Cứ như nàng ta thật sự chịu oan khuất lớn đến mức trời đất bất dung.
Ta bị sự mặt dày của nàng ta làm cho kinh ngạc.
Tộc Đằng Xà quả nhiên làm chuyện xấu mà mặt không đổi sắc.
Sự thật người sáng mắt đều nhìn ra được mà nàng ta còn dám đổi trắng thay đen.
Đáng tiếc cơ thể ta vừa mới chào đời, còn chưa biết nói.
Nếu không ta nhất định phải mở miệng vạch trần nàng ta.
Nhưng may mà ta còn kỹ năng tâm linh cảm ứng.
Sự phẫn nộ trong lòng ta đều được người thân cảm nhận.
Họ càng khẳng định Đằng Xà chính là kẻ tráo đứa trẻ.
Chỉ là hiện tại vẫn chưa có chứng cứ mà thôi.
Tộc trưởng Đằng Xà vẫn tiếp tục giả đáng thương, làm ra vẻ vô tội.
Chỉ cần chưa có chứng cứ xác thực, nàng ta nhất định sẽ không thừa nhận chuyện này.
Ngay cả Thiên Đế cũng không còn cách nào.
Ngài không thể chỉ dựa vào vài câu nói mà xử phạt cả một tộc.
Thấy mọi người đều im lặng, tộc trưởng Đằng Xà lại tiếp tục nói:
“Nhỡ đâu đứa mà các ngươi cho là thật mới chính là giả thì sao? Có khi kẻ có ý đồ cố tình làm như vậy để các ngươi cam tâm tình nguyện giúp chúng tráo đổi đứa trẻ.”
“Nếu là ta, trong tình huống các ngươi canh giữ nghiêm ngặt như thế, vào không được mà trộm cũng chẳng xong, ta sẽ trực tiếp làm nhiễu tầm nhìn, biến đứa giả thành thật rồi dẫn dắt các ngươi nghi ngờ. Như vậy sau khi các ngươi tìm được một đứa khác, sẽ một mực tin rằng đứa vừa tìm được mới là thật, còn đứa ban đầu là giả. Chẳng phải là một kế kim thiền thoát xác rất hay sao?”
Nàng ta vừa nói như vậy, một số thần tiên lại cảm thấy có lý.
“Đúng nhỉ. Hai đứa trẻ đều từng ở trong chiếc nôi, Huyết Thân Thạch và trận phương vị cũng đều chỉ về phía hai đứa này, ai mà biết rốt cuộc đứa nào mới là thật.”
“Con người rất dễ bị ấn tượng ban đầu chi phối. Chỉ cần nhìn thấy trước rồi cho rằng đó là tiểu cửu vĩ hồ thật, kế hoạch kia chẳng phải sẽ thành công sao!”
“Không chỉ chuyện tộc trưởng Đằng Xà nói, các ngươi có phải còn bỏ sót một điểm không?”
“Hai con cửu vĩ hồ này đều có chín đuôi. Đặc biệt đứa nằm trong nôi còn được thiên nhãn của Nhị Lang Thần xác nhận, quả thật chính là cửu vĩ hồ.”
Các vị thần đều bị làm cho rối tung.
“Nhưng sao có thể có hai đứa? Lúc sinh ra rõ ràng chỉ có một.”
Mỗi vị thần đều có suy nghĩ riêng, nhất thời nghĩ ra rất nhiều khả năng.
“Ta cảm thấy có khi lúc đó mọi người nhầm, thật ra cửu vĩ hồ sinh ra hai đứa?”
Vừa nghe vậy, mẫu thân lập tức phản bác.
“Làm sao có thể có hai đứa! Chính ta tự mình sinh con, chẳng lẽ ta còn không biết mình sinh bao nhiêu đứa sao?”
“Lúc chào đời chỉ có một mình Tiểu Cửu.”
Bà nói vô cùng chắc chắn.
“Đứa còn lại không mang huyết mạch Thanh Khâu. Còn tại sao nó có chín đuôi, nhất định là có kẻ đã giở thủ đoạn.”
Có mẫu thân lên tiếng, những vị thần khác liền gạt bỏ suy đoán kia, chuyển sang hướng khác bàn luận.
Tộc trưởng Đằng Xà thấy không thể dẫn dắt mọi người theo ý mình, lại đem câu nói ban nãy ra.
“Vậy các ngươi ngày đêm canh giữ, tại sao đứa trẻ còn bị người khác tráo được?”
“Chẳng phải đứa trẻ đột nhiên xuất hiện thêm này mới càng đáng ngờ sao?”
Nàng ta vẫn cố gắng chuyển nghi ngờ sang người ta, khiến mọi người cho rằng ta mới là giả.
Ta phun nước bọt về phía nàng ta.
Phi!
Mở mắt mà nói dối!
Ta chính là cửu vĩ hồ thật như vàng.
Huyết mạch Đằng Xà của nàng ta mới là đồ giả, chẳng thuần khiết chút nào.
Ta nhìn quanh một vòng.
Thấy đám thần tiên cùng Thiên Đế vậy mà vẫn còn kiên nhẫn nghe tộc trưởng Đằng Xà bịa chuyện.
Để bịt miệng đám thần tiên này, ta bò đến trước Huyết Thân Thạch rồi dùng tay vỗ vỗ lên đó.
【Cứ kiểm tra trực tiếp là được! Ta mới là thật, đứa kia là giả.】
Đại tỷ lập tức hiểu ý, ngồi xổm xuống cầm Huyết Thân Thạch lên.
“Nếu đã như vậy, chúng ta thử lại một lần nữa.”
“Lần trước nó phát sáng có thể là vì Tiểu Cửu cũng nằm trong nôi. Huyết Thân Thạch sáng là vì muội ấy. Lần này tách hai đứa ra, càng xa càng tốt, rồi kiểm tra lại chẳng phải sẽ biết ai mới là thật sao?”
Ta được mẫu thân bế đến tận rìa ngoài cùng của yến hội.
Đứa giả còn lại cũng được người khác bế đi rất xa.
Xa đến mức không nhìn thấy nhau, hơn nữa Thiên Đế còn dùng pháp thuật ngăn cách khí tức của chúng ta.
Sau khi xác định vạn vô nhất thất, các tỷ tỷ đặt Huyết Thân Thạch xuống đất rồi một lần nữa truyền tiên pháp vào.
Nhưng lần này Huyết Thân Thạch lại lắc lư qua lại giữa hai bên.
Sau một lúc do dự, cuối cùng nó bay về phía ta.
Nhưng chưa được bao lâu, nó lại chạy sang chỗ đứa giả mạo.
Hai bên giằng co qua lại.
Cuối cùng pháp lực tiêu hao hết, tảng đá rơi xuống đất.
Lần này mọi người càng ngơ ngác.
“Tại sao Huyết Thân Thạch lại như vậy? Nó cho rằng cả hai đều mang huyết mạch Thanh Khâu sao?”
“Nhưng tộc trưởng Thanh Khâu chẳng phải đã nói lúc sinh chỉ có một đứa trẻ à?”
Không chỉ họ nghĩ mãi không ra.
Các tỷ tỷ và mẫu thân cũng đầy vẻ mờ mịt.
Tộc trưởng Đằng Xà bình thản xem hết quá trình, sau đó chậm rãi lên tiếng:
“Chuyện này phải làm sao đây? Hình như cả hai đều là con của Thanh Khâu. Các ngươi có phải đắc tội người nào rồi bị trả thù không?”
Mấy vị tỷ tỷ nhìn nhau.

