Bạch nguyệt quang của chồng tôi vẫn độc thân, nhưng lại mắc bệnh phụ khoa rất nghiêm trọng.
Trong bữa tiệc, đứa con trai n/ ă/ m tu /ổ/ i của tôi bịt mũi nói:
"Dì ơi, sao trên người dì hôi thế?"
Bạch nguyệt quang bị kích động đến phát điên, đã đem con trai tôi v /ứ/ t vào một bãi rác đầy r /ắ/ n r/ ế/ t và c /ôn trù /ng ở ngoại ô.
Cô ta nói muốn cho con trai tôi nếm thử thế nào mới gọi là mùi hôi thối.
Chồng tôi lại dùng chiếc xe duy nhất tại hiện trường để chở bạch nguyệt quang đi giải khuây.
Mặc kệ con trai bị dọ/ a đến mức lên cơn hen suyễn, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Anh ta hạ kính xe, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chán ghét:
"Cô cậy vào việc năm đó tôi cầu hôn cô một trăm lần nên mới hống hách như vậy, dạy hư con thành ra thế này."
"Còn có lần sau, tôi không ngại cho mẹ con cô thêm nhiều bài học hơn đâu."
Tôi một tay run rẩy gọi cấp cứu 120, một tay lặng lẽ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt.
Anh ta không biết rằng, tôi đã liên lạc với người cha là ông trùm Mafia đang ở nước ngoài.
Chỉ còn vài ngày nữa, ông ấy sẽ đến đón tôi về nhà.
1
Từ bệnh viện trở về nhà đã là một tuần sau.
Trong biệt thự là một đống hỗn độn.
Quần áo, giày dép, mỹ phẩm… vứt lung tung khắp nơi.
Không cần nghĩ cũng biết, trong thời gian mẹ con tôi vắng nhà, Thẩm Tri Yến và Bạch Vi Vi đã vui vẻ đến mức nào.
Bế đứa con trai yếu ớt lên, tôi định lên lầu thu dọn hành lý.
Từ phòng trẻ em ở góc nhà phát ra tiếng r/ ê z/ /n r/ ỉ sảng khoái của phụ nữ.
"Tri Yến, chúng ta làm thế này trong phòng của Đồng Đồng, chị dâu biết chắc không giận chứ?"
Giọng nói thở dốc của Thẩm Tri Yến vang lên:
"Không đâu, lần trước anh đã cho cô ta một bài học rồi, chắc chắn cô ta đã biết điều hơn. Hơn nữa, vì Đồng Đồng, cô ta cũng không dám giận."
Phải, tôi không dám giận.
Lần trước tôi chỉ từ chối nấu mì đêm cho Bạch Vi Vi.
Thẩm Tri Yến đã sai người tr /e/ 0 ngư z/ /ợ/ c con trai n/ ă/ m tu /ổ /i của chúng tôi trên sân thượng.
Nói rằng bao giờ nấu xong mới được thả xuống.
Cánh tay ôm con siết chặt lại, tôi dứt khoát quay người.
Nhưng cánh cửa phía sau đột ngột mở ra.
Thẩm Tri Yến ôm lấy Bạch Vi Vi mềm mại bước ra, thấy tôi thì bước chân khựng lại.
"Về rồi à?"
"Vừa hay, Vi Vi và anh cũng mệt rồi, cô đi hầm cho cô ấy bát canh gà đi."
"Để nguội bớt rồi hẵng bưng lên."
Đặt con trai ngồi xuống sofa, tôi nhìn Bạch Vi Vi:
"Còn yêu cầu gì nữa không?"
Thấy tôi ngoan ngoãn như vậy, Thẩm Tri Yến hiếm hoi ban cho tôi một ánh mắt tán thưởng.
"Mộng Tình, cô biết điều thế này tôi cũng yên tâm. Ngày mai sinh nhật con trai, tôi sẽ tổ chức tiệc cho nó."
Hắn vừa dứt lời, Bạch Vi Vi bỗng rơi nước mắt, ôm ngực kêu đau.
Thấy vậy, Thẩm Tri Yến lập tức cuống cuồng, h/ ấ /t con trai xuống đất để Bạch Vi Vi ngồi xuống sofa.
Hắn vừa dịu dàng hỏi Bạch Vi Vi đau ở đâu, vừa gắt gao gọi quản gia chuẩn bị xe để đến bệnh viện.
Tôi ôm lấy con trai, nhìn dáng vẻ lo lắng của hắn mà muốn bật cười.
Bởi vì trong bữa tiệc một tuần trước, con trai chỉ nói một câu:
"Dì Vi Vi sao trên người hôi thế?" mà bị hắn tống đến bã/ i rá /c đầy r /ắ /n r/ ết.
Dù con trai lên cơn hen suyễn, nằm th /oi thó /p giữa đống rác, Thẩm Tri Yến vẫn mặt không biến sắc, lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ tiếp tục đ /ổ r /á/ c lên người thằng bé với cái danh nghĩa:
"Dạy dỗ quy tắc".
Tôi lao lên định ngăn cản thì bị người ta giữ chặt.
Tôi quỳ xuống đất cầu xin, Thẩm Tri Yến dặn dò quản gia:
"Nhớ thông báo cho bệnh viện, khu vực này không được phái xe cấp cứu đến. Để Hứa Mộng Tình tự bế con mà đi bộ tới đó. Chỉ khi nếm mùi đau khổ mới biết lời gì không nên nói."
