Ta dùng hai tay ôm chặt ngón tay mẫu thân, trong lòng tràn đầy may mắn sau khi thoát chết.

Suýt nữa thôi.

Suýt nữa ta đã không còn được gặp mẫu thân.

Suýt nữa kiếp này ta đã chết yểu, sau này cũng chẳng còn kiếp sau nữa.

Ta vẫn còn sợ hãi, nắm chặt tay mẫu thân thế nào cũng không chịu buông.

Những vết thương trên người đau đến mức ta nhe răng trợn mắt, cuối cùng không nhịn được bật khóc.

Đáng chết!

Tộc Đằng Xà, cứ chờ đấy cho ta!

Ta nhất định phải báo thù rửa hận!

Đại tỷ chú ý đến vết thương trên người ta, lập tức vận pháp lực chữa trị.

Mấy vị tỷ tỷ khác thấy vậy cũng bắt đầu truyền pháp lực cho ta.

Ta cảm thấy cả người ấm áp, những vết thương hơi ngứa.

Các vết rách nhanh chóng lành lại.

Ta mở mắt nhìn họ, cảm kích đến mức nở một nụ cười.

Tam tỷ nhặt chiếc đuôi bị gãy của ta lên, cẩn thận đưa cho mẫu thân.

“Mẫu thân, đuôi của Tiểu Cửu phải làm sao? Còn nối lại được không? Sau này muội ấy sẽ không bị thiếu một đuôi chứ?”

Mẫu thân nhận chiếc đuôi, đặt lên chỗ bị đứt của ta.

“Yên tâm, cửu vĩ hồ không yếu ớt đến vậy. Tiểu Cửu lại là thượng thần trời sinh, càng không xảy ra chuyện. Chỉ cần chiếc đuôi vẫn còn thì có thể nối lại.”

Quả nhiên, chiếc đuôi áp lên vết đứt nhanh chóng tự lành lại.

Cảm nhận chiếc đuôi đã trở về, ta thở phào nhẹ nhõm.

May quá, không sao.

Nếu không ta sẽ trở thành một con hồ ly tàn tật mất.

Ta vui vẻ lắc chín chiếc đuôi lớn mềm mại phía sau.

Cơ thể đã không còn vấn đề, ta lập tức nhớ đến chuyện tộc Đằng Xà đã làm.

Ta bò dậy, nhìn về phía tộc trưởng Đằng Xà.

Tám vị tỷ tỷ và mẫu thân cảm nhận động tác của ta cũng nhìn theo.

Họ lập tức hiểu ra.

“Tiểu Cửu muốn chúng ta báo thù cho con đúng không?”

Ta dùng sức gật đầu.

Nếu không có kỹ năng tâm linh cảm ứng này, bây giờ chắc chắn ta đã chết rồi.

Tộc Đằng Xà tuyệt đối không thể tha thứ.

Ta lại cúi đầu nhìn đứa giả mạo đang nằm dưới đất mút ngón tay.

Tức giận siết nắm tay, ta còn vung tay trong không trung như muốn đánh nó vài cái.

Mẫu thân dùng pháp lực truyền vào giọng nói, khiến âm thanh vang khắp Thanh Khâu.

Vì vậy tất cả khách khứa tham dự đều nghe rõ.

“Hồ tộc Thanh Khâu đã tìm thấy thượng thần sơ sinh thật sự.”

“Đây mới là Tiểu Cửu của Thanh Khâu chúng ta.”

Mẫu thân chỉ vào đứa bé gái nằm dưới đất.

“Còn đứa kia là giả.”

Có vị thần nghi hoặc hỏi:

“Cứ như vậy đã xác định rồi sao? Không kiểm tra thêm à?”

“Đúng vậy, thượng thần sơ sinh là chí bảo, không thể sơ suất.”

Trong những lời nói ấy còn xen lẫn sự chất vấn.

“Nhưng từ đầu đến cuối thượng thần sơ sinh rõ ràng đều do Thanh Khâu canh giữ, tại sao lại xảy ra chuyện được?”

“Còn đứa trẻ còn lại là con của ai? Tại sao nó cũng có chín đuôi?”

Luồng chúc phúc trên không trung lúc này lắc lư, dường như không biết nên bay về phía nào.

Thiên Đế nhìn thấy một đứa trẻ quan trọng đến vậy thật sự bị kẻ to gan lớn mật giấu đi, trong lòng lập tức nổi giận.

Ngài thu lại chúc phúc.

Quyết định nhất định phải điều tra rõ chuyện này.

“Trước khi chuyện này có kết luận, tất cả mọi người đều không được rời đi. Chuyện này rất quan trọng, tất cả phải phối hợp với ta.”

Tám vị tỷ tỷ đồng loạt nhìn về phía tộc trưởng Đằng Xà.

“Thiên Đế! Chuyện này nhất định có tộc Đằng Xà đứng sau tham gia, mong Thiên Đế minh xét!”

“Không cần kiểm tra chúng ta cũng biết đây chính là Tiểu Cửu. Huyết mạch giữa chúng ta tương liên, có cảm ứng với nhau.”

“Ngược lại, từ lúc chúng ta phát hiện không ổn, tộc trưởng Đằng Xà vẫn luôn che giấu, liên tục gây cản trở, lại còn muốn chúng ta nhanh chóng để giả Tiểu Cửu nhận ban phúc. Có lẽ nàng ta sợ sự việc bại lộ nên mới ép chúng ta mau chóng nhận phúc. Một khi mọi chuyện đã được định đoạt, thân phận của giả Tiểu Cửu sẽ không thể thay đổi nữa.”

Lục tỷ chỉ ra điểm quan trọng hơn.

“Quan trọng nhất là dấu vết thương tích trên người Tiểu Cửu rõ ràng mang đặc trưng riêng của tộc Đằng Xà. Đó là vết thương do rắn quấn siết tạo ra, còn chỗ đuôi bị đứt có dấu răng rắn. Tất cả đều chứng minh kẻ hại Tiểu Cửu chính là tộc trưởng Đằng Xà!”

Không ít thần tiên nghe vậy cảm thấy rất có lý.

“Tộc trưởng Đằng Xà, ngươi có thừa nhận không? Những vết thương này ngươi giải thích thế nào?”

Thế nhưng tộc trưởng Đằng Xà lại một mực phủ nhận.

Hoàn toàn không thừa nhận chuyện mình đã làm.

“Hừ, các ngươi tận mắt nhìn thấy tộc Đằng Xà của ta làm sao? Không bằng không chứng, chỉ dựa vào mấy câu nói và vài vết thương đã muốn định tội, không khỏi quá trẻ con rồi.”

“Nhỡ đâu kẻ khác cố ý làm như thế để vu oan cho tộc Đằng Xà thì sao? Huống hồ Thanh Khâu và Đằng Xà từ trước đến nay không hòa thuận, tất cả mọi người đều biết. Thanh Khâu các ngươi sao có thể cho ta cơ hội tiếp cận thượng thần sơ sinh? Rõ ràng là đang vu oan hãm hại!”

“Ta còn cảm thấy chính các ngươi cố ý diễn vở kịch này để tộc Đằng Xà phải gánh tội. Đến lúc Thiên Đế trách phạt, tộc Đằng Xà tổn thương nguyên khí, còn Thanh Khâu các ngươi ngư ông đắc lợi, từ nay không còn kẻ nào đủ sức chống lại các ngươi.”

Trên mặt tộc trưởng Đằng Xà không hề có chút chột dạ nào, trái lại còn tỏ vẻ đầy phẫn nộ.