“Ngươi mạo nhận thân phận không thành, liền muốn cắn ngược bổn thế tử sao?”

Ôn Ngôn bị chàng dọa lùi nửa bước, nhưng vẫn cứng cổ nói:

“Ta có nói dối hay không, trong lòng người tự biết!”

“Đêm qua chính miệng người thừa nhận, chén sứ trong thôn là do người đánh tráo.”

“Cũng chính người nói nếu Thái tử có ý với A Đàn, người sẽ không còn cơ hội, cho nên mới bảo ta hạ thuốc nàng!”

Thái phó nghe đến sắc mặt xanh mét.

Thái phó phu nhân càng vô thức che chắn ta ở phía sau.

“Hạ thuốc?”

Tay bà cũng đang run rẩy.

“Các ngươi đã hạ thuốc gì A Nàng?”

Ôn Ngôn há miệng, Tiêu Tuân đã giành nói trước:

“Thái phó phu nhân chớ nghe nàng ta nói bậy.”

“Đàn cô nương hiện giờ vẫn bình an đứng ở đây.”

“Nếu thật sự có người hạ thuốc, vì sao nàng không có bất kỳ khác thường nào?”

Vừa nói, chàng vừa nhìn ta, trong mắt mang theo vẻ dò xét.

Đêm qua, Ôn Ngôn tận mắt nhìn ta uống canh an thần.

Theo lý, dược hiệu đã sớm phát tác. Nhưng ta không những không sưng phù,

mà vết bớt cùng thương tích cũ trên người cũng không hề bị ảnh hưởng.

Tiêu Tuân hiển nhiên không hiểu rốt cuộc chỗ nào đã xảy ra sai sót.

Ta đón lấy ánh mắt chàng.

Thản nhiên nói:

“Bởi vì trong chén canh ta uống, vốn không có thuốc.”

Con ngươi Tiêu Tuân lập tức co lại.

Ôn Ngôn cũng đột nhiên quay sang nhìn ta.

“Không thể nào!”

“Ta tận mắt nhìn thấy ngươi uống hết!”

Lời vừa thốt ra, nàng đã nhận ra mình lỡ miệng.

Trong chính sảnh lập tức yên tĩnh.

Ánh mắt Thái phó nhìn nàng đã hoàn toàn lạnh xuống.

“Vậy nên, thuốc quả thật là do chính tay cô nương bỏ vào.”

Sắc mặt Ôn Ngôn trắng bệch, vội vàng lắc đầu.

“Không phải ta, là thế tử đưa cho ta!”

“Chàng nói thuốc ấy sẽ không hại người, chỉ khiến toàn thân A Đàn sưng phù, làm thái y không nhìn rõ bớt và vết thương cũ trên người nàng!”

Tiêu Tuân tức giận quát:

“Ngươi câm miệng!”

Nhưng lần này, đã không còn ai tin chàng.

25.

Thái tử Tiêu Dịch khẽ giơ tay.

Hai thị vệ Đông cung lập tức áp giải một tiểu tư vào chính sảnh.

Tiểu tư ấy chính là người bên cạnh Tiêu Tuân.

Vừa bước vào cửa, hắn đã quỳ rạp xuống đất, toàn thân run như cầy sấy.

“Điện hạ tha mạng, Thái phó đại nhân tha mạng.”

“Nô tài chỉ phụng mệnh thế tử đến hiệu thuốc mua thuốc.”

“Những chuyện khác hoàn toàn không biết.”

Sắc mặt Tiêu Tuân lập tức âm trầm.

“Cẩu nô tài, ngươi đã nhận lợi ích của ai mà dám vu oan chủ tử?”

Tiểu tư sợ hãi, liên tục dập đầu.

“Nô tài không dám, chưởng quầy hiệu thuốc có thể làm chứng.”

Ngay sau đó, thị vệ Đông cung lại dâng lên một chiếc bình sứ.

Thái y mở ra ngửi, lại dùng kim bạc thử trong chốc lát.

Sau đó trầm giọng nói:

“Sau khi dùng loại thuốc này, mặt cùng tứ chi sẽ sưng phù.”

“Nếu dùng lượng hơi lớn, còn có thể tổn thương tâm mạch.”

Nghe vậy, thân thể Thái phó phu nhân lung lay.

Khi nhìn Tiêu Tuân, trong mắt bà chỉ còn hận ý.

“Ngươi luôn miệng nói thương xót nữ nhi của ta.”

“Nhưng lại hạ loại thuốc này với con bé?”

Tiêu Tuân cuối cùng không thể duy trì dáng vẻ ôn nhu khi nãy.

Chàng đá mạnh vào người tiểu tư:

“Cẩu nô tài, ai cho ngươi lá gan hại A Đàn, còn vu oan cho ta?”

Chàng nhìn chằm chằm tiểu tư, trong mắt toàn là uy hiếp.

“Ngươi suy nghĩ cho kỹ, khế ước bán thân của cả nhà ngươi vẫn còn ở vương phủ!”

Tiểu tư giằng co một lát, cuối cùng quay mũi nhọn sang người khác:

“Là Ôn cô nương, là Ôn cô nương sai khiến nô tài.”

“Nàng vốn muốn dựa vào vị trí đích nữ phủ Thái phó, cho nên đã hứa cho nô tài rất nhiều lợi ích. Nô tài nhất thời bị quỷ ám tâm trí mới làm vậy.”

“Là nàng nói nếu kế hoạch không thành thì bảo nô tài vu oan thế tử. Nàng có cách tiến vào vương phủ, đến lúc đó có thể bảo vệ nô tài…”

Ôn Ngôn trợn mắt như muốn nứt ra, gào thét om sòm, nhưng đã bị người kéo xuống.

Người ở đây đều biết tiểu tư đang nói dối.

Nhưng vì thân phận của Tiêu Tuân cùng thể diện vương phủ, tất cả đều giả vờ không biết.

Thái phó nhìn Tiêu Tuân với thần sắc phức tạp trong vài giây, cuối cùng vẫn phất tay, sai người tiễn Tiêu Tuân rời đi.

Cho dù không thể chất vấn con cháu hoàng thất, nhưng sau này ông tuyệt đối sẽ không qua lại với chàng nữa.

26.

Tiêu Tuân ôm lấy ngực, vẻ mặt dường như vô cùng đau đớn.

Thị vệ chung quanh không dám tùy tiện tiến lên, chỉ chờ chàng bình phục.

Nhưng ánh mắt Tiêu Tuân bỗng thay đổi, giống hệt dáng vẻ chàng nhìn ta ở kiếp trước:

“Đàn Nhi…”

Ta không nhịn được lùi lại một bước.

“Vì sao nàng phải làm đến mức này? Kiếp trước ta trước sau son sắt với nàng.”

“Hận không thể chất tất cả trân bảo trong thiên hạ trước mặt nàng. Cho dù nàng muốn sao muốn trăng, ta cũng sẽ đi tìm cho nàng. Nàng quên con của chúng ta rồi sao?”

“Nàng thật sự nhẫn tâm bỏ mặc chúng sao?”

Ta nhìn chàng với thần sắc phức tạp.

Phải, chàng quả thật cả đời không có nữ nhân khác.

Cũng quả thật dành tất cả sủng ái cho ta.

Nhưng mãi đến khi đã chết một lần,

ta mới hiểu sự son sắt của một người không thể bù đắp những sai lầm mà hắn đã phạm phải.

“Cho nên thì sao?”

Ta khẽ hỏi.

Tiêu Tuân sững sờ.

Ta tiếp tục nhẹ giọng nói:

“Chàng không nạp thiếp, ta liền phải cảm kích sao?”