Những fan quen bắt đầu bình luận.
【Chị Như lâu lắm mới livestream, hôm nay lại lên sóng!】
Trong đó không ít là bạn bè và người thân của Lục Minh.
【Ơ kìa, chẳng phải đây là vợ của Lục Minh sao? Sao lại livestream vào đêm giao thừa thế này?】
【Nhìn bối cảnh giống như đang ở bệnh viện?】
Tôi nhìn khu vực bình luận, hít sâu một hơi.
【Mọi người thân mến, tôi – Thẩm Nguyệt Như, hôm nay chính thức vạch trần bộ mặt giả tạo của nhà chồng tôi.】
【Ông nội tôi bệnh nguy kịch, vậy mà họ vin vào cái cớ “đêm ba mươi không được về nhà mẹ đẻ” để ngăn cản tôi đủ đường!】
【Thực chất chỉ vì… sợ tốn tiền làm đám tang!】
【Cưới nhau nhiều năm, chi tiêu sinh hoạt đều do nhà mẹ tôi chu cấp!】
【Vậy mà họ lại khiến tôi không thể gặp ông nội lần cuối! Cái vết thương trên trán tôi là do Lục Minh đánh ra.】
【Tôi đã giám định thương tích và chuẩn bị tiến hành thủ tục ly hôn.】
【Giờ tôi muốn để mọi người thấy rõ bản chất của gia đình này!】
Tôi nói liền một mạch, rồi đưa camera quay cận mặt mẹ chồng, Lục Minh và bác gái.
Lúc này mẹ chồng mới nhận ra tôi đang livestream, hoảng hốt che mặt.
Bên cạnh, mặt Lục Minh tái mét, lao đến giật lấy điện thoại trong tay tôi.
Nhưng đã quá muộn.
Số người xem livestream tăng vọt, phần bình luận cũng bùng nổ.
【Không cho về nhà mẹ đẻ đêm ba mươi? Văn hóa hủ lậu mấy trăm năm trước à?!】
【Điên à! Ông nội người ta sắp mất cũng không cho về?!】
【Nghe chị ấy nói chưa? Chẳng qua là sợ tốn tiền! Từ bao giờ mà tiền quan trọng hơn cả mạng người vậy?!】
Chương 5
Mặt Lục Minh tức đến đỏ bừng.
Anh ta giằng ra khỏi cảnh sát, ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất, lập tức vỡ tan tành.
“Thẩm Nguyệt Như, cô điên rồi à! Chuyện trong nhà sao lại đem ra ngoài bêu rếu!”
Nhưng ngay sau đó lại bị cảnh sát khống chế.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
“Lục Minh, chẳng phải anh suốt ngày nói là truyền thống sao? Sao bây giờ lại thành ‘chuyện xấu trong nhà’ rồi?”
“Lục Minh, thân bại danh liệt là chuyện thường thôi, anh phải học cách chấp nhận con người thật của mình đi.”
Lúc này mẹ chồng mới nhận ra trong buổi livestream vừa rồi tôi đã nói hết mọi chuyện ra ngoài.
Bà ta trợn trắng mắt, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Lục Minh vội lao tới ôm lấy bà.
Anh ta giận dữ nhìn tôi.
“Thẩm Nguyệt Như, nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì, tôi không để yên cho cô đâu!”
Tôi khẽ cười lạnh.
“Lục Minh, tôi còn chưa kịp gặp ông nội lần cuối, anh nghĩ tôi sẽ bỏ qua cho anh sao?”
“Tôi không rảnh đôi co với anh nữa, tôi phải về tiễn ông lần cuối.”
Nghe tôi nói muốn về nhà mẹ đẻ, Lục Minh chẳng thèm quan tâm đến mẹ mình nữa.
Anh ta buông bà ra, lao tới chắn trước mặt tôi.
“Thẩm Nguyệt Như, tôi đã nói rồi, đêm ba mươi không được về nhà mẹ đẻ!”
“Ông nội cô chết rồi! Cô về thì được ích gì?!”
Một cô y tá đứng bên cạnh không chịu nổi nữa.
“Có bệnh à? Vì không cho vợ về nhà mẹ đẻ mà đến mẹ ruột cũng bỏ mặc?”
Lúc này Lục Minh mới phát hiện, vì vừa rồi buông tay, mẹ anh ta đã ngã sõng soài xuống đất như chó ăn phân.
Anh ta vội vàng đỡ bà dậy.
Những người đứng xem bên cạnh lại mở livestream.
“Mọi người xem đi, đây chính là người đàn ông đêm ba mươi không cho vợ về nhà mẹ đẻ đó.”
“Ông nội người ta bệnh nguy kịch mà anh ta còn cố chặn lại, cuối cùng không kịp gặp lần cuối!”
“Chỉ vì sợ tốn tiền thôi! Đúng là cả nhà độc ác!”
“Đến bây giờ còn không cho vợ về nhà mẹ đẻ nữa kìa!”
Buổi livestream vừa bị gián đoạn vì điện thoại bị đập vỡ lại tiếp tục.
Lục Minh bắt đầu hoảng loạn.
“Đêm ba mươi vợ không được về nhà mẹ đẻ là có kiêng kỵ mà!”
“Tôi là vì tốt cho cô ấy!”
Điện thoại của Lục Minh liên tục ting ting.
Tôi đứng phía sau anh ta, thấy rõ trên màn hình WeChat là hàng loạt thông báo dày đặc.
Toàn là tin nhắn mắng chửi từ họ hàng bạn bè.
Nắm tay Lục Minh siết chặt, mắt đỏ ngầu nhìn tôi.
“Thẩm Nguyệt Như, giờ cô hài lòng chưa?”
Anh ta giơ nắm đấm định lao tới tôi, nhưng bị cảnh sát chặn lại.
Viên cảnh sát phất tay, gọi hai đồng nghiệp tới kẹp chặt Lục Minh hai bên.
“Đưa anh ta về đồn lấy lời khai.”
Tôi khó xử nhìn người cảnh sát đã giúp mình.
“Đồng chí, lời khai của tôi có thể để sau được không? Tôi muốn về tiễn ông nội trước.”
Anh cảnh sát trẻ nhìn tôi, không nói nhiều, quay người đi thẳng ra ngoài.
“Đi thôi, tôi đưa cô về nhà mẹ đẻ!”
Tôi cảm kích theo ra.
Trước khi rời đi, tôi thấy trên mặt Lục Minh lóe lên một tia độc ác.
Khi về tới nhà, mẹ tôi nước mắt giàn giụa chạy ra đón.
“Tiểu Như, con cuối cùng cũng về rồi, ông nội con… mất rồi.”
“Vào tiễn ông lần cuối đi con.”
Tôi ở bên ông nội, rơi nước mắt tiễn ông đoạn đường cuối cùng.
Sau khi lo xong hậu sự, mẹ đi tới ôm chặt lấy tôi.
“Tiểu Như, ly hôn đi, mẹ ủng hộ con.”
“Anh họ con đã gửi cho mẹ xem video livestream rồi, nhà họ Lục đúng là không ra gì.”
“Từ hôm nay, con ở lại nhà. Cái Tết này, ăn Tết ở nhà mẹ đẻ!”

