Di nguyện duy nhất của Úy Trì Uyên trước khi chết là không được hợp táng với ta, người thê tử kết tóc của chàng.

Con cháu, thân quyến đều kinh ngạc, chỉ có ta vẫn mặt không cảm xúc.

Chàng hận ta năm xưa đã mạo nhận tín vật, khiến chàng bỏ lỡ tỷ tỷ song sinh của ta, còn khiến tỷ ấy phí hoài cả đời trong cung rồi uất ức mà chết.

Khi còn sống đã là một đôi oán ngẫu, chết rồi càng chẳng cần dây dưa.

Sau một tang lễ long trọng, thể diện, ta chìm vào giấc ngủ nặng nề.

Khi mở mắt lần nữa, ta lại trở về thời niên thiếu, khi còn chưa xuất giá.

Tỷ tỷ đang cười rạng rỡ, ghé vào nói nhỏ với ta.

“Lạc nhi, muội thấy công tử Úy Trì gia thế nào?”

Ta lặng lẽ nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt.

Gương mặt ấy giống hệt khuôn mặt ta từng nhìn thấy trong gương mỗi sáng khi còn trẻ.

Mười lăm năm rồi, cuối cùng Tô Vân Thù cũng bước vào giấc mộng của ta.

Sau khi Úy Trì Uyên chết.

“Ngẩn ra làm gì thế? Ta đang nói chuyện với muội mà.”

Tỷ ấy huých nhẹ khuỷu tay ta. Trên gương mặt gần như chẳng khác ta là mấy ấy lại hiện lên vẻ lanh lợi hoàn toàn khác biệt.

“Tháng trước Úy Trì tướng quân dẫn Úy Trì Uyên đại thắng trở về kinh, muội cũng lén đi xem rồi đúng không? Đừng tưởng ta không nhìn thấy. Yến tiệc lần này, muội cũng cứ lén nhìn chàng ấy mãi.”

Ta ngẩn người nhìn tỷ ấy.

Những lời này sao lại giống hệt những gì tỷ ấy từng nói hai mươi năm trước?

“Nếu muội thích chàng ấy, ta có một cách…”

“A tỷ, cẩn lời.”

Ta ngắt lời tỷ ấy.

“Úy Trì công tử là thiếu niên anh hùng, ai nhìn nhiều thêm vài lần cũng là chuyện thường. Mong tỷ tỷ đừng tùy tiện suy đoán.”

Không kịp nhìn vẻ mặt tỷ ấy, ta lần theo ký ức, đi qua sân viện quen thuộc trở về khuê phòng.

Nhìn cách bài trí quen thuộc trong phòng, lúc này ta mới chắc chắn rằng mình đã trọng sinh.

Trọng sinh về lúc ta còn chưa nói ra lời dối trá kia, chưa đem cả đời mình đặt cược vào đó.

Ta khẽ bật cười, nhưng trên mặt lại lạnh buốt vì nước mắt.

Mười lăm năm, tròn mười lăm năm.

Từ sau khi Tô Vân Thù chết, ta một mình đối diện với Úy Trì phủ lạnh lẽo suốt mười lăm năm.

Úy Trì Uyên thà chém giết ngoài sa trường cũng không chịu trở về.

Ta một mình quản lý Úy Trì phủ rộng lớn, trên hiếu kính công bà, dưới nuôi dạy con cái. Vậy mà trước khi Úy Trì Uyên bệnh cũ tái phát mà chết, thứ ta nhận được lại là di nguyện chàng không muốn hợp táng cùng ta.

Có thể thấy chàng hận ta đến cùng cực.

Con cháu, thân quyến đều an ủi ta, còn ta lại cảm thấy như được giải thoát.

Nếu thật sự có thế giới sau khi chết, ta cũng không muốn tiếp tục dây dưa với chàng nữa.

Có lẽ ông trời đã nghe thấy tâm nguyện của ta, vậy mà thật sự cho ta được làm lại một lần.

Kiếp trước, Tô Vân Thù theo cữu cữu ngao du bên ngoài, tình cờ cứu được Úy Trì Uyên đang bị thương.

Hai người ở chung vài ngày, Úy Trì Uyên liền âm thầm sinh tình với tỷ ấy.

Trước khi rời đi, chàng còn nói rõ thân phận thật, để lại một miếng ngọc bội làm tín vật.

Lúc đó Tô Vân Thù mới biết, chàng là con trai của Úy Trì tướng quân.

Úy Trì tướng quân rất được hoàng thượng trọng dụng. Sau đại thắng ở Bình Thành, địa vị của ông ấy càng ngày càng lên cao.