Ôm chặt con trai, tôi định rời đi, nhưng Thẩm Tri Yến lạnh mặt nắm chặt lấy cổ tay tôi.
"Đi cùng đi."
"Cái gì?"
Chưa kịp để tôi hỏi thêm, hắn đã kéo mẹ con tôi lên một chiếc xe khác.
"Vi Vi thấy mẹ con cô nên mới thấy khó chịu, cô phải chịu trách nhiệm, cùng chúng tôi đến bệnh viện."
Cổ tay bị kéo mạnh, một tiếng "rắc" vang lên, khớp xương bị trật. Thẩm Tri Yến thản nhiên buông tay:
"Sao mà vô dụng thế? Nắm tay một cái cũng trật khớp."
Kể từ khi Bạch Vi Vi xuất hiện, "vô dụng" gần như trở thành biệt danh của tôi.
Bị Bạch Vi Vi đẩy n /g/ ã đến chảy m /á /u đầu, là tôi vô dụng.
Con trai phát sốt, bác sĩ bị Bạch Vi Vi gọi đi hết, là tôi vô dụng.
Thẩm Tri Yến đưa Bạch Vi Vi đi dự tiệc, tôi bị người ta chửi là tiểu tam, cũng là tôi vô dụng.
Vị m/ á/ u tanh lan tỏa trong miệng, tôi cam chịu lên xe.
Ráng chịu đựng ba ngày nữa thôi. Chỉ cần chờ thêm ba ngày nữa, người cha Mafia ở nước ngoài sẽ đón chúng tôi về. Tôi có thể đưa con rời xa Thẩm Tri Yến mãi mãi.
2
Trên đường đi, con trai rất sợ hãi, nép chặt vào lòng tôi.
"Mẹ ơi, có phải bố lại định vì người phụ nữ đó mà làm hại chúng ta không?"
Tôi nén đau, khẽ an ủi:
"Không sao đâu, có mẹ đây, mẹ sẽ bảo vệ Đồng Đồng."
Vừa dứt lời, tài xế lái xe không nhịn được mà cười khẩy một tiếng.
Tôi biết hắn đang cười nhạo điều gì. Lần trước đi nghỉ mát trên du thuyền, chỉ vì Bạch Vi Vi không vui, Thẩm Tri Yến đã n /é/ m con trai xu/ ốn/ g bi/ ể /n.
Ngày đó, để cứu con, tôi đã bơi dưới biển suốt ba tiếng đồng hồ, cơ thể hạ thân nhiệt nghiêm trọng đến mức suýt phải đo/ ạ/ n c /hi.
Nhưng đó là chuyện trước kia rồi. Trong lúc con nằm viện, vì di truyền nhóm m/ á /u hiếm RH âm tính của tôi, tôi đã nén bệnh tật để truyền m /á/ u cho con.
Thật không ngờ, qua việc đối soát ngân hàng m/ á/ u, tôi đã tìm lại được người cha Mafia thất lạc nhiều năm của mình.
Tôi không còn cô độc nữa.
Xe nhanh chóng dừng lại. Ba tên vệ sĩ thô bạo vây quanh mẹ con tôi, đưa đến trước cửa phòng phẫu thuật.
"Vi Vi bị chẩn đoán ung thư m /á/ u cấp tính, tủy của cô và con trai đều phù hợp."
"H /ú/ t của tôi đi!" Tôi lập tức trả lời, sợ Thẩm Tri Yến làm hại Đồng Đồng.
Hắn ngẩn ra, trên mặt hiếm khi lộ vẻ xót xa:
"Bác sĩ nói thuốc mê sẽ ảnh hưởng đến chất lượng tủy, cho nên…"
"Không sao, cứ hút của tôi." Tôi kiên định nói, giấu con trai ra sau lưng.
Thẩm Tri Yến mỉm cười dịu dàng, ra hiệu cho vệ sĩ đưa tôi đi:
"Nếu đã vậy, việc lấy m/ á /u thì lấy của con trai đi."
Dứt lời, tôi vùng ra khỏi sự khống chế của vệ sĩ:
"Không được! Thằng bé mới n/ ă/ m t/ u/ ổi, vừa mới ra viện, nó không chịu nổi đâu. Thẩm Tri Yến, anh lấy tủy còn chưa đủ sao! Đó là con trai của chúng ta mà!"
Tôi run rẩy, không thể tin nổi. Thẩm Tri Yến nhíu mày, làm ra vẻ tôi không biết điều:
"Đồng Đồng là con tôi, sao tôi nỡ lòng làm hại nó? Khó khăn lắm tôi mới xót cô một lần, sợ cô vừa hiến t/ ủ/ y vừa hiến m/ á/ u thì kiệt sức. Hơn nữa, đây là bài học cho con, nếu không phải tại cô dạy hư nó, khiến nó chọc giận Vi Vi giữa đám đông thì cô ấy cũng không phát bệnh. Đây là tội lỗi mẹ con cô phải gánh vác."
Hắn phớt lờ ánh mắt kinh hoàng của con trai, ra lệnh cho vệ sĩ cưỡng ép bế thằng bé vào phòng lấy m/ á/ u.
"Mẹ ơi, mẹ cứu con, mẹ ơi!"
Con trai giãy giụa hướng tay về phía tôi.
Tôi phát điên, liều mạng vùng vẫy. Ngay khoảnh khắc chạm được vào ngón tay con, tôi bị vệ sĩ hung hãn giật ra.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, tim Thẩm Tri Yến bỗng lỡ một nhịp, hắn hứa:

