.”

“Chửi bậy đấy à? Làm giáo viên mà vô lễ thế này sao?”

Tôi định mắng thêm thì Lộ Tri Hồng đã bước nhanh tới, cầm lấy túi xách của tôi, dịu dàng cười:

“Tan làm rồi à? Mệt lắm không?”

Tôi không nhìn Tống Tùng Lâm nữa, cùng Lộ Tri Hồng lên xe.

Anh đưa tôi về tận dưới nhà, rồi mới rời đi.

Tôi vừa định lên lầu thì thấy một bóng người quen thuộc.

“Người lúc nãy là ai?” Lan Minh An bước ra từ bóng tối, cả người đầy lạnh lẽo:

“Bạn trai mới à?”

Tôi còn chưa lên tiếng, cô lao công trong bộ đồ ngủ đi tới:

“Người yêu hả?”

“À…”

Tôi thấy ánh mắt Lan Minh An dán chặt vào tên thêu trên cổ áo bà ấy.

3

Không khí lập tức chết lặng.

Dưới ánh đèn vàng vọt, cô lao công không chỉ mặc bộ đồ ngủ màu xanh đậm đó, mà vì nóng còn xắn tay áo lên đến khuỷu, lộ cả lớp áo giữ nhiệt đỏ bên trong.

Ba chữ “Tiết Du Du” theo từng động tác quét nhà của cô mà nhảy nhót trước mắt Lan Minh An.

Mặt anh ta, rõ ràng chuyển từ trắng sang xanh, rồi thành đen.

“Đây… đây là áo của tôi?” Anh ta chỉ vào cô lao công, giọng run rẩy.

Cô nghe vậy liền kéo kín cổ áo, cảnh giác nhìn anh:

“Anh gì ơi, cái này là Tiểu Tiết cho tôi đấy. Cho rồi là của tôi, anh là đàn ông lớn xác không thể giành lại được chứ? Mà nói thật, cái áo này mặc không sướng đâu, tĩnh điện nhiều lắm, cởi ra nghe ‘tách tách’ như pháo nổ.”

Tôi suýt nữa không nhịn được bật cười.

Cái áo đặt riêng hàng hiệu đắt đỏ, Lan Minh An nhất định đòi mua — giờ bị chê như áo chợ trời.

“Tiết Du Du!” Lan Minh An quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy tức giận khó hiểu:

“Em xử lý đồ của anh kiểu vậy sao?”

Tôi điềm nhiên nhìn anh:

“Không phải chính anh bảo em vứt à? Vứt vào thùng rác cũng là vứt, cho cô lao công còn tận dụng được, gọi là dùng đúng chỗ. Sao? Nếu anh tiếc, em bảo cô ấy cởi ra trả lại nhé?”

“Em—”

“Gì vậy?”

Một giọng trầm ấm vang lên.

Lộ Tri Hồng quay lại.

Anh cầm một túi hạt dẻ nóng hổi, bước đến cạnh tôi, thân hình cao lớn che chắn hoàn toàn ánh nhìn sắc lạnh của Lan Minh An.

Chênh lệch vóc dáng rõ ràng.

Lộ Tri Hồng cao 1m88, tập gym lâu năm, vai rộng. Lan Minh An tuy cũng là kiểu “tinh anh”, nhưng đứng cạnh anh chỉ như con gà con.

“Vị này là?” Lộ Tri Hồng cố tình hỏi, ánh mắt lạnh lùng quét qua.

Lan Minh An nheo mắt, vuốt lại bộ vest vốn không nhăn, dựng lại dáng vẻ ưu tú:

“Tôi là chồng cũ của Du Du. Còn anh là… bạn học cấp hai?”

Anh ta nhấn mạnh chữ “bạn học cấp hai”, như đang nhắc tôi — người này chỉ là người xa lạ lâu năm.

Lộ Tri Hồng cười, nhưng không có tia ấm áp nào.

Anh vươn tay ôm vai tôi, lực vừa phải — thể hiện chủ quyền, cũng là chỗ dựa.

“Chào anh chồng cũ. Tôi là bạn trai hiện tại của Du Du, Lộ Tri Hồng. Nghe danh anh đã lâu, hôm nay gặp… đúng là bình thường thật.”

Tôi hả hê trong lòng.

Cái miệng này của Lộ Tri Hồng chắc học chuyên ngành “đào hố” ở trường nghề, móc người quá giỏi.

Sắc mặt Lan Minh An càng khó coi. Anh ta nhìn chằm chằm vào tay Lộ Tri Hồng đang đặt trên vai tôi:

“Du Du, em vì muốn chọc giận anh mà tìm bừa người diễn trò à? Gã này nhìn là biết ăn bám, ngoài to xác ra thì được tích sự gì?”

Tôi còn chưa lên tiếng, Lộ Tri Hồng đã hành động.

Anh chậm rãi bóc một hạt dẻ, đút vào miệng tôi, rồi lấy danh thiếp ra, nhẹ nhàng nhét vào túi áo Lan Minh An.

“Lộ Thị Khoa Học Kỹ Thuật, Lộ Tri Hồng. Nếu Lan tổng muốn bàn việc, có thể gọi thư ký tôi. Nhưng giờ là thời gian riêng tư, bạn gái tôi mệt rồi, chúng tôi phải về nghỉ. Nếu Lan tổng thích ngắm cô lao công mặc đồ ngủ, cứ việc ở lại mà ngắm.”

Nói xong, anh ôm tôi xoay người lên lầu.

Chỉ còn lại Lan Minh An đứng trơ giữa gió lạnh, tay nắm chặt tấm danh thiếp, nhìn theo cô lao công trong bộ đồ ngủ có tên tôi, xa dần…

Vào thang máy, tôi mới thở phào, lập tức chui ra khỏi lòng Lộ Tri Hồng:

“Vừa nãy cảm ơn nha, diễn như thật luôn.”

Lộ Tri Hồng cúi nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm:

“Ai nói là diễn?”

“Hả?”