Đó chính là đối tượng mà Thành vương, người Tô Vân Thù ngưỡng mộ, muốn lôi kéo.

Tô gia đứng về phía Thành vương, còn tỷ ấy gần như đã chắc chắn sẽ trở thành Thành vương phi.

Tỷ ấy nhìn ra ta âm thầm ái mộ Úy Trì Uyên, liền nhường miếng ngọc bội kia cho ta, cho phép ta tiếp cận Úy Trì Uyên.

Mục đích là để Úy Trì gia và Tô gia trở thành thông gia, mở rộng thế lực cho Thành vương.

Sau này việc ấy quả thật đã thành.

Nhưng Thành vương vừa đăng cơ, người đầu tiên bị hắn đá văng ra lại chính là Tô Vân Thù, người đã dốc không ít sức giúp hắn đoạt vị. Hắn chuyên sủng vị biểu muội quý phi kia.

Trong những cuộc tranh đấu qua lại chốn cung đình, Tô Vân Thù uất ức mà chết.

Trước khi chết, tỷ ấy dường như hối hận, nhớ tới Úy Trì Uyên từng một lòng chân thành với tỷ ấy.

Tỷ ấy sai người đưa thư cho chàng, đem chuyện năm xưa ta mạo nhận nói ra hết.

Úy Trì Uyên vừa biết được chân tướng thì người trong lòng thật sự của chàng đã chết.

Trong cơn thịnh nộ, chàng bỏ lại ta sắp lâm bồn, tự xin ra chiến trường.

Từ đó về sau mười lăm năm, thứ chàng để lại cho ta vĩnh viễn chỉ là bóng lưng lạnh lẽo.

Từ sau chuyện ấy, ta đã hối hận vô số lần.

Hối hận vì lòng tham của mình, hối hận vì sự ngu xuẩn của mình.

Một thoáng rung động thời niên thiếu, lại khiến ta đem cả đời mình chôn vào đó.

Ta lau sạch mặt, nhìn bản thân trẻ trung, trầm tĩnh trong gương.

Lần này, sẽ không như vậy nữa.

2

Nhưng Tô Vân Thù vẫn chưa bỏ cuộc.

So với việc để Úy Trì Uyên biết tỷ ấy là Thành vương phi tương lai, dùng miếng ngọc bội kia đổi lấy một ân tình, thì để Tô gia và Úy Trì gia kết thông gia vẫn bền chắc hơn, càng có thể lớn mạnh thế lực của Thành vương.

Mà ta, muội muội song sinh có dung mạo giống hệt tỷ ấy, lại là lựa chọn tuyệt hảo.

Tỷ ấy nói chuyện ngọc bội với ta. Sau khi bị ta từ chối, tỷ ấy vẫn tiếp tục bám riết không buông.

“Lạc nhi, trước mặt tỷ tỷ ruột mà muội còn ngại ngùng gì nữa?”

Ta chỉ đáp bốn chữ:

“A tỷ, cẩn lời.”

Thấy ta không chịu thừa nhận, Tô Vân Thù đành đổi cách nói.

“Muội cũng biết đó, hiện giờ phụ thân đang hướng về Thành vương điện hạ. Nếu nhà chúng ta có thể kết thân với Úy Trì gia, giúp điện hạ lôi kéo Úy Trì gia, phụ thân nhất định sẽ vui mừng.”

Tỷ ấy kéo tay ta, lời lẽ vô cùng tha thiết.

“Đây là đại sự liên quan đến hưng suy của Tô gia chúng ta. Nếu thành, phụ mẫu và huynh trưởng đều sẽ vui.”

Ta nhìn tỷ ấy rồi cười.

Kiếp trước, khi ta còn đang do dự dao động, Tô Vân Thù cũng nói với ta như vậy.

Chỉ vì ta và tỷ ấy tuy cùng một mẹ sinh ra, nhưng từ nhỏ đến lớn, vì tính cách khác biệt, người trong nhà đều yêu chiều tỷ ấy hơn.

Ta tính tình trầm lặng, không biết lấy lòng người khác như tỷ ấy. Ý kiến và nhu cầu của ta thường bị người nhà xem nhẹ.

Để tìm chút cảm giác tồn tại trong nhà này, ta chẳng nghĩ nhiều đã gật đầu đồng ý.

Giờ nghĩ lại, Tô Vân Thù tuy bằng tuổi ta, nhưng thông minh hơn ta rất nhiều. Tỷ ấy nắm rõ tâm tư của ta đến tận cùng.

“Tỷ tỷ, muội hiểu ý của tỷ.”

