Một đệ tử to gan run rẩy chạy tới.
Bấm nhân trung, gọi Vân Dật tỉnh lại.
Ông ta chậm rãi tỉnh lại, thấy ta sắp rời đi liền giãy giụa bò dậy, loạng choạng chạy về phía ta.
“Thẩm Thanh Y!”
Giọng ông ta khàn đặc.
“Đừng đi! Cầu xin ngươi, đừng đi!”
Ông ta lảo đảo chạy tới trước mặt ta, không màng tới tôn nghiêm của một tông chủ, nắm chặt lấy tay áo ta.
“Là lỗi của ta! Tất cả đều là lỗi của ta! Ta có mắt không tròng, là ta đã mù!”
Ông ta khóc lóc, nói năng lộn xộn.
“Chỉ cần ngươi ở lại, mọi thứ của Thanh Vân Tông đều thuộc về ngươi!”
“Vị trí tông chủ, Tàng Kinh Các, tất cả linh mạch, tất cả pháp bảo! Đều giao cho ngươi!”
“Chỉ cầu xin ngươi nể tình nghĩa ngày xưa mà ở lại!”
Ta cúi đầu nhìn người đàn ông từng cao cao tại thượng này.
Ông ta luôn miệng nói mọi chuyện đều vì tông môn.
Hiện tại vì tông môn, ông ta cũng có thể vứt bỏ tất cả tôn nghiêm.
Đáng tiếc, đã quá muộn.
Ta bình tĩnh lên tiếng:
“Tông môn của ngươi có liên quan gì tới ta?”
Ông ta khó tin ngẩng đầu nhìn ta.
Ta nhẹ nhàng giơ tay, gạt tay ông ta ra.
Sau đó ta quay người, từng bước đi về phía bên ngoài sơn môn.
Phía sau là tiếng khóc thét tuyệt vọng của ông ta.
Là tiếng cười điên dại đứt quãng của Dạ Tinh Ly, cùng những tiếng thì thầm hoảng sợ của tất cả các đệ tử.
Tất cả những thứ ấy không còn có thể khuấy động dù chỉ một gợn sóng trong lòng ta.
Ta không quay đầu.
Khoảnh khắc chân ta bước ra khỏi sơn môn Thanh Vân Tông.
Tất cả ân oán giữa ta và nơi này đã hoàn toàn bị chặt đứt.
Nơi này không còn Thẩm Thanh Y.
Ngay khoảnh khắc ta bước ra khỏi sơn môn.
Mấy bóng người mang khí tức mạnh mẽ gần như đồng thời xuất hiện ở những phương hướng khác nhau dưới chân núi Thanh Vân Tông.
Ánh mắt của bọn họ không hẹn mà cùng tập trung toàn bộ trên người ta.
9
Ta đứng trên con đường lát đá xanh bên ngoài sơn môn, nhìn mấy vị khách không mời mà tới trước mặt.
Bọn họ ăn mặc khác nhau.
Người đứng đầu là một bà lão tóc bạc, tông chủ của Cửu Tiêu Thánh Địa.
Bên cạnh bà là một người đàn ông trung niên cầm ngọc như ý, đến từ Vạn Bảo Lâu giàu nhất thiên hạ.
Ngoài ra còn có một nữ tử mặc chiến giáp, khí tức sắc bén.
Chính là các chủ của Bích Lạc Kiếm Các.
Trước kia, cho dù tông chủ Thanh Vân Tông Vân Dật nhìn thấy bọn họ cũng phải cúi người hành lễ.
Hiện tại, bọn họ lại tụ tập trước sơn môn tan hoang này, cùng nhìn về phía ta.
Bà lão tóc bạc của Cửu Tiêu Thánh Địa là người đầu tiên tiến lên một bước, cung kính thi lễ.
“Lão thân là tông chủ Cửu Tiêu Thánh Địa, Vân Cẩm Thư, xin ra mắt Thẩm Thanh Y đạo hữu.”
“Uy lực thiên kiếp vừa rồi kinh thiên động địa, năng lực dẫn lôi của đạo hữu quả thật là thứ lão thân chưa từng thấy trong đời.”
“Không biết… đạo hữu có hứng thú tới Cửu Tiêu Thánh Địa của ta, đảm nhiệm vị trí trưởng lão khách khanh đứng đầu hay không?”
Bà vừa dứt lời, người đàn ông trung niên của Vạn Bảo Lâu lập tức chắp tay cười.
“Vân tông chủ nói đùa rồi, thần nhân như Thẩm Thanh Y tiền bối, một vị trí trưởng lão khách khanh nhỏ bé sao có thể xứng được?”
Ông ta lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật tỏa sáng rực rỡ, dùng hai tay dâng lên.
“Tiền bối, đây là chút tâm ý của Vạn Bảo Lâu chúng ta, bên trong có một triệu linh thạch thượng phẩm và một trăm hòm thiên tài địa bảo.”
“Chỉ cần tiền bối đồng ý tới Vạn Bảo Lâu, vị trí phó lâu chủ sẽ luôn chờ đợi người, tất cả tài nguyên trong lâu đều tùy người điều động!”
“Hừ, toàn những vật tầm thường!”
Các chủ Bích Lạc Kiếm Các lạnh lùng lên tiếng, tiến về phía trước một bước.
“Muội muội Thẩm Thanh Y, Bích Lạc Kiếm Các của ta không nói những lời giả tạo. Ngươi tới đây, ngươi chính là tỷ muội kết nghĩa kim lan với ta, trấn các chi bảo của Kiếm Các là Kinh Lôi Thần Kiếm có thuộc tính tương hợp với ngươi, ta sẽ hai tay dâng lên!”
“Kẻ nào dám bắt nạt ngươi, hai trăm nghìn kiếm tu Bích Lạc Kiếm Các của ta sẽ san bằng sơn môn của kẻ đó!”
Trong chốc lát, trước sơn môn biến thành khung cảnh của một buổi đấu giá.
Hết đại nhân vật này đến đại nhân vật khác, những người ngày thường thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Đều tranh nhau đưa ra lời mời đối với ta.
Công pháp, pháp bảo, đan dược, linh mạch, địa vị…
Bất kỳ thứ gì trong những điều kiện bọn họ hứa hẹn cũng đủ khiến toàn bộ giới tu chân điên cuồng.
Ta vẫn luôn im lặng lắng nghe, trên mặt không có biểu cảm gì.
Mãi đến khi bọn họ tranh cãi tới mức mặt đỏ tía tai, ta mới thản nhiên hỏi một câu:
“Các ngươi muốn ta làm gì?”
Tiếng ồn ào lập tức im bặt.
Tất cả mọi người nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Vân Cẩm Thư của Cửu Tiêu Thánh Địa bước ra.
Bà cân nhắc từ ngữ, cẩn thận trả lời:
“Không dám giấu đạo hữu, chúng ta… không cần người làm bất kỳ chuyện gì.”
Thấy ta nhướng mày, bà vội vàng giải thích:
“Sự tồn tại của người vốn đã là sức uy hiếp mạnh nhất. Chỉ cần người ghi danh trong tông môn của ta, thỉnh thoảng tới ở một thời gian, đó đã là sự bảo đảm lớn nhất đối với tông môn.”
“Bất kỳ kẻ xấu nào, bất kỳ thế lực thù địch nào trước khi ra tay với chúng ta đều phải cân nhắc xem mình có thể chịu nổi lôi phạt Thiên đạo do người dẫn tới hay không.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/dai-su-ty-trieu-thien-kiep/chuong-6/