Giọng ta chân thành.

“Chỉ là chuyện mạo nhận này quá mạo hiểm. Nếu Úy Trì tiểu tướng quân biết mình bị lừa, hai nhà không những không kết thân được, e là còn kết oán.”

Tô Vân Thù không cần nghĩ đã nói:

“Nếu muội cẩn thận một chút, hẳn là…”

“Làm gì có hẳn là? Tỷ muội chúng ta tuy dung mạo chỉ khác nhau rất ít, nhưng chỉ cần là người từng ở chung đều biết, khác biệt rất lớn.”

Ta nhìn thẳng vào tỷ ấy.

“Tỷ tỷ chưa từng nghĩ sao? Nếu thật sự làm theo lời tỷ, một khi chuyện bại lộ, muội sẽ rơi vào cảnh ngộ thế nào?”

Tỷ ấy nhất định biết. Kiếp trước, trước khi chết, khi tỷ ấy lựa chọn nói ra mọi chuyện, tỷ ấy nhất định biết ta sẽ phải đối mặt với điều gì.

Nhưng tỷ ấy vẫn làm vậy.

“Chuyện này…”

Tô Vân Thù sững lại.

“Nếu tỷ tỷ thật lòng muốn Úy Trì gia và nhà chúng ta kết thân, thì nên đi bàn với phụ thân mới phải. Phụ thân tự sẽ thúc đẩy việc ấy. Đến lúc đó, Lạc nhi nghe theo phụ thân là được, tuyệt đối không thể dùng thủ đoạn lừa gạt này.”

Sắc mặt Tô Vân Thù trở nên phức tạp.

Tỷ ấy biết, nếu không có miếng ngọc bội tượng trưng cho ân cứu mạng và nền tảng tỷ ấy đã tạo sẵn, Úy Trì Uyên sẽ không bao giờ để mắt tới người muội muội chậm chạp, nhút nhát như ta.

Lời đã nói đến mức này, không khí có phần lạnh xuống.

Một nha hoàn bước vào bẩm báo, phá tan cục diện bế tắc.

“Tam tiểu thư, Tứ tiểu thư, người Úy Trì gia đến phủ. Lão gia bảo hai vị qua đó.”

Úy Trì gia?

Ta hơi nhíu mày.

Kiếp trước, vì ta chủ động cầm miếng ngọc bội kia đi tìm Úy Trì Uyên, Úy Trì gia mới bắt đầu có qua lại với Tô gia.

Trước đó, hai nhà một văn một võ, nước giếng không phạm nước sông.

Giờ lại chủ động tìm đến cửa.

Chẳng lẽ…

Ánh mắt ta trầm xuống.

Úy Trì Uyên cũng trọng sinh rồi.

3

Tính toán của Tô Vân Thù rơi vào khoảng không.

Úy Trì Uyên đến cửa là để cảm tạ ân cứu mạng của vị Tam tiểu thư là tỷ ấy.

Nếu đối phương đã biết ân nhân cứu mạng thật sự là ai, chuyện mạo danh tất nhiên không còn có thể nhắc đến.

Trong đại đường, Úy Trì Uyên chăm chú nhìn Tô Vân Thù trước mặt. Trong mắt chàng có chút hoảng hốt, còn mang theo niềm vui như mất rồi lại tìm được.

Tô Vân Thù bị chàng nhìn đến không tự nhiên.

“Đó đều là việc tiểu nữ nên làm. Úy Trì công tử tuổi trẻ tài cao, theo tướng quân chinh chiến vì nước. Tiểu nữ có thể cứu được công tử, là phúc khí của Tô gia.”

Phụ thân nở nụ cười khách sáo.

“Tô đại nhân quá lời rồi.”

Úy Trì Uyên ôm quyền, đôi mắt đen sâu đầy ẩn ý.

“Tam tiểu thư là ân nhân cứu mạng của ta. Ta luôn ghi nhớ trong lòng. Ngày sau nếu có việc gì, cứ mở lời.”

Quả nhiên chàng cũng trọng sinh.

Với hiểu biết của ta về chàng, nếu được làm lại một lần, chàng không thể không làm gì.

Như vậy cũng tốt, đỡ cho ta không ít công sức.

Giữa lúc mọi người đang vui vẻ, Úy Trì Uyên dời mắt sang ta đang đứng yên bên cạnh.

“Vị này chính là Tứ tiểu thư?”

Phụ thân gật đầu.

“Đây là tiểu nữ út.”

“Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư quả thật giống nhau. Khi ta vừa bước vào, suýt nữa không phân biệt được ai mới là ân nhân cứu mạng.”

Nghe ra trong giọng chàng có chút mỉa mai, ta khẽ kéo khóe môi.

Phụ thân nói:

“Tiểu nữ út tính tình yên tĩnh, nhát gan, ít ra khỏi nhà. Người có thể làm chuyện cứu người bên ngoài như thế, cũng chỉ có tỷ tỷ của nó thôi.”

“Tam tiểu thư tâm địa thuần thiện. Hôm yến tiệc, hẳn là đã sớm nhận ra ta.”

“Nếu đổi lại là người khác, làm được việc tốt như vậy, chỉ sợ đã sớm mong chạy tới đòi lợi ích. Lại có vài kẻ không biết liêm sỉ, chuyện mạo nhận công lao cũng chưa chắc không làm ra được.”

Khi nói câu này, khóe mắt chàng liếc ta một cái.

Ta thần sắc tự nhiên, không hề có dáng vẻ bị ám chỉ.

Ngược lại là Tô Vân Thù sắc mặt trắng bệch trong khoảnh khắc, suýt nữa tưởng kế hoạch của mình sắp bị vạch trần.

Sau khi trọng sinh, Úy Trì Uyên đã sớm đến đây chọc thủng chuyện này, còn ta chưa kịp làm gì.

Chàng đương nhiên khó mà biết, ta cũng đã trọng sinh.

Dù kiếp trước hay kiếp này, Úy Trì Uyên sớm đã nhận định rằng ta cưỡng chiếm tín vật, còn Tô Vân Thù vì thương muội muội nên đành nhịn đau nhường lại.

Kiếp trước, những lời khó nghe hơn thế này ta đều đã nghe rồi, chút này thì tính là gì?

Sau khi Úy Trì Uyên rời đi, Tô Vân Thù chặn ta lại.

“Có phải là muội không?”

Ta nghi hoặc:

“Chuyện gì?”

“Có phải muội nói cho chàng biết người cứu chàng là ta không? Chuyện này ta chỉ nói với một mình muội!”

Tô Vân Thù nhìn chằm chằm vào mặt ta, vẻ mặt thất vọng tột cùng.

“Chỉ cần hai tỷ muội chúng ta sắp xếp tốt chuyện này, sẽ mang lại bao nhiêu vinh quang cho Tô gia? Lợi hại trong đó ta đã nói rõ với muội từ lâu. Ta vốn tưởng muội hiểu ta, vậy mà muội…”

Ta ngắt lời tỷ ấy:

“Tỷ tỷ nhận định là muội sao?”

“Chẳng lẽ tỷ cho rằng người Úy Trì gia chỉ là đồ trang trí? Bọn họ không tự điều tra được à?”

Ta chặn họng tỷ ấy.

“Dù sao chuyện này cũng đã lộ, tỷ tỷ đừng tính toán hôn sự của muội nữa. Chi bằng nghĩ cho kỹ xem nên dùng ân cứu mạng này đổi lấy lợi ích lớn hơn cho Thành vương điện hạ thế nào.”

4

Động tác của Úy Trì Uyên nhanh hơn ta tưởng.

Kiếp trước, chàng làm việc dưới trướng Thành vương, hiểu rất rõ Thành vương.

Cộng thêm lợi thế biết trước tương lai, chưa đầy ba tháng, Thành vương đã bị ngự sử tố cáo ba tội danh: cất giấu giáp trụ riêng, nuôi dưỡng tử sĩ, mua quan bán chức.

Hoàng thượng nổi giận, giam lỏng hắn ở đất phong, không có chiếu chỉ thì không được hồi kinh.

Tay Thành vương vươn tới Lại bộ, phụ thân ta, vị Lại bộ thị lang, cũng bị liên lụy chịu họa. Nhờ các lão cầu tình, phụ thân mới không bị phạt ra khỏi kinh, được giữ lại làm việc ở Quốc Tử Giám.

Chuyện giữa Tô Vân Thù và Thành vương đương nhiên cũng coi như kết thúc.

May mà hai bên còn chưa kết thân, Tô gia vẫn còn đường xoay chuyển, kịp thời rút mình ra.

Nhưng Tô Vân Thù càng ngày càng trở nên trầm mặc ít lời.

Có lẽ vì uất kết trong lòng, tỷ ấy bệnh nặng một trận.

Người Úy Trì gia thường xuyên đến thăm, đưa tới không ít thuốc bổ.

Dưỡng bệnh hơn nửa tháng, vừa mới khỏe hơn, người Úy Trì gia đã đến cửa cầu thân.

Phụ thân, mẫu thân đương nhiên đồng ý